HOME
Bình Luận
Bào mòn chế độ



Trần Trung Đạo



Nhân dân Việt Nam đang đối diện với một cuộc chiến tranh mới, một thách thức mới, khó khăn và tế nhị hơn nhiều so với cuộc chiến bằng súng đạn trước đây. Cuộc chiến ngày nay không giới hạn bởi lằn ranh, vĩ tuyến, hiệp định; kẻ thù của nhân dân Việt Nam không phải ở bên này hay bên kia sông Bến Hải, mà ở bất cứ nơi nào.
Cuộc chiến mới là chiến tranh giữa trí tuệ và tăm tối, giữa lòng bao dung dân tộc và tính bảo thủ hẹp hòi, giữa tình thương và thù hận, giữa khai phóng và lạc hậu, giữa nghèo nàn và thịnh vượng, giữa tự do dân chủ và CS độc tài, giữa các giá trị truyền thống dân tộc nhân bản và ý thức hệ ngoại lai vong bản nô dịch.
Con người Việt Nam trong thời đại mới, ngoài đầu mình, tay chân và các bộ phận cần thiết, còn phải có thêm đôi cánh để bay qua các vực thẳm của hoài nghi, thù hận, chia rẽ trong lòng dân tộc, cũng như bay qua những ao tù nước đọng của tính ganh tị, tự ái và mặc cảm cá nhân.
Mỗi chúng ta tuy có hoàn cảnh sống khác nhau, quá khứ khác nhau, tôn giáo khác nhau và có thể mang trên thân thể những thương tích khác nhau nhưng đất nước chỉ có một tương lai. Không ai có quyền bắt đất nước phải đau giống cái đau của cá nhân mình hay bắt cả dân tộc phải chịu đựng, phải hy sinh từ đời này sang đời khác cho quyền lợi của đảng phái mình. Sinh mệnh của dân tộc Việt Nam không nằm trong tay thiểu số người, dù là đảng CS hay là ai, mà phải do chính nhân dân Việt Nam quyết định.
Phục hưng Việt Nam là một cuộc cách mạng nhận thức chứ không đơn giản là một cuộc đấu tranh chính trị đoản kỳ. Mặc dù khi các nhân tố cách mạng chín muồi và cần thiết, những người yêu nước có thể phải kết hợp thành một đảng chính trị tranh đấu trực diện và công khai thách thức quyền lãnh đạo đất nước, nhưng nếu chưa chín muồi họ sẽ hoạt động một cách thích hợp với hoàn cảnh cá nhân.
Cuộc tranh đấu ngày nay không bắt đầu từ những trận đánh lớn ngoài mặt trận như trong thời chiến mà bắt đầu từ công việc mỗi chúng ta đang làm; không bắt đầu từ cấp cao xuống cấp thấp, từ trung ương đến địa phương mà bắt đầu từ những việc làm nhỏ, trong phạm vi nhỏ của mỗi người, mỗi gia đình, thôn xóm, trường học, quận huyện, thành phố và tiến dần đến phạm vi toàn xã hội.
Mỗi người Việt Nam yêu nước, trong hay ngoài nước, tùy theo hoàn cảnh và điều kiện thuận lợi của mình, chủ động tạo nên một mặt trận riêng nhưng nhằm theo đuổi mục tiêu chung là cô lập, bào mòn, tẩy chay và cuối cùng loại bỏ cơ chế chính trị độc tài, độc đảng CS, mở đường cho công cuộc phục hưng toàn diện Việt Nam.
Con đường đó có thể dài hơn con đường từ thủ đô Washington đến Kabul hay Baghdad, nhưng sẽ là con đường của niềm tin và hy vọng, của giấc mơ đang trở thành hiện thực, và của mùa xuân dân tộc đang đơm hoa trong mỗi trái tim người.
Vũ khí của cuộc chiến mới này không phải là B52 hay SAM 2, không phải bằng AK47 hay M16, mà đứng dậy từ nỗi đau chung của dân tộc Việt Nam. Và nếu chúng ta chưa thắng được độc tài, áp bức, không phải vì độc tài áp bức quá mạnh mà cũng có thể trong mỗi chúng ta, nỗi đau vẫn chưa đủ thấm.
Bài và ảnh Trần Trung Đạo
***
Trả lời câu hỏi trong buổi giới thiệu Chính Luận tại Nam California:
“Anh nghĩ sao khi trên internet có nhiều ý kiến cho rằng các nhà chống đối chống CS tại quê nhà là đối lập cuội?”
https://www.facebook.com/trantrungdao/videos/933603303330323/
Giải thích về "BÀO MÒN CHẾ ĐỘ" trong buổi giới thiệu Chính Luận tại California (3 phút 53 giây):
"....Quý vị lưu ý đến cuộc đấu tranh trong nước, tôi cũng rất quan tâm đến cuộc đấu tranh trong nước, có một điều mà chúng ta phải biết, cách mạng dân chủ chỉ diễn ra tại Sài Gòn chứ không phải diễn ra tại Little Sài Gòn hay tại Boston.
Vì vậy, nếu chúng ta làm được những gì để tạo chất xúc tác cho cách mạng diễn ra, hãy cố gắng hết sức để mà làm. Còn những người đang đấu tranh trong nước là ai, thú thật tôi không biết, quý vị cũng không biết. Bây giờ nếu ai hỏi một anh ở trong nước đang đấu tranh chống lại đảng CS, ảnh là ai, cha mẹ ảnh là ai, lý lịch ảnh là ai, cuộc đời ảnh là ai, và nếu chúng ta cứ tiếp tục ngồi đó để mà hỏi, thì dòng nước sẽ tiếp tục trôi và đảng CS sẽ tiếp tục tồn tại.

Cách duy nhất mà chúng ta có thể làm được là hãy yểm trợ cho bất cứ phong trào nào có khả năng bào mòn chế độ CS tại Việt Nam, có khả năng đập đổ chế độ CS tại Việt Nam. Trong tương lại, họ thật hay giả, lịch sử sẽ trả lời. Không ai thoát khỏi ánh sáng mặt trời.
Phong trào dân oan chẳng hạn. Nhiều bà mẹ trong các phong trào dân oan là những người trước đây từng đào hầm che giấu CS. Họ là những “mẹ chiến sĩ”, “mẹ liệt sĩ”, những người “có công với cách mạng”. Chính họ mới dám ra ngoài đường chống đảng. Nhưng chúng ta có nên ủng hộ họ không? Chắc chắn là chúng tôi ủng hộ họ. Bởi vì họ góp phần bào mòn chế độ.

Karl Marx có viết “nếu không có sự ủng hộ của giai cấp nông dân thì bài đồng ca của cách mạnh vô sản sẽ trở thành bài ai điếu.” Ai điếu là gì? Ai điếu có nghĩa nếu không có sự yểm trợ của nông dân, cách mạng vô sản không thể thành công được. Vì vậy, nếu chúng ta chặt được sự liên minh giữa “giai cấp vô sản” và giai cấp nông dân, chúng ta đã đi được nửa đoạn đường thay đổi vận mệnh của đất nước mình.
Hành trình cứu nước là con đường hết sức thử thách, hết sức gian nan. Lịch sử sẽ trả lời các câu hỏi nhưng trước mắt chúng ta chỉ có một con đường thôi, một nhiệm vụ thôi là lật đổ cho được chế độ CS tại Việt Nam...."