HOME
Chuyện Việt Nam
 
840 ngàn công chức sáng vác ô đi tối vác về đều “đúng quy trình”

Văn Quang Sàigòn

Khi còn là Phó Thủ Tướng VN vào tháng Giêng năm 2013, tại cuộc họp đầu tiên của ban chỉ đạo đề án đẩy mạnh cải cách chế độ công vụ, công chức, Nguyễn Xuân Phúc đã nói: “Trong bộ máy chúng ta có tới 30% số công chức không có cũng được, bởi họ làm việc theo kiểu sáng cắp ô đi, tối cắp về, không mang lại bất cứ thứ hiệu quả công việc nào.”


Bà Chung “cò đất” ở xã Vĩnh Lộc A, Bình Chánh, Sàigòn

Thế nhưng qua hơn bốn năm kể từ năm 2013 đến tháng Tư năm nay 2017, sau rất nhiều “cải cách,” “tinh giản” thì giờ đây, chủ tịch Quận Hải Châu lại cho ra con số cao hơn rất nhiều. Đó là “chỉ cần 80% có cũng được mà không cũng được.” Như thế chỉ cần 20% số công chức là có thể điều hành được công việc của nhà nước. Còn lại là toàn những anh ăn bám vào mồ hôi nước mắt của người dân.

Cả họ làm quan (Biếm họa của Ngọc Diệp)

Theo số liệu, hiện cả nước có khoảng 2.8 triệu công chức. Nếu tính tiền lương phải trả cho các quan này cộng với các khoản chi khác như lễ, tết, điện nước, văn phòng… mỗi người 5 triệu đồng một tháng thì mỗi năm, ngân sách nhà nước chi cho số người “sáng cắp ô đi, tối cắp về” trên 168,000,000 tỉ đồng ($84 tỉ Mỹ kim). Một con số “kinh hoàng” đối với toàn thế giới, có nước nào chi ra số tiền đó cho những thằng ăn bám vào tiền thuế của dân không? Vậy mà ở Việt Nam số tiền đó vẫn âm thầm nằm trong tù hồ sơ, chẳng quan nào dám khui ra sợ mất phần cơm của mình! Vì vậy, 840,000 ông “sáng cắp ô đi, tối cắp về” không chỉ là những kẻ ăn bám mà còn là những kẻ phá hoại đời sống của người dân, phá hoại cả nền kinh tế quốc gia nghèo đói này. Đây cũng là một trong những nguyên nhân chính khiến nền hành chính quốc gia trì trệ mà người dân đã không ngần ngại gọi đó là “hành dân là chính”!

Tất cả đều đúng quy trình?

Để biện minh cho cái sự đúng quy trình này, trưởng công an huyện và Hồ Thanh Hà - phó phòng tài chính huyện A Lưới việc bổ nhiệm những cá nhân nói trên hoàn toàn dựa trên phẩm chất năng lực của cán bộ. Thế ra chỉ có họ hàng hang hốc của các quan là có phẩm chất năng lực là cán bộ còn người dân đều dốt đặc không biết gì sao? Dù có giỏi đến đâu mày cũng chỉ là thằng dân thôi, chúng ông là quan phải giỏi hơn chúng mày, câm cái miệng đi cho họ hàng nhà ông làm việc nước. Còn kêu ca nữa ông cho vào tù.

Đề nghị ngăn chặn người một nhà làm quan cùng một nơi

Trong khi đó, Ủy Ban Tư Pháp cho rằng, khoản 3 Điều 37 Luật Phòng Chống Tham Nhũng hiện hành mới chỉ quy định: “Người đứng đầu, cấp phó của người đứng đầu không được bố trí vợ hoặc chồng, bố, mẹ, con, anh, chị, em ruột của mình giữ chức vụ quản lý về nhân sự, kế toán - tài vụ, thủ quỹ, thủ kho trong cơ quan, tổ chức, đơn vị hoặc giao dịch mua bán vật tư, hàng hoá, ký kết hợp đồng cho cơ quan, tổ chức, đơn vị đó,” nhưng lại chưa quy định về việc cấm người đứng đầu bổ nhiệm người thân thích vào vị trí lãnh đạo trong cơ quan, tổ chức, đơn vị do mình quản lý.
Chính điều này dẫn đến có hiện tượng “cả họ làm quan nhưng vẫn đúng quy trình.” Tình trạng những người trong một đại gia đình cùng làm quan trong một địa phương dẫn đến dễ câu kết nhau tha hồ tham ô, nhũng nhiễu người dân. Thế cho nên mới có cảnh các quan tha hồ xây nhà trên đất công.

Một điểm phân lô được cho là của một ông trùm phân lô đang tiến hành xây dựng gấp rút.

Mở trang trại, xây nhà trên đất lâm nghiệp
Trưởng Ban Quản lý rừng phòng hộ Bắc Biển Hồ không chỉ lập trang trại, còn xây nhà ở kiên cố trên đất lâm nghiệp do chính đơn vị mình quản lý. Trang trại rộng 1.7 ha của ông Nguyễn Đức, Trưởng Ban Quản lý (BQL) Rừng phòng hộ Bắc Biển Hồ (xã Diên Phú), đang được trồng tiêu, cà phê và xây dựng nhà ở kiên cố. Chính giữa trang trại là căn nhà bê tông nhìn ra cánh đồng. Trang trại này được lập trên đất lâm nghiệp do chính đơn vị ông Đức quản lý. Cạnh trang trại của ông Đức là 10,000 m2 đất do ông Lê Thiện Bảo, Giám đốc Công ty Đại Minh (xã Diên Phú), sử dụng. Đây là khu đất “đắc địa,” hướng nhìn về trung tâm TP Pleiku. Tại đây, ông Bảo đang cho xây dựng hàng rào dài hàng trăm mét, bên trong đang đổ nền móng. Các công nhân ở đây cho biết công trình bắt đầu thi công từ năm 2016 nhưng chưa biết thời điểm nào hoàn thành vì có nhiều hạng mục. Bên trong hàng rào, rất nhiều công nhân đang tập kết gạch, đá, sắt thép để xây công trình. Giữa khu đất là đường bê tông và bày vô số cây cảnh.

Căn nhà không phép được xây dựng vội vàng ở xã Vĩnh Lộc B, huyện Bình Chánh 04- Căn nhà và khu trang trại của ông Nguyễn Đức xây dựng trên đất lâm nghiệp

Tuy nhiên, ông Đức đổ thừa chỉ sau khi mua, tiến hành làm các thủ tục thì mới phát hiện ra việc này. Theo ông Đức, năm 1997, ông mua qua giấy tay 1.7 ha đất này, sau đó trồng cà phê, tiêu và năm 2010 thì làm nhà vừa để ở trông coi trang trại vừa làm kho chứa nông sản. “Đất lâm nghiệp thì có gì đâu, mục đích xây nhà là để phục vụ cho cái vườn đó chứ cà phê, tiêu của tôi để đâu. Chỉ là nhà cấp 4 chứ có gì to tát đâu.”
Ông Đức biện bạch rồi cho biết đã nhiều lần đề nghị chính quyền cho chuyển mục đích sử dụng đất nhưng không được. Việc xây nhà của ông cũng đã bị xử phạt vi phạm hành chính rồi.

Căn nhà xây dựng không phép của bà P.T.M.T trên đường C6, ấp 4, xã Bình Hưng

Đất của cán bộ cấp tỉnh, kiểm tra làm chi
Khi hỏi tại sao để ông Bảo xây dựng các công trình kiên cố trên đất do đơn vị mình quản lý, ông Đức phân trần, “Khi quy hoạch thì giao cho tôi quản lý vậy thôi chứ thực chất người ta đã làm từ trước rồi. Đất đó ông Bảo có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất rồi, kiểm tra làm chi.”
Nói về các công trình ông Lê Thiện Bảo đang xây dựng, ông Mã Phi Bình cán bộ địa chính xã Diên Phú, TP Pleiku cho rằng đây là vấn đề tế nhị. Ông nói “Việc ông Bảo đưa máy móc, sắt thép vào thi công, nếu chưa chuyển đổi mục đích sử dụng đất là vi phạm. Đợt vừa rồi cũng có nghe thông tin diện tích ông Bảo đang xây dựng là đất của cán bộ cấp tỉnh. Cụ thể là ai thì cũng không biết được.”
Ông cán bộ địa chính không biết hay giả vờ không biết vì đất của quan cấp tỉnh ông đụng vào thì cái chức cán bộ địa chính của ông sẽ đi đời nhà ma ngay. Hay ông Lê Thiện Bảo đã đến nhà riêng của ông đưa “lễ vật” và cái phong bì rồi nên ông không biết. Người dân đành phải tìm đến công lý qua mấy tay “cò đất”.
Không thông qua cò thì… chết
Một ông chủ đất cho biết khi ông chở vật liệu đến xây một căn nhà kiên cố với 2 tầng lầu mà không bị bất kỳ ai “cản trở.”: “Nhiều lần tôi thấy cán bộ địa chính xã đi qua nhưng chẳng làm gì. Hiện căn nhà tồn tại không phép mà chẳng hề bị xử lý vi phạm.”
Còn bà T. cho biết đã tìm hiểu được nguyên nhân: Ở xã Bình Hưng, muốn xây nhà không phép nếu không thông qua “cò” thì… chết! Sáu năm trước, ông P. mua đất giấy tay và thuê thầu quen tiến hành xây dựng thì bị “hành” liên tục. Sau đó, ông P. nhờ một “cò” tên Hoà xây dựng thì tất cả đều trót lọt, không bị ai “hành” nữa nhưng ông P. phải tốn thêm 80 triệu đồng ($3,500USD). Ông P. còn cho biết cùng nằm trong khu thửa đất với ông, có nhà hàng xóm xây nhà 1 trệt, 2 lầu không phép mà chẳng ai rớ tới.
Nếu điểm lại những việc quan “không nghe, không biết, không thấy” thì cả thế giới đều giật mình.
Vài chứng minh với sự vô cảm của các quan:
- Người trồng rau dùng thuốc trừ sâu, chất kích thích để tạo sự đột biến về lượng.
- Người chăn nuôi dùng chất cấm để tăng trọng.
- Người chế biến dùng hoá chất để biến thịt thối thành thịt tươi, thịt heo thành thịt bò.
- Nhà sản xuất làm hàng giả, hàng nhái, hàng kém chất lượng.
- Các công trình xây dựng bị rút ruột, mua sắm vật tư, máy móc bị đội giá gấp mấy lần.
Đấy là gian dối trong lĩnh vực kinh tế. Còn trong văn hoá, giáo dục thì sao?
- Bệnh thành tích, danh hão, chạy theo bằng cấp, đang là những sự gian dối lớn nhất ở các lĩnh vực này. Ai có thể thống kê được, trong hàng vạn tấm bằng danh giá về học vị, có bao nhiêu cái được cấp không phải vì trí tuệ cao siêu?
Ai dám bảo đảm chắc chắn rằng trong hàng ngàn người được phong tặng các danh hiệu, các giải thưởng cao quí lại không có những kẻ “nhận nhầm”?
- Có sự gian dối nào trơ trẽn hơn khi một tháp hoa tươi kỷ lục có cả hoa giả.
- Tệ hơn nữa đến bánh chưng dâng cúng tiên tổ cũng làm bằng xốp. Sự gian dối đã đến giới hạn cuối cùng.
Còn một lĩnh vực khác mà sự gian dối ở đó có lẽ sẽ gây tác hại khôn lường cho xã hội: Gian dối nơi cơ quan công quyền.
Chạy chức, chạy quyền bằng tiền, bằng vật chất, bằng việc sửa hồ sơ, mua bằng giả, khai man lý lịch, thành tích. Sai phạm, khuyết điểm được che đậy, lấp liếm bằng những mỹ từ "đúng qui trình,” "tập thể đồng thuận" và "rút kinh nghiệm sâu sắc.”
Vậy thì đừng hỏi tại sao dân Việt Nam khốn khổ lầm than mãi trong cái thời đại này. Bạn đã thấy sợ cho dân VN chúng tôi chưa?
Văn Quang Sàigòn 15/5/2017

--------------------
Những người vợ phận bạc

Đoàn Dự



Chị Nhung và các con

Rứt ruột rao cho con
Thời gian gần đây dư luận không ngớt bàn tán về chuyện một người mẹ mới sinh đôi hai đứa con trai, lên mạng rao muốn cho bớt một đứa vì không nuôi nổi. Theo người phụ nữ này cho biết, cô mới sinh được một tháng rưỡi, nhưng vì hoàn cảnh khó khăn, gia đình nhà chồng lại không thừa nhận hai cháu nên cô muốn cho đi một đứa.
Trong những ngày đó, nhà ông bà Lê Văn Thỉnh, bố mẹ ruột của chị Lê Thị Nhung, 23 tuổi, tấp nập người ra kẻ vào vì họ đã nghe về câu chuyện của chị. Đặc biệt, cũng có những người, quen có, lạ có, tìm đến nhà ông Thỉnh ở thôn Du Nghệ, xóm Đồng Hưng, thị trấn Quốc Oai, Hà Nội để tìm hiểu sự thực, xin cháu bé làm con nuôi (chị Nhung hiện đã về ở nhà bố mẹ ruột).
Chị Nhung còn rất yếu, thân hình thấp bé, chỉ cao khoảng 1.50m, chân tay ốm tong teo. Nghe nói lúc sinh con xong chị nặng 43kg, nhưng sau hơn một tháng chăm sóc hai đứa con sơ sinh, lại thêm đứa con lớn mới được 3 tuổi (cũng con trai) và nhiều buồn phiền nên chị sút mất 10 ký.
Thấy nhà đông người và có khách lạ, cậu bé cứ bám riết lấy mẹ. Chị Nhung nói: "Em mệt mỏi lắm rồi. May có bố mẹ và chị gái đỡ đần chứ cả ngày em chỉ loanh quanh trên chiếc giường này xoay vần lo cho ba đứa con cũng đủ kiệt sức. Em ít ngủ, mỗi bữa chỉ ăn được một bát cơm nên không có sữa cho hai con bú".
Căn nhà của bố mẹ chị Nhung chỉ rộng khoảng 20 m2 mà có tới 7 người lớn và 3 đứa trẻ tá túc: vợ chồng ông Thỉnh; vợ chồng người chị gái lớn; chị Nhung; 2 em trai, và 3 đứa con của Nhung. Vợ chồng ông Thỉnh có 4 người con, hai gái, hai trai, đứa con trai út mới học lớp 5. Ông cho biết mắt ông bị đục thủy tinh thể từ nhiều năm nay nên mọi công việc đều trông chờ vào vợ. Bà Vũ Thị Lan (vợ ông Thỉnh) ngoài việc mỗi buổi sáng đẩy xe bánh mì ra bán ở cửa chợ, gần trưa về lo việc bếp núc, giặt giũ, ăn miếng cơm xong lại ra đồng làm mấy sào ruộng để kiếm thêm lương thực cho gia đình.
Chị Nhung cho biết, 4 năm trước, lúc 19 tuổi, chị quen biết và yêu anh Nguyễn Văn Tuyên (sinh năm 1988, lớn hơn chị 6 tuổi) ngụ tại xã Đồng Quang bên cạnh, cùng huyện Quốc Oai, Hà Nội. Yêu nhau được vài tháng, hai người tiến tới hôn nhân tuy cả hai bên gia đình đều phản đối vì nhà chị Nhung đông con, quá nghèo, còn anh Tuyên thì hiền lành nhưng “cám hấp”, cái gì cũng theo lời bố mẹ, khó bảo bọc được vợ con.
Về làm dâu, Nhung chịu thương chịu khó, làm hết nghề này đến nghề khác: buôn bán, làm công nhân may mặc, công nhân xưởng bánh kẹo… Còn anh Tuyên thì đi phụ hồ. Dù ở cùng nhà với bố mẹ chồng nhưng hai vợ chồng trẻ ăn riêng. Đúng như phía bên gia đình Nhung đã nhận xét, anh Tuyên bị hàng xóm láng giềng coi là người quá đụt và quá nhu nhược, bất cứ việc gì trong nhà cũng đều nhất nhất theo lời bố mẹ. Chị Nhung nói: “Có lẽ do ngay từ đầu đã vấp phải sự phản đối của gia đình nên sau khi cưới, mối quan hệ giữa nhà chồng với em không mấy tốt đẹp. Dù em có cố gắng thế nào cũng không vừa ý bố mẹ chồng. Ông bà rất thờ ơ với em. Anh Tuyên thì quá “cám hấp” nên bố mẹ đúng hay sai thế nào cũng không dám có ý kiến, nhiều khi em rất ấm ức”.
Chị kể tiếp là sau khi sinh cháu trai đầu lòng, chị phải nghỉ đi làm để ở nhà chăm sóc con và lo cơm nước vì không có bất cứ một sự giúp đỡ nào của bố mẹ chồng. Nhiều khi con ốm, chồng đi làm từ sáng tới tối, chị phải nhịn đói vì không thể vừa ẵm con vừa lo nấu cơm được. Bữa ăn của chị trong thời gian ở cữ thường là cơm với nước mắm.
Năm 2016, khi Nhung đi làm trở lại thì chẳng may anh Tuyên bị điện giật, ngã trúng một đám sắt vụn phải đi cấp cứu, chân bị nhiễm trùng nên nằm một chỗ. Đúng thời gian này thì chị Nhung biết mình có thai. Sau khi siêu âm, cô báo tin cho chồng biết là thai sinh đôi. Tuy nhiên, chồng và bố mẹ chồng tỏ ra rất hờ hững vì nghi ngờ hai giọt máu Nhung mang trong bụng không phải con của Tuyên. Nhẫn tâm hơn nữa, họ bảo Nhung phá đi vì không thuộc dòng giống nhà họ. Quá bực tức, Nhung lớn tiếng cãi lại thì bị bố chồng tát mấy tát như trời giáng. Nhung kể: “Bố mẹ chồng ra sức bắt em phá thai nên đến tháng 8/2016, em bỏ về nhà bố mẹ ruột”.
Về nhà bố mẹ được 4 tháng, tháng 2/2017, nhớ đứa con lớn quá, Nhung trở lại nhà chồng định đem con đi nhưng bố mẹ chồng nhất định không cho. Hai bên cãi nhau to tiếng. Cho là con dâu hỗn láo, bố chồng tức giận tát bốp vào mặt Nhung rồi đạp cho Nhung một đạp lao đao suýt té, mẹ chồng can ra mới thôi. Lúc này Nhung đang mang thai hơn 5 tháng. Sợ Nhung ăn vạ, bố mẹ chồng đành để cho Nhung đem con đi.

Cha chồng và chồng chị Nhung

Về nhà bố mẹ ruột buổi chiều thì đến tối Nhung bị ra máu rất nhiều, bố mẹ phải đưa Nhung lên đi cứu cấp, nhưng may hai cái thai không bị đẩy ra ngoài. Nằm ở bệnh viện cả tuần lễ, Nhung nhắn tin và gọi điện thoại cho chồng hàng bao nhiêu lần song tuyệt nhiên Tuyên không trả lời. Nhung buồn bã nói: “Anh ấy nghe lời bố mẹ nên một mực bảo rằng chỉ nhận đứa con lớn, còn hai đứa nhỏ trong bụng không phải là con anh ấy. Đã nhiều lần em giải thích nhưng anh ấy không nghe mà còn nói em sinh con xong anh ấy sẽ ly dị”.
Nhung cho biết cô sẽ đi làm xét nghiệm DNA để chứng minh sự trong sạch của mình. “Dù gia đình nhà chồng có đồng ý hay không em vẫn cứ đi xét nghiệm. Đó không phải chỉ vì bản thân em mà còn là danh dự của gia đình em. Bố mẹ em rất khổ tâm vì những lời xì xào không đáng có của thiên hạ”.
Hiện tại, Nhung phải chăm sóc cả ba đứa con. Và chỉ sau khi dư luận lên tiếng thì bố mẹ chồng mới đến thăm các cháu. Họ cho rằng không có chuyện bắt chị Nhung phá thai và chị Nhung chưa làm tròn phận dâu con. Tuy nhiên, ông Thỉnh - bố ruột của Nhung - tỏ ra rất bực bội về cuộc viếng thăm này. Ông nói: "Họ đến rồi bảo chỉ đón ba đứa cháu về nuôi chứ không cần biết đến con dâu. Thật sự gia đình tôi rất giận. Nếu không biết đến con dâu thì họ lấy tư cách gì để nói đó là con cháu của họ?".
Nhung chia sẻ thêm rằng từ khi đăng câu chuyện lên Internet, có nhiều người đến chơi để an ủi cô. Nhung nói: “Nhiều người khuyên em nên chín bỏ làm mười, cố gắng hàn gắn với chồng để các con có bố có mẹ. Nhưng tình cảm của em đã hết, em không thể chấp nhận được một người chồng chỉ nghe lời bố mẹ, ngay đến giọt máu của mình cũng không thừa nhận để bảo vệ được chúng”.

Người chồng khủng khiếp

Chỉ 4 ngày sau cơn ghen tuông bậy bạ, người chồng đã tử vong, còn chị Trang tiếp tục nằm bệnh viện điều trị nhưng mặt đã bị những vết bỏng làm biến dạng, cổ, thân thể và hai tay chằng chịt các vết sẹo…
Ngày 27/4/2017, khi tiếp xúc với các phóng viên, chị Hoàng Thị Trang, 26 tuổi, quê quán tại tỉnh Yên Bái, cư ngụ tại thôn Liêu Xá, xã Hồ Tùng Mậu, huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên, đã có thể nói được nhưng giọng nói còn ngọng và thường phải dùng khăn lau trên miệng do các vết bỏng làm miệng chị luôn luôn bị chảy nước miếng.
Chị Trang cho biết, năm 2009, lúc chị 18 tuổi, lấy anh Phạm Trọng Pháp (sinh năm 1987, hơn chị 4 tuổi) và chuyển về Hưng Yên sinh sống. Vợ chồng có với nhau được 2 con, cháu lớn 6 tuổi, cháu bé 5 tuổi, đều là con trai. Thời gian đầu hai vợ chồng sống với nhau rất hạnh phúc, cuộc sống không đến nỗi khó khăn nhờ có cửa tiệm bán và cho thuê các thứ về đồ cưới như trầu cau, mâm, quả, phông bạt trang hoàng đám cưới…, đồng thời anh Pháp còn kiêm luôn vai trò làm MC vì anh đẹp trai và ăn nói rất giỏi. Tuy nhiên, anh có cái bệnh là luôn luôn nghi ngờ vợ và hay ghen bóng ghen gió, không có chuyện gì cũng tưởng tượng ra để ghen trong khi chị Trang lại khá đẹp, và rất vui tính. Chị theo người làm đi giao trầu cau, mâm quả đến nhà người thuê để dặn dò họ cách sắp xếp các thứ trong lễ cưới anh cũng nghi ngờ là vợ có cảm tình với… chú rể nên mới đi lâu như thế. Mà cứ hễ nghi ngờ là anh mặt nặng mày nhẹ, có khi đánh chửi vợ rất tàn nhẫn với những lời lẽ cay độc.
Dù anh Pháp đã chết nhưng chị Trang vẫn bị ám ảnh bởi những trận đòn và lời đe dọa của chồng. Chị kể: “Nhiều khi anh ấy mua xăng về bảo sẽ đốt chết cả ba mẹ con tôi. Cũng có khi anh ấy cầm kéo định đâm hay kề dao vào cổ tôi, bảo có tội gì thì khai ra đi. Nhưng tôi có tội gì đâu mà khai, tôi vừa khóc vừa năn nỉ là anh muốn em nhận tội gì em cũng nhận nhưng đừng giết em, em sợ lắm. Vậy là anh ấy xé toang áo tôi ra, tát vào mặt tôi tới tấp khiến hai đứa con còn nhỏ sợ hãi khóc chảy cả nước mắt nước mũi mà anh ấy vẫn không tha. Hàng xóm chạy sang can cũng không được”.
Theo chị Trang, đỉnh điểm của trận đòn kinh hoàng để lại thương tật 99% cho chị là khoảng giữa tháng 12/2016, do không chịu đựng được cảnh đánh chửi tàn nhẫn của chồng, chị đã đem con bỏ về nhà bà ngoại ở xã Sơn Thịnh (huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái) và tính đến việc ly dị. Thế nhưng chồng chị vẫn không để yên, trước thì còn gọi điện thoại, sau lên tận nơi để bắt chị phải về Hưng Yên bằng được. Chị kể: “Tôi bảo nếu anh cứ đánh đập em tàn nhẫn như thế thì em không về, em chịu không nổi, hãy giải thoát cho nhau đi. Cứ tưởng mọi chuyện sẽ êm nhưng đêm hôm đó, anh ấy thuê taxi lên tận nhà bà ngoại nơi tôi đang ở. Lúc ấy khoảng 3 giờ sáng, anh ấy gọi cổng, cậu tôi ra mở. Anh ấy chẳng chào hỏi gì cả, sồng sộc đi vào, rọi đèn pin loang loáng rồi đến tận giường chỗ tôi và bà ngoại đang nằm, rọi vào mặt tôi rồi nắm tóc lôi tôi ra cửa. Tôi chống cự thì anh ấy rút dao định đâm, tôi đưa tay lên đỡ nên tay bị thương.
Tại vì thấy anh ấy có dao nên cậu tôi với mọi người trong nhà không dám can thiệp. Anh ấy đẩy tôi vào trong xe taxi ở ghế phía sau rồi ngồi bên cạnh, tay vẫn nhăm nhăm con dao, đóng sầm cửa lại và giục tài xế chở về Hưng Yên. Về đến nhà thì anh ấy đã chuẩn bị hai bình xăng loại 5 lít để sẵn trong phòng, nhốt tôi lại, khoá chặt cửa phía ngoài rồi bỏ đó đi đâu mất. Như vậy việc định đốt tôi anh ấy đã tính toán từ trước chứ không phải bất ngờ.
Sáng hôm sau, mẹ tôi và bà ngoại tôi từ trên Yên Bái xuống, thấy tôi bị nhốt bèn khuyên nhủ, bảo thả tôi ra rồi sẽ họp hai bên gia đình để bàn bạc, giải quyết sao cho vợ chồng vẫn ăn ở được với nhau để hai đứa con có bố có mẹ. Anh ấy nghe lời bèn thả tôi ra”.
Chị Trang kể tiếp: “Trong buổi họp bàn diễn ra vào trưa ngày 16/12/2016 ở nhà mẹ chồng tôi với sự có mặt của hai bên gia đình, anh Pháp nói muốn tôi quay trở lại sống như cũ nhưng tôi nói nếu cứ đánh đập, chửi bới tôi vô lý như vậy thì tôi không chịu và tôi đòi ly dị. Thấy tôi nói đến chuyện ly dị, tự nhiên anh Pháp nổi nóng và bảo nếu tôi muốn ly dị thì phải làm giấy có chứng nhận của ủy ban nhân dân xã đàng hoàng, ủy thác cho anh ấy được quyền nuôi hai đứa con. Nhưng làm sao tôi có thể chấp nhận được? Hai đứa con tôi, một đứa mới 6 tuổi, một đứa chưa đầy 5 tuổi, tôi quý còn hơn chính bản thân tôi nữa làm sao có thể xa con? Tôi từ chối, nhất định không chịu. Vậy là anh ấy phát điên lên, tát tôi một tát nổ đom đóm mắt trước mặt mọi người rồi nắm áo tôi, bắt phải về nhà viết giấy ủy quyền.
Lúc ấy họp bàn ở nhà bố mẹ chồng tôi, có cả bác ruột và cậu ruột anh Pháp tham dự. Có lẽ thấy anh Pháp làm như thế là trái lẽ trước mặt mẹ tôi và bà ngoại tôi, nên cả bác ruột lẫn cậu ruột anh ấy đều can ra. Nhân đó tôi trốn về nhà bác anh ấy ở ngay bên cạnh rồi chui vội vào trong bồ thóc, nhờ bác gái lấy tấm bạt đậy lại giùm.
Anh Pháp đi tìm. Khi bắt được tôi đang trốn trong bồ thóc nhà ông bác, anh ấy nắm tóc tôi lôi về nhà, đẩy tôi ngồi vào bàn, đưa giấy bút bắt tôi viết giấy ủy quyền theo lời đọc của anh ấy. Buổi chiều, anh ấy bắt tôi đi theo lên UBND xã để họ chứng thực chữ ký của tôi thì họ không chứng và trả lời rằng nếu ly dị, việc nuôi con sẽ do toà án quyết định chứ xã không có quyền giải quyết. Nghe xong, anh ấy thất vọng bèn dẫn tôi về nhà, lôi vào trong phòng, khoá chặt cửa lại rồi mở nắp hai bình xăng tưới khắp nền nhà, đổ cả lên mình tôi với mình anh ấy. Biết là anh Pháp định đốt cả hai nên tôi kêu gào, chống cự. Lúc ấy ở bên ngoài có cậu mợ anh Pháp và mấy người khác nữa nhưng cửa khoá chặt bên trong và ai cũng tưởng anh Pháp chỉ đánh tôi như mọi lần vậy thôi nên không phá cửa. Mãi đến lúc thấy lửa cháy ầm ầm và nghe tiếng tôi kêu cứu bấy giờ mọi người mới chợt hiểu bèn hô hoán: “Thằng Pháp đốt nhà! Thằng Pháp đốt nhà! Cứu, cứu kẻo cháy cả xóm…”. Họ phá tung cửa xông vào lôi được tôi ra nhưng quần áo tôi đang cháy như cây đuốc rồi tôi gục xuống, mê đi không biết gì nữa…”.


Ảnh cưới của chị Trang

Theo lời chị Trang cho biết thì chị nằm hôn mê, đau không chịu nổi suốt một tuần lễ tưởng chết. Chị kể: “Ngày 22/12, khi tôi đã tỉnh tỉnh và uống được chút sữa do mẹ tôi đút, mọi người báo tin chồng tôi cũng được cứu nhưng đã tử vong ngay sau khi đưa tới bệnh viện”.
Chị ứa nước mắt với vẻ buồn thảm: “Bây giờ anh ấy mất rồi mà tôi vẫn còn hoảng sợ. Mỗi khi ngủ, cứ nhắm mắt tôi lại mơ thấy lửa cháy và toàn thân tôi bốc lửa. Kinh khủng lắm, không thể tưởng tượng nổi là mình còn sống…”.
Bà Vân, mẹ chị Trang kể: Lúc ấy đã là buổi chiều, tôi với mẹ tôi không về kịp nên nghỉ lại nhà người quen cách nhà vợ chồng con gái tôi khoảng chừng chục căn. Đang ngồi chuyện trò bỗng nhiên tôi nghe có tiếng kêu cứu: “Bớ làng nước ơi thằng Pháp đốt nhà, thằng Pháp đốt nhà… Nó đốt chết vợ nó rồi làng nước ơi…”. Khi đến nơi thì thấy người ta đã đem được con gái tôi ra ngoài nhưng mình mẩy, quần áo nó đang cháy dữ dội nên nó ngất đi nằm gục trên hiên. Không hiểu ai vội vàng đem ga giường tới (người Bắc kể cả dân Hà Nội đều gọi tấm drap giường là “ga”.- ĐD) trùm lên mình nó, giữ thật chặt rồi mọi người xối nước ướt đẫm thì lửa mới tắt. Ngay sau đó tôi với mấy người khác vội khiêng con bé ra đường rồi cho lên xe của nhà hàng xóm bên cạnh đưa đi cấp cứu. Phải chừng nửa tiếng đồng hồ sau người ta mới đem được thằng Phát lên nhưng nó đã chết”.
Bà Vân cũng chia sẻ thêm, vợ chồng chị Trang có mâu thuẫn kéo dài từ khá lâu. Hai bên gia đình đã nhiều lần khuyên can nhưng anh Pháp vẫn liên tục đánh vợ, thậm chí có lần lột trần truồng vợ rồi dùng gậy đánh.

Cổ, mặt và tay chân chị Trang hoàn toàn bị biến dạng

Bà Vân nói: “Cũng may hôm chạy lên nhà tôi, nó để hai đứa con ở với tôi còn một mình nó trốn sang nhà bà ngoại chứ nếu cả ba mẹ con ở chung một chỗ, thằng Pháp bắt về đốt cả hai đứa bé nữa thì thật tội nghiệp”.
Người Việt Nam thật là lạ, việc như vậy mà bà Vân còn nói là may. Bà tìm thấy cả cái may mắn còn sót lại trong sự bất hạnh của con gái để tự an ủi.
Đoàn Dự ghi chép