HOME
Tin Tức Trong Tuần
Các bạn đang tranh đấu vì điều gì?



Nguyên Anh



Cụm từ các nhà tranh đấu, nhà dân chủ được sử dụng rộng rãi trong thời gian gần đây thế nhưng đi điểm xuyết lại các phong trào mà người dân trong nước đòi hỏi người ta có thể thấy được sự phôi thai, mất phương hướng của nó. Nói như vậy có vẻ khiên cưỡng nhưng thực tế là như vậy!
Các bạn đang tranh đấu vì điều gì? Đòi hỏi dân chủ, tự do, nhân quyền như các quốc gia văn minh ư? Xin lỗi khái niệm đó hoàn toàn không có trong chế độ cộng sản, đặc biệt hơn nó lại là một quốc gia độc tài đảng trị, tại đó họ cho mình có cái quyền độc tôn làm cha của muôn dân, làm vua của thiên hạ thì bạn đòi hỏi cho đến bao giờ?
Cũng có những phát ngôn thuộc loại tào lao xí đế ở nước ngoài không chống đối chế độ chỉ xin nhà cầm quyền cộng sản ban cho chút tự do, chút dân chủ, chút nhân quyền nhưng nếu nói như vậy thì thước đo của những giá trị đó là gì? Họ có thể cho bạn đấy nhưng cho được bao nhiêu và như thế nào mới là điều đáng nói…
Cũng có những người tranh đấu khi bị bắt giam trong ngục tối phát ngôn không hề chống đối chế độ, chỉ chống cường quyền nghe thật buồn cười như những lời nói của trẻ thơ thiếu tri thức, đã là toàn trị và dùng lực lượng hành pháp thiết lập lên bức màn sắt công an trị thì chống nổi không? Chống như thế nào khi mình hoàn toàn không hề có vũ khí, phương tiện truyền thông cũng như đội ngũ đông đảo các người cùng chí hướng?
Các nhà dân chủ khác thì tìm kiếm những nguồn tài trợ từ nước ngoài, xâu xé lẫn nhau để cho bọn truyền thông bưng bô cho đảng cộng sản đem lên làm trò cười cho thiên hạ, làm cho lòng dân ngao ngán thì thử hỏi tranh đấu cái kiểu gì, khi nào mới có dân chủ thật sự cho Việt Nam?
Các nhà đấu tranh trong nước thân mến,
Để có được những giá trị cao cả của nhân loại với các mỹ từ: Tự do - Dân chủ - Nhân quyền là một quá trình dài, rất dài của các quốc gia khác trong đó họ có một nền tảng vững chắc, những nhà chính trị tài ba, những nguyên thủ biết lắng nghe và thấu hiểu người dân của mình còn tại Việt Nam thì hoàn toàn không có, chỉ có bọn kiêu binh hãnh tiến, bọn bưng bô cho đảng, bọn nâng bi kiếm sống, người dân đen bị nhồi sọ và quan trọng hơn hết chỉ có một đảng độc tài duy nhất đang kềm tỏa và kiểm soát đất nước.
- Bạn không thể nào đòi hỏi dân chủ trong một đất nước độc tài đang ngày đêm ra rả tuyên truyền chống các luận điệu của bọn thế lực thù địch phản động, ngoài ra những điều luật do nhà cầm quyền đặt ra sẵn sàng khép bạn vào những tội hình mà các quốc gia khác không có.
- Bạn không thể nào có Tự do trong một quốc gia cộng sản trong đó quan trọng nhất là Tự Do Tư Tưởng, một yếu tố quan trọng nhất của sự phát triển của loài người bởi vì công thức chung của các nước cộng sản là Duy Ý Chí, họ muốn tạo thành một quốc gia thống nhất hoàn toàn về ý chí nhằm tiếp tục sự cai trị trường tồn, vì thế đừng hỏi vì sao nền tự do ngôn luận hoàn toàn không xuất hiện tại Việt Nam.
- Bạn đừng đòi hỏi dân chủ hay cho mình là nhà dân chủ khi đảng CSVN vẫn còn tồn tại, nếu công thức của mục tiêu tranh đấu của bạn là đòi hỏi dân chủ trong một quốc gia cộng sản thì bạn đang mò kim đáy biển, việc làm của bạn cũng giống như Nguyễn Phú Trọng đã từng phát ngôn: “Đi hết thế kỷ này cũng không biết đến thiên đường XHCN hay chưa!”

Dân chủ chỉ có được khi không có đảng cộng sản!
Quan trọng hơn nữa là chính phủ hậu cộng sản đó phải được điều hành bởi những đầu óc dân chủ, tiến bộ và do người dân bầu ra. Để có được điều đó các bạn phải xác định rằng đảng CSVN chính là trở ngại mà chúng ta phải vượt qua, phải xoá sổ nó thì mới có thể xây dựng được một quốc gia dân chủ còn nếu vẫn có sự tồn tại của đảng CSVN thì nền dân chủ đó chỉ là nền dân chủ độc tài giả hiệu mà các bạn có thể dễ dàng nhìn thấy qua cuộc hội kiến của tên độc tài Nguyễn Phú Trọng với TT. B. Obama tại Toà Bạch Ốc với phát ngôn: “Chưa có bao giờ người dân Việt Nam được sống trong bầu không khí dân chủ như hiện nay”, nhưng trong thực tế thì người dân vẫn không thể tự do biểu tình, vẫn bị cắt cổ chết trong đồn công an…
Những giá trị khác như tự do, nhân quyền chỉ có thể có được một khi các bạn làm nên một cuộc cách mạng của lòng dân, một sự thay đổi toàn diện thể chế chính trị tại Việt Nam trong đó việc lật đổ sự cai trị khắc nghiệt của đảng cộng sản là điều quan trọng nhất để có thể xây dựng lại một quốc gia trên đống đổ nát hoang tàn mà bọn chúng đã gầy ra.
Nói một cách khác, việc tranh đấu của người dân phải đi đến cái đích cuối cùng: Thay đổi thể chế chính trị Việt Nam, bằng ôn hoà hay bằng bạo lực cũng phải đạt được mục đích.
Nói như vậy thì nhiều người sẽ băn khoăn biết đến bao giờ người dân Việt Nam mới có cơ hội để làm được điều đó? Đầu tiên những nhà tranh đấu phải tuyên truyền cho người dân trong nước có được sự dũng cảm, phải thể hiện công khai chính kiến của mình, sẵn sàng cho mọi người thấy được mình không ưa thích cộng sản cũng như những luận điệu tuyên truyền của họ, hướng dẫn người dân biểu tình đòi hỏi những quyền lợi chính đáng của mình bao gồm quyền tư hữu, quyền được sống như một con người văn minh, và cao nhất là quyền thể hiện quan điểm chính trị của mình mà nhà cầm quyền không được phép can thiệp. Đó là một nét dân chủ sơ khai mà người dân Việt Nam cần phải tiến tới như là bước đi đầu tiên trong quá trình hình thành tư duy dân chủ của mình.
Khi nửa dân tộc dám thể hiện chính kiến, dám công khai đòi hỏi những yêu cầu của mình thì tiếp sau đó sẽ là sự phản ứng trước khi chết của đảng CSVN, họ có thể dùng bạo lực đàn áp, gia tăng cường độ hoặc xuống thang hoà hoãn, thế nhưng những ai dại dột tin theo mà không minh định lập trường cứng rắn của mình hoặc của phong trào của mình cũng sẽ mau chóng bị những thủ đoạn đê hèn bách hại.
Đó là cái giá phải trả, điều cần thiết phải làm dù có thể có những cảnh tượng đau lòng nhưng đó là điều không thể nào né tránh để có được những giá trị cao cả mà nhân loại đang thụ hưởng, còn bằng không thì những giá trị đó chỉ là một giá trị trừu tượng ngoài tầm tay với của người dân Việt Nam.
Đấu tranh dân chủ là một sự cống hiến cho dân tộc mình, đấu tranh không phải chỉ được nổi tiếng, được nhận những đồng đô la Mỹ, Úc, Canada, không phải đấu tranh để được đi Mỹ, đi Đức và chìm nghỉm trong bộn bề lo toan nơi đất khách, mà đó là một sự hy sinh cao cả, một đức tính cần thiết cho các chính khách sau này mà bà Aung San Suu Kyi của Miến Điện là một tấm gương dành cho giới trẻ Việt Nam noi theo học hỏi.
Nước Mỹ có một câu bất hủ "Freedom is not free" (Tự do không bao giờ miễn phí), mà đó chỉ là một giá trị trong hàng loạt giá trị đang không hiện hữu tại Việt Nam thế thì cái giá để có được điều đó là gì là điều mà 90 triệu người dân trong nước cần phải suy nghĩ…
Bạn đang tranh đấu vì điều gì?
Nguyên Anh