NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao

Thơ Cù Nèo




Nhắn bác Chữ



Không ai ngu giống cái tên nầy,
Ngu thiệt hổng còn chỗ nói đây!
Nó tưởng làm vầy là nó giỏi,
Y cho như thế chắc y hay?
Lần nầy bác dạy đời cho nó,
Bận nữa ông chơi bỏ mạ mầy!
Nếu vẫn còn dương dương ngạo mạn…
Là em mò xuống Ếch-đờ-lây.
Nam Man

..





Từ ngày "phỏng giái"



Gần đây nghe nói... đám nhân dân,
Họ đã tỏ ra... đếch có cần.
Có đảng hay không: đều vất vả,
Còn người hoặc chẳng: cũng gian truân.
Bao năm chẳng chôn nơi nương tựa,
Mấy bận không nhà cửa trú chân.
Ba chục năm từ ngày "phỏng giái",
Không tìm đâu được đất dung thân.
Nam Man

..





Đấm "kẹt" bắt tay mầy



Ông mần cú đó..." đẹp như vầy",
Bắt buộc thằng cu phải cút tay.
Chẳng thể lâu hơn dầu nửa khắc,
Không sao chậm được dẫu vài giây.
Em nhìn mặt nó đà xanh mét,
Tớ ngó người y cứ đỏ gay.
Đú mạ chơi nhau mà phản phúc,
Thì ông đấm "kẹt" bắt tay mầy!
Nam Man

..





Đứa Nam Man cảm khái



Cái chuyện chơi nhau lại phản nhau,
Ai mà chẳng giận phải không nào?
Đêm rồi thấy hắn chừng hơi ngượng,
Tối đó ngờ va chắc cũng nao.
Đã chẳng chìa tay cho hắn bắt,
Mà còn đấm "kẹt" để va đau.
Ông chơi cú đó vô cùng đẹp,
Đây chỉ là... màn đầu "xã giao"?
Nam Man

..





Thiên đường cộng sản



Nam Man viết bài này do đọc chuyện cuời "Adam-Eva người xứ nào?" đăng trên NUTB. Theo chuyện này thì ba người: một Pháp, một Mỹ và một Việt Nam tranh luận xem Adam và Eva là người nước nào. Người Pháp và người Mỹ nói trước, cuối cùng người Việt Nam nói như sau: "Quần áo chẳng có, nhà cửa chẳng có, thậm chí đến ăn một trái táo cũng bị cấm, thế mà vẫn bảo là sống trên thiên đường, thế thì chỉ có thể là dân Việt...".

Theo tinh thần mẩu chuyện cười nầy,

Nhị vị đúng là dân xứ đây?!
Mới chẳng cửa nhà đâu để ở,
Nên không quần áo lấy mà thay.
Lại càng không phải người dân Mỹ,
Mà cũng chẳng là kẻ gốc Tây!
Chỉ có xứ "thiên đường" Cộng sản,
Hai người mới sống cảnh như vầy.
Nam Man

..





Duyên ba đời



Cái cảnh trai tơ "lậy" nạ dòng,
Duyên ba đời đây chớ sao không (1).
Vùi hoa dập liễu nào bao kẻ,
Tiếc ngọc thương hương chỉ mỗi ông?
"Nẻo gập ghềnh" kia, may đã thoáng,
"Đường thiên thẹo"(2) nọ phước đang thông.
Của-đời-tạm "bợ" xài chung vậy,
Khéo cái là ông khỏi bỏ công... (3)
Nam Man
(1) Vợ già chồng trẻ là duyên ba đời. (Ca dao tục ngữ VN)

(2)"Thiên thẹo", chữ của mợ Hồ Xuân Hương trong bài thơ "Quán nước bên đình".
(3) Phá "tiết trinh" cô ả.