HOME
Tin Tức Trong Tuần
Hãy cảnh giác một âm mưu khác!



Trần Thế Thi




Làn sóng phản ứng trước đề nghị cải cách tiếng Việt mới đây của một ông được gọi là phó giáo sư tiến sĩ Bùi Hiền, đã có nhiều người nghi ngờ ông ta là tay Việt gian được tình báo Hoa Nam với sự đồng thuận của đảng CSVN nhằm thay đổi cách viết và đọc tiếng Việt cho phù hợp với âm điệu Trung Hoa, hay gây hỏa mù để đánh lạc hướng làm cho người dân quên đi những biến động có nguy cơ cho sự tồn vong đảng đến nay vẫn còn đang ầm ỉ trong và ngoài nước. Dưới chế độ độc tài toàn trị của đảng CSVN, họ luôn luôn dùng sự dối trá để duy trì quyền lực, vì thế mọi người có quyền nghi ngờ những gì mà nhà cầm quyền Hà Nội cũng như người đã và đang phục vụ cho chế độ đề xướng.
Đã có người truy tìm lý lịch của ông giáo sư này trước kia du học ở Trung Cộng, nên sự nghi ngờ không hẳn là không có lý. Tuy nhiên, bên cạnh những nghi ngờ đó cũng còn rất nhiều âm mưu mà đảng CSVN muốn sử dụng quyền lực, phương tiện để lừa bịp mọi người, chính vì thế mà người viết bài này cũng mạo muội nêu lên nhận xét của cá nhân mình, nếu bài viết này là một sự tưởng tượng vô căn cứ thì xét ra nó cũng chẳng làm thiệt hại ai mà chỉ là một đóng góp nhỏ để nhắc nhở mọi người đừng nên lơ là và như trên đã nói, mọi sự nghi ngờ hoặc giả thuyết đặt ra đều có thể.
Từ lâu, đảng CSVN muốn cơ quan UNESCO vinh danh Hồ Chí Minh là một danh nhân văn hoá nhằm xoá hết tội ác hại dân, bán nước của ông ta đối với dân tộc Việt.
Từ năm 1990 của thế kỷ trước, họ đã tìm cách vận động UNESCO tổ chức vinh danh HCM nhưng đã bị cộng đồng người Việt Hải Ngoại khám phá, chống đối mãnh liệt và họ đã thất bại hoàn toàn.
Tuy vậy, đảng CSVN vẫn tìm mọi cách để thực hiện âm mưu này. Mới đây nhất, đảng đã cho người ra ứng cử vào cơ quan UNESCO nhưng một lần nữa lại phải chuốc lấy sự nhục nhã sau khi chỉ được vài ba phiếu, nên đã vội vã tuyên bố rút lui vì thấy chẳng ai bầu.
Đảng CSVN có lẽ đang mưu tính chọn con đường khác, là phải làm sao phù phép cho HCM trở thành người có công đóng góp to lớn trong văn hoá Việt Nam. Nhưng xét kỹ, họ Hồ chẳng có gì đóng góp xứng đáng trong văn hoá nước nhà. Thơ thì chôm chĩa, bài viết thì bịa danh nhằm tâng bốc, tự đánh bóng mình. Về tư tưởng cũng ăn cắp của người khác để đánh lừa đám bần cố nông cuồng tín, mê muội theo đảng. Như mọi người đều biết, khi HCM còn sống, cách viết chữ của ông ta hay dùng chữ "z" thế cho phụ âm "d" thí dụ "dân" viết thành "zân", "phúc" viết thành "fúk", "cách" viết thành "kách" v.v… Do đó, qua đề nghị của Bùi Hiền, ta có quyền nghi ngờ rằng đảng sử dụng con bài giáo sư Tay Sai Bùi Hiền này thảy ra thăm dò để xem phản ứng dư luận. Đây cũng có thể là họ áp dụng tư tưởng đã ăn cắp của họ Mao đó là: "muốn uốn một cái cây cho thẳng, thì phải uốn quá độ cong của nó, để khi thả ra là vừa" câu nói bình dân nôm na gọi là "trừ hao". Cũng chính từ tư tưởng này, họ Mao đã đưa nó lên thành chính sách và áp dụng trong các chiến dịch "cải cách ruộng đất" "cách mạng văn hoá" v.v… trong quá khứ đã gây ra không biết bao nhiêu tội ác tày trời khiến đầu rơi, máu đổ.
Trong đề nghị cải cách tiếng Việt theo kiểu mọi rợ của họ Bùi, bước đầu họ đoán biết rằng dư luận sẽ phản ứng mạnh mẽ, nhưng đó chỉ là kế hoạch một bước trong trò lừa. Bước thư hai là họ cho một số "giáo sư Tay Sai" khác nhảy vô tranh luận, phân tích thế này, thế khác rồi hạ xuống vài ba bậc tức là loại bỏ hết những gì bất hợp lý, cuối cùng chỉ giữ lại cách viết của HCM. Nếu thấy dư luận xã hội không phản ứng mạnh, đảng sẽ cho quốc hội thông qua và trở thành luật, rồi Bộ Giáo Dục in thành sách giáo khoa dạy cho các thiếu nhi quen dần và sau cùng sẽ được áp dụng cho toàn xã hội. Đảng CSVN cho thực hiện âm mưu này với nhiều ý đồ nhằm tôn vinh HCM và đảng CSVN sẽ có lý do để tiếp tục duy trì cái xác của họ Hồ trong lăng Ba Đình, từ đó biến ông ta từ người có tội trở thành danh nhân văn hoá hầu xoá hết những tội ác do ông ta gây ra. Quan trọng hơn, đảng sẽ núp dưới cái xác của họ Hồ tiếp tục độc quyền thống trị đất nước.
Cải cách ngôn ngữ là vấn đề to lớn của một quốc gia, ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống từng người trong xã hội và tương lai của dân tộc, muốn thực hiện điều này tất nhiên phải cần sự tham gia nghiên cứu của các nhà chuyên môn về ngôn ngữ, các tầng lớp trí thức trong xã hội, chứ không thể được quyết định bởi một âm mưu hay áp lực của một đảng cầm quyền. Dân tộc Việt Nam phải cương quyết và dứt khoát chận đứng mưu mô xảo trá này đừng để: Kẻ bán nước thì được vinh danh, Người bảo vệ lại trở thành tội phạm.
8/12/2017
Trần Thế Thi