NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao

Trang Thơ Nam Úc



Sao lại phải về Việt Nam



Tôi hãnh diện là người Việt Nam
Quê hương chữ S khắc trong tâm
Lạc Long Quân - Âu Cơ lập quốc
Con cháu giữ truyền mấy ngàn năm...
..
      Bất cứ thời nào đều tôn trọng
      Đạo đức - Tự do của con người
      Đời hư nên khiến xuôi quỷ lộng
      Hồ Chí Minh... tâm dạ lũ giòi!
..
Chữ trung chữ hiếu tôi không trọn
Phải ra đi bỏ nước đoạn đành
Tuổi xuân lên đường theo tiếng gọi
Ngăn thù Bắc Cộng lấn tranh giành...
..
      Bảo quốc an dân không tròn phận
      Tôi đành chịu tội với non sông
      Hơn 8 năm nhục tù nuốt hận
      Vết thù luôn khắc nhớ trong lòng...
..
Nước Mỹ nhận tôi sang tỵ nạn
Vì người không thể sống gần ma
Tôi đến đây đôi bàn tay trắng
Bây giờ đây ổn định cửa nhà!
..
      Ấm no thân vẫn không quên được
      Quê hương còn quằn quại khổ đau
      Đảng Cộng Sản lắm mưu nhiều chước
      Hết chiến chinh vẫn đỏ máu đào...!
..
Ức hiếp dân, nhường biển bán đất
Sợ Chệt Tàu hơn chuốt sọ mèo
Đất ông cha dần dần bị mất
Cộng Sản giàu sang dân đói nghèo...
..
      Bị chê trách là hèn là nhác
      Họ sẵn sàng lớn tiếng miệt khinh
      "Giỏi thì về chống gian diệt ác
      Ở phương xa đừng có khoe mình..."
..
Tàu đô hộ ác nhân tàn độc
Chẳng ảnh hưởng gì đến tôi
Sao phải về Việt Nam chống Cộng
Các người chỉ biết cúi mặt thôi
..
      Chỉ là gốc gác con dân Việt
      Chẳng còn gì bận bịu nước non
      Lòng tôi chỉ thấy buồn thấy tiếc
      Người Việt không nghĩ chuyện mất còn!
..
Việt Nam còn hay Việt Nam mất
Tôi vẫn là tôi ở xứ người
Quê tôi bây giờ là Mỹ Quốc
Chỉ thương ai chịu cảnh dân Hời!
..
      Cuộc sống của mình mình phải thấy
      Phải chung tay xóa bỏ sai lầm
      Chứ cứ mải mê say ăn nhậu
      Đợi ai về giúp đỡ Việt Nam?
..
Nhớ ngàn năm Tàu xưa đô hộ
Trăm năm Tây cai trị xứ mình
Dân Việt quằn lưng chịu đói khổ
Anh hào đứng dậy xóa điêu linh!
..
      Tôi phải về Việt Nam chống Cộng?
      Để các người ngồi nhậu coi chơi

      Người trong nước ươn hèn không chống
      Chỉ ngồi chờ sung rụng để cười!
..
Nhậu được ngày nào người cứ nhậu
Quyền lợi của mình chẳng đấu tranh
Đảng Cộng sản lũ gian đầu gấu
Việt Nam vẫn hoài cảnh điêu linh...
thylanthảo
(viết tại Kỳ Đà Động 7-5-17)

..
..



Nỗi lòng ly xứ



Đất khách em làm người viễn xứ
Buồn vui đành cất giấu vào trong...
Sương  Đêm
.................
Quê hương kỷ niệm ai không nhớ
Sống cảnh lưu vong mãi nặng lòng...


Gần 40 năm rồi đó em
Lucerne đất lạ trở thành quen
Chiếc phà Mỹ Thuận, con sông Hậu
Ảnh đã nhạt dần trong trái tim...


Chút thương chút nhớ về quê cũ
Có còn chăng là cảnh trời Nam
Sao vẫn mãi còn mây vần vũ
Màu đen u ám trút mưa dầm...!


Anh biết em dù phận nữ nhi
Tuổi còn quá bé lúc ra đi
Em buồn đất nước trong tay giặc
Một lũ cuồng tâm quá vô nghì!


Cô bé tài hoa lại thông minh
Hoa đời tươi sắc thật là xinh
Hiếu trung vẹn vẽ dù nhi nữ
Đức hạnh luôn trau chuốt giữ gìn



Em gởi tình em vô ý thơ
Thương quê em chỉ ước mong chờ
Lũ giặc cuồng man kia đền tội
Quang phục quê hương dựng lại cờ...!


Anh vẫn nặng lòng sống ly hương
Vẫn không quên được lửa sa trường
Hận hoài nhục lệnh giờ buông súng
Đất nước điêu tàn đau xót thương...


Vẫn còn có ít nhiều may mắn
Anh gặp em chung một nỗi lòng
Phải chăng ân huệ trời trao tặng
Khoảng cuối đời mê nắng vẫn hồng...!


Chỉ một mình em thôi bé ơi!
Anh yêu anh quý nhất trên đời
Chung đường vẹn vẽ lòng chung thủy
Vạn kiếp tình anh chỉ em thôi!
thylanthảo
(yêu em họa thơ em 4-5-17)

..
..



Lời Thầy



Viếng thăm Cô (*) lòng con thiết tha
Thơ trà đàm đạo chuyện gần xa
Thầy trò vui vẻ khi gặp lại
Cô thương con - tình thâm một nhà
..
Tách trà thơm nóng khói vu vơ
Hương tỏa ấm lòng gợi ý thơ
Vi vu gió thoảng lời vi diệu
Kiếp người gặp nhau thỏa mong chờ
..
Cô tặng cho con những tiếng kinh
Để con thanh thản bước phiêu linh
Để con thấu hiểu trần gian mộng
Đừng khổ đau - đừng lụy chữ tình..
..
Đêm nay...
Một ánh trăng soi trong đêm dài
Cùng lời Cô đó, nhiệm mầu thay
Dạ, vâng..
Chữ "Như" con gói gém trọn vẹn
Chữ "Tình" xin trả lại trần ai...
A Di Đà Phật
Sương Đêm
(*) Sư Cô

..





Lãng đãng chiều xuân



Có con chim hót trên cành mai
Hoa trà nghiêng nắng bóng trang đài
Ánh chiều lộng lẫy tô tà áo
Thấp thoáng dáng anh... hay bóng ai?
..
Anh nói gì cơ? Anh nói đi..!
Lẳng lặng em nghe gió thầm thì
Thời gian lướt nhẹ trên sỏi đá...
LÃNG ĐÃNG CHIỀU XUÂN theo bước đi...
HồngLan

..





Thơ tủi



      Ngày xưa nhất sĩ nhì nông
Làm thơ có thể lên ông lên bà
      Ngày nay trong khắp mọi nhà
Ti vi máy tính bão hòa thông tin
      Làm thơ vợ chắp tay xin
Lão gàn thôi hãy kiếm tiền nuôi thân
      Suốt ngày lẩn thẩn lần thần
Ra vào ngơ ngẩn như đần như điên.
Trương Sỏi
..
..




Hoa trắng



(Tháng Năm, kính dâng Mẹ. Thân tặng các bạn đồng tâm cảnh)
      Áo người hoa đỏ người vui
Áo con hoa trắng ngậm ngùi phận con
      Mẹ ơi ba chục năm hơn
Hoa kia mấy độ tủi hờn với hoa
      Cõi trần từ mẹ lìa xa
Đau thương, thân phận con là mồ côi
      Đưa tay hái mộng, mộng trôi
Lỡ chân vấp ngã không người dìu nâng
      Hoa không làm được mùa Xuân
Trăng không làm nổi một lần sáng trăng
      Đã bao nhiêu độ tháng Năm
Nhìn người hoa đỏ con thầm lệ rơi
      Đoạn trường ai vẽ mẹ ơi
Âm dương hai cảnh, hai nơi chia lìa
      Cõi tiên vội vã mẹ về
Đường trần con mẹ não nề tiếc thương
      Lòng con, đây, một nén hương
Đốt lên, khói mỏng như sương, nhạt mờ...
      Nhìn bông hoa trắng bơ vơ
Mẹ ơi lệ đẵm hai bờ mắt nâu...
Ngô Minh Hằng

..





Mặt trời lạ nơi Xóm Đạo



(Xin đồng hành và kính chuyển giùm Cha Đặng Hữu Nam & Nguyễn Đình Thục)
Ai nghe không tiếng nghẹn vỡ tim tôi
Như tinh cầu rơi rụng xuống cuộc đời
Đâu ngẫu nhiên hồn tôi sầu tội lỗi
Vỡ long lanh như nước mắt mặt trời
..
      Dân đau vì biển chết Formosa
      Lời kinh cầu xin khẩn khoản Chúa Trời
       “Con vẫn cầu cho người vu cáo ác” (Lời Cha Nam)
      Kẻ bên lương cùng đắng thắt nỗi niềm
..
Đây điềm báo mặt trời lạ xuất hiện
Trên bầu trời quầng sáng mắt chiêm bao
Xóm đạo tôi ai cướp mất bình yên
Lời Chúa dạy đâu thánh hóa côn đồ
..
      Đâu ngày tháng biển và cá nắng Hạ
      Ngư dân thuyền chài ấp ủ sớm mai
      Chúa Nhật đâu ai nghĩ chuyện đi tù
      Đừng nghĩ nợ đền trả nổi quan tài
..
Mặt trời lạ bừng cháy từng nỗi xót xa
Từng vòng tròn từng lan tỏa từng người xa
Mặt trời lạ không để tàu lạ phủ hồn quê ta
Mặt trời lạ nơi xóm đạo đòi trả lại bình an.
Nguyễn Thị Thanh Bình
(Chúa Nhật ngày 7/5/2017 nơi Nghệ An xuất hiện mặt trời lạ)

..





Lựu đạn



Hình như Ta gặp người nơi tiền kiếp
Trên cầu đoạn trường ta... té gãy chân
Bởi nụ cười người, chao ôi hết biết...
Ta tương tư và... từ bỏ cõi trần
..
      Mười tám năm sau trở thành hảo hán
      Ta nhịn ăn bước qua cửa luân hồi
      Ta chạy tìm người mịt mờ trời đất
      Trời đất loạn ly khói lửa tơi bời
..
Biết người khôn... ta lao vào Thủ Đức
Gái khôn tìm chồng, tìm kiếm đâu xa
Hỏa châu lững lờ rũ người thao thức
Có khốc liệt nào ta chẳng bước qua
..
      Rảnh được phút nào... ta ra phố chợ
      Say ngất ngư vẫn nhớ nụ cười người
      Ta cố tình quên, quên trong nỗi nhớ
      Gặp được người ta tơi tả tả tơi
..
Người ngồi xuống uống cùng ta vài chén
Có được kiếp nầy sẽ có kiếp sau
Có thằng lính nào lại không lỗi hẹn
Người đừng quên... và khỏi phải cầu nhầu
..
      Nụ cười người ta mang vào chiến trận
      Địch bắn tùm lum, chẳng trúng nụ cười.
Trạch Gầm

..
..
..



Viết cho ngày 30 tháng 4



Là cái ngày này, ngày tôi đã thấy

Súng nổ đằng Đông lửa cháy trời Tây

Một bà mẹ gầy hai tay run rẩy

Ghì xác con thơ vừa trọn tuổi đầy

..
      Giữa cảnh rùng rùng rừng người tháo chạy

      Tiếng mẹ thét gào át tiếng đạn bay

      Vẫn chẳng một ai mảy may dừng lại
      Là cái ngày này bốn mươi năm trước

..
Chị nắm tay em hai hàng lệ ướt

Nhìn cha quỳ gối tay bị trói ngược

Gục xuống bởi một phát đạn vô tình

Nhân danh "Cách Mạng" người ta hành hình

..
      Một kẻ tội đồ "Nợ Máu Nhân Dân"

      Một dòng máu Việt chảy đỏ trên sân

      Nhuộm thẫm cả tia nắng trưa gay gắt

      Nắng như thiêu đốt hắt lửa vào mặt

..
Vẫn chẳng thể làm nước mắt chị khô

Là cái ngày này khi "Cách Mạng" vô

Đá đít văn minh về miền u tối

Hàng xóm láng giềng thành phường cơ hội

..
      Hăng hái lập công mừng người chủ mới

      Một gã miền Nam AK nón cối

      Chống nạnh ngang hông mắt trợn má phồng

      Dọa người vợ lính vừa mới mất chồng

..
"Sẽ tống cả nhà mày đi cải tạo!"

Than ôi! đàn bà một thân "Cò Sáo"

Trong cảnh buồn đau quẩn trí rối lòng

Lùa hết các con vào vòng tay rộng

..
      Một tiếng nổ "Ầm" thân xác hư không

      Đã trải qua bốn mươi năm ròng

      Ai ở miền Nam còn yêu "Giải Phóng"?

      Hay là nhắc đến ác mộng vây quanh

..
Bao vết thương kia tươi mãi chẳng lành

Bởi đến ngày này đã thành thông lệ

Người ta hân hoan ăn mừng "Đại Lễ"

Sặc sỡ phố phường nào phướn nào cờ

..
      Rùm beng đài báo bút nô nịnh bợ

      Với những ngôn từ khiến người mắc cỡ

      "Đại Thắng", "Anh Hùng", "Vĩ Đại", "Vô Song"

      Hỏi người anh em Liêm Sĩ còn không?

..
"Đại Thắng" nào đâu tan nát giống dòng

"Vĩ Đại" gì khi nồi da nấu thịt

Bao vết thương lòng hãy còn chi chít

Hòa thuận giống nòi mờ mịt đâu đâu

..
      Đã chẳng giang tay chôn hận lấp sầu

      Lại mãi xới cào cho thù thêm nặng

      Chiến tranh vô nghĩa đuổi cùng giết tận

      Hỏi được những gì ngoài nặng đau thương

..
Một nước nghèo nàn, trăm họ thê lương

Ngoại bang ức hiếp lòng người muôn hướng

Nếu là người Việt vui sướng được chăng?

Trần Đại Nam

..
..



Tháng Tư chồng chất đau thương



      Hòa bình đã bốn hai năm
Mà sao Đất Mẹ tối tăm thế này?
      Nông dân mất cả ruộng cày
Nhờ ơn bác, đảng mỗi ngày tệ hơn.
      Nhìn quanh đầy nỗi căm hờn
Không bao lâu nữa giang sơn thuộc Tàu
      Nắm tay hành động thật mau
Nếu không Bắc thuộc nát nhàu Quê Hương.
      Hỡi người từ khắp muôn phương
Chung vai đoàn kết xuống đường đấu tranh
      Tiền nhân lẫm liệt sử xanh
Chúng ta tiếp bước quyết giành Quê Hương.
      Tháng Tư chồng chất đau thương
Quân thù cướp nước máu xương ngập đồng
      Đứng lên nòi giống Tiên Rồng
Đứng lên con cháu Lạc Hồng hôm nay.
      Vì tồn vong phải đổi thay
Đừng tin thổ phỉ có ngày ăn năn
      Tháng Tư tang trắng vành khăn
Người tù đói chết nhọc nhằn đớn đau.
Trần Lễ Nguyên

..





Bài thơ thay con về thăm mẹ



Con viết thơ dâng về Quê Mẹ
Khi lá vàng đổ xuống công viên
Mỗi chiếc lá đong đầy thương nhớ
Con góp nhặt gửi tơi mẹ hiền
..
      Bài thơ này thay con trở về
      Thăm quê hương, thăm ngôi trường xưa
      Thơ con chở tâm tình viễn xứ
      Nhớ quê hương, nhớ cả đường làng
..
Bài thơ này thay con trở về
Bày tỏ lòng thưong nhớ quê hương
Mẹ có hiểu nỗi buồn xa xứ?!?
Một nỗi buồn, buồn ơi là buồn!
..
      Bài thơ này thay con trở về
      Thăm quê hương, thăm hết người thân
      Bài thơ này con viết cho mẹ
      Tình con đây tuy tha phương vẫn còn đầy.
Nguyễn Thiện Bản


..
..



Đường lên Đà Lạt



Đường như dẫn vào mây
Khuất sau cây, sau lá...
Uốn quanh bên vách đá
Nhìn xuống thung lũng mờ


Đường như dẫn vào thơ
Triền núi hoa tím dại
Đi lên, đi lên mãi…
Tay ngỡ chạm mây trời


Chiều vô tình buông rơi
Một tiếng chim thảng thốt
Hàng cây nghiêng bóng rợp
Êm đềm cõi thiên thai


Hoàng hôn màu nắng phai
Bóng núi ôm đường vắng
Với không gian trầm lắng
Người đi lên núi cao…
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

..
..



Hôm nay ngày của Mẹ



(Tặng cháu Dương Thu Hương)
Hôm nay ngày của Mẹ
Con thương quá mẹ hiền
Mẹ là niềm hạnh phúc
Là ông Phật, bà Tiên!
..
Mẹ là rau là cháo
Nuôi con thuở khó nghèo
Mẹ là niềm khát vọng
Giữa khốn cùng gieo neo
..
Mẹ dìu con từng bước
Lớn lên giữa cuộc đời
Lúc buồn lòng có mẹ
Như ngày còn trong nôi
..
Cha bỏ đi từ sớm
Khi con chửa lên mười
Nuôi con thời bao cấp
Khổ vô cùng, cha ơi!
..
Lớn lên con đi học
Đêm về mẹ dạy con
Mẹ dạy nhân, dạy nghĩa
Biết ăn ở vuông tròn
..
Mẹ dạy con biết sống
Giữa cuộc đời đau thương
Muốn vượt lên số phận
Phải nổ lực phi thường!
..
Nhờ biết vâng lời mẹ
Nay con có con rồi
Khi chăm nuôi hai bé
Thương mẹ nhiều, ai ơi!
..
Nhìn mẹ trong bệnh viện
Chăm nuôi bác Gái già
Phải nhiều đêm thức trắng
Mà lòng con xót xa!
..
Mẹ ơi con tâm nguyện
Phải biết sống làm người
Suốt đời yêu thương mẹ
Hơn chính mình, mẹ ơi!
Viện 103, 14/5/2017
Tiến sĩ Đặng Huy Văn

..
..



Mất đảo



(song thất lục bát, thuận nghịch-độc, liên-hoàn)
Đọc xuôi:

- Coi đấy, đảo nhường, toi mất đất?
- Báo, coi này! Đây thật đúng rồi!
- Sôi gan ruột thắt cùng ai?
- Đời đời con cháu ngụp trôi, ơi giời!
..
Đọc ngược:
- Rồi, đúng thật! Đây này coi báo!
- Đất mất toi, nhường đảo, đấy coi!

- Ai cùng thắt ruột gan sôi?
- Giời ơi, trôi ngụp cháu con đời đời!
..
Liên hoàn:
- Coi đấy, đảo nhường, toi mất đất?
- Báo, coi này! Đây thật đúng rồi!
- Sôi gan... v.v...
v. v....
Đỗ Quang Vinh

..
..



Bốn bài thơ ngắn



1.
“Sống theo thế, ở theo thời”
Câu ca trật búa trúng tôi, giật mình!
42 năm nghĩ mà kinh!
Lưỡng long hóa rắn miếu đình hết thiêng.
..
2.
Không có gì khiến ta ghê tởm và khinh bỉ
Bằng phải nghe những cái miệng không biết ngượng
Cứ ra rả phun ra những lời giả dối
Lâu và nhiều tới mức không biết đâu mới là sự thật!
..
3.
Làm thơ khoe chữ lẫn danh
Cấuu tứ thiếu máu chòng chành té sông
Chết lâm sàng ở a-cong
Dư đồ sắp mất vẫn còn hồ mơ.
..
4.
Đủ buồn dán khắp nước non
Dán ra tới tận phương Đông phương Đoài
Chổng mông kêu, lạy trong ngoài
Đừng cam tâm sống làm loài chó hoang.
Nguyễn Tam Phù Sa
Sàigòn 12.5.2017
..
..
..



Tranh lắp ghép bằng chữ



Đừng cố biện minh/áp đặt chân lý
Chân lý tự trở lý không chân
Đừng cố lên đồng đi trên khẩu hiệu
Lâu và nhiều tới mức không biết đâu mới là sự thật
..
Ngôi nhà đích tôn ông cha để lại
Sáng nay cột kèo đã gãy
Nền móng mục rũn
Nồi hương bát nước sụp đổ
Những con mối bệnh hoạn
Ăn cả đảo lẫn biển
Nuốt cả đất lẫn cát
Giết cả trước lẫn sau
..
Đứng cố sống bám đít trên ghế tới chết
Và gọi kẻ thù là bạn
Khái niệm thời đại anh hùng
Dần định danh dối trá
Quyền lực hóa hổ mang
Ác với dân hèn với giặc
Đừng kém tới mức gọi “ấy” bằng thằng
Một thời “ấy” từng là vua
Thậm chí quét đường
Bồ tát quét rác
..
Nước mắt vì sao cứ mặn?
Máu chảy vì sao ruột mềm?
Vô danh hữu danh chư vị
Cùng gọi Âu Cơ là Mẹ
..
Đừng múa bụng lắc mông tự do bằng miệng
Độc huyền không cần nhiều dây
Ghi-ta vì sao câm lặng?!
Câu thơ gieo ngược bật mầm.
Nguyễn Tam Phù Sa

..
..



Quê - hương gặp lại



Quê-hương gặp lại vẫn lê-thê
Đảng Cộng gian-manh phỉnh gạt về: (1)
"Việt kiều, khúc ruột xa ngàn dặm,
Hòa-hợp, về nguồn xây-dựng quê!"
Quê-hương gặp lại cảnh buồn hiu
Đất nước xác-xơ buổi chợ chiều,
"Bâu-xít" Tây nguyên, Tàu cướp phá,
Biên-cương, lảnh-hải... hiến thiên-triều.
Quê-hương gặp lại lắm đau thương
Xã-hội suy-đồi, nước nhiểu-nhương,
Kẻ cướp, côn-đồ làm luật-pháp.
Nhân-dân thống-khổ chịu tai-ương.
Quê-hương gặp lại mất an-ninh
Du đảng, công an một dáng hình,
Đàn-áp "dân oan", người yêu nước.
Luật rừng, khủng-bố: đảng quang vinh!
Quê-hương gặp lại vẫn buồn lo
Đời sống dân lành thiếu ấm no,
Linh-mục, học-sinh và ký-giả
Vào tù vì dân-chủ tự-do!
Quê-hương gặp lại nhớ ngày qua
Dân-chủ, tự-do... nước Cộng-Hòa (2)
Dân có nhân-quyền, dân hạnh-phúc.
Giặc từ phương Bắc giết dân ta!
Quê-hương gặp lại chạnh niềm đau!
Khắp nước nghênh-ngang lủ giặc Tàu.
Đảng ác với dân, hèn với giặc,
Buôn dân, bán nước: đảng hàng Tàu!
Quê-hương gặp lại: "Formosa"
Ô-nhiểm môi-trường hại nước nhà.
Hội-nghị Thành-đô: Linh bán nước: (3)
"Việt-Nam là tỉnh của Trung-Hoa!"
Người Việt
(1) Đảng Cộng-sản Việt-Nam
(2) Nước Việt-Nam Cộng-Hòa

(3) Hội-nghị Thành-đô: Hội-nghị giữa Việt-Nam và Trung cộng tại thủ phủ Thành-đô của tỉnh Tứ-Xuyên Trung Hoa, trong hai ngày 3 và 4 tháng 9/1990. Phía Việt-Nam có Tổng Bí thư đảng Cộng-sản Nguyễn-văn-Linh, Thủ-tướng Đổ-Mười và Cố-vấn Ban Chấp-hành Trung-ương đảng Phạm-văn-Đồng; phía Trung cộng có Tổng Bí thư đảng Cộng-sản Giang-trạch-Dân và Thủ-tướng Lý-Bằng. Tổ-chức thông-tin Wikileaks tiết-lộ điều-khoản ký kết chính là: "đến năm 2020 Việt-Nam sẽ là một tỉnh của nước Trung-Hoa."

..
..



Mắt anh



Em xem giùm mắt anh
Có cái gì là lạ

Vừa xanh như trăng thanh     

Vừa hồng như lửa hạ            

Vừa vàng như nắng hanh      



Em xem giùm mắt anh   

Có cái gì lấp lóa                     

Nhưng không là vảy cá  

Cũng không là thong-manh  .


Em xem giùm mắt anh   

Có cái gì kỳ dị               

Không phải là cận thị            

Không phải là viễn thị           

Không phải là loạn thị           

Giác-mạc vẫn trong lành

Mắt vẫn sáng long lanh…     



Thật ra, anh biết rành            

Không cần tìm loanh quanh   

Vì nó là tâm bệnh:         

Hình em trong mắt anh!



Thật ra, anh không đau  

Không cần tìm bệnh lý  

Anh cần em chú ý         

Cốt để được gần nhau            



Em là một nụ cười         

Em là đóa hồng tươi              

Cho lòng anh thắm mãi

Cho anh tin yêu đời      

Thanh-Thanh
***
..
My vision

Would you examine my eyes?
There is something strange to arise:

Partly cerulean in the bright moon,

Partly rosy with the summer sun to tune,

Partly yellow like a dry afternoon.


Examine my eyes, would you?
There is some scintillating hue,
But not leucoma at all
Nor cataract as you call.


Examine my eyes, please.
There is something not at ease:
Neither myopia
Nor presbyopia
Nor even astigmatism, so-and-so.
The corneas are still clear, I know;
My eyes are still pure…


Oh, in fact, about it I am quite sure.
No need to look for (there is no border!)
Because it is my mental disorder:
Your image in my eyes!


Truly, to any diseases I have no ties.
It does not involve pathology;
I need your attention (it is psychology!),
In order to be beside you, my dear.


You are a smile, cheer;
You are a fresh rose
To make my heart for ever warm, close,
For me to trust and love life.
English version by Thanh-Thanh

..
..



Bài ca sông Dịch: Tụng Kinh Kha



Đời lắng nghe đây trầm tư hồn bể dâu
Bàng bạc trường giang lạnh khói
Đìu hiu điệp khúc ly sầu
Đã mấy thời gian nằm u hoài sông Dịch
Tiễn kẻ một đi nguời kiếm khách Đông Châu
Ôi sông ngát dư linh! trải bao đời có biết
Hào khí ai xưa giờ vang bóng nơi đâu
Phải chăng ngươi! phải chăng kìa dấu vết
Tinh anh rờ rỡ ngàn sau
Nước trôi đây nước trôi bờ cõi Việt
Âm u gợn tiếng ghê màu
..
Ai tráng sĩ bao năm mài gươm dưới nguyệt
Còn tưởng nghe hồn thép múa sông sâu
Kinh Kha hề Kinh Kha
Vinh cho người hề! ba nghìn tân khách
Tiễn người đi tiếng trúc nhịp lời ca
Biên thùy trống giục Nẻo Tần sương sa
Gió thê lương quằn quại khói chiêu hà
Buồn xưa giờ chưa tan
Phong tiêu tiêu hề Dịch thủy hàn
Bạch vân! Bạch vân! kìa ngang rừng phất phới
Ôi màu tang khăn gói lũ người Yên
Nhịp vó câu nẻo Hàm Dương tung bụi
Ta nghe, ta nghe! này cuồng phong dấy lên
Tám phương trời khói lửa
Một mũi dao sang Tần
Ai trách Kinh Kha rằng việc người đã lỡ
Ai khóc Kinh Kha rằng thềm cao táng thân
Ai tiếc đường gươm tuyệt diệu
Mà thương cho cánh tay thần
Ta chỉ thấy Tơi bời tướng sĩ thây ngã hai bên
Một triều rối loạn ngai vàng xô nghiêng
Áo rách thân rung hề ghê hồn bạo chúa
Hùng khí nuốt sao Ngâu hề nộ khí xung thiêng
Một cánh tay đưa mà danh lừng vạn cổ
Hiệp sĩ Kinh Kha hề người thác đã nên
..
Ta há quan tâm gì việc thành hay bại
Thế gian ơi kìa bãi bể nương dâu
Cung điện Hàm Dương ba tháng đỏ
Thành xây cõi dựng là đâu
Nào ai khởi nghiệp đế
Nào ai diệt chư hầu
Ca trùng lửa đóm cùng hoàn phản không hư
Dù lăng ngà hay cỏ khâu
Riêng tồn tại với thời gian việc làm chính nghĩa
Tranh sáng với trăng sao tấm lòng trượng phu
..
Một ánh dao bay ngàn thuở đẹp
Dù sai hay trúng cũng là dư
Kìa uy dũng kẻ sang Tần không trở lại
Đã trùm lấn Yêu Ly hề át Chuyên Chư
Ôi Kinh Kha!
Hào khí người còn sang sảng
Đâu đây lòa chói giấc mơ
Nước sông Dịch còn trôi hay đã cạn
Gương anh hùng vằng vặc sáng thiên thu.
Vũ Hoàng Chương
Trích thi tập Rừng Phong (1954)
Nguồn thơ: Thi Viện; âm bản mp3: NCT
<a href='https://vanhocnghethuat.files.wordpress.com/2017/02/tung_kinh_kha-ton_nu_le_ba-vu_hoang_chuong.mp3'>https://vanhocnghethuat.files.wordpress.com/2017/02/tung_kinh_kha-ton_nu_le_ba-vu_hoang_chuong.mp3</a>
..
..



Đêm Paris



(Ghi nhớ bàn tay khủng bố tập thể đã đẫm máu 129 người dân tại Paris ngày 13/11/2015 và làm nhiều người bị thương).
Những viên đạn oan khiên đồng loạt nổ
Nổ rất thản nhiên vào những thân người
Paris đêm xanh bỗng đầy máu đỏ
Tiếng súng vang lên chấm dứt tiếng cười
..
Và bom nổ, và bao người ngã gục
Bao cuộc đời đang sức sống tiêu tan
Đêm vui Paris thành đêm hỏa ngục
Bởi những bàn tay khát máu hung tàn!
..
Chúng tấn công, chúng dã man, khủng bố
Chúng gây hận thù, chúng tạo chiến tranh
Thế giới bàng hoàng, xót xa, phẫn nộ
Thương Paris, thương máu thịt dân lành!
..
Paris thanh bình sao gieo tang tóc?
Người sống vui sao tàn nhẫn giết người?
Sao cướp phăng đi tháng năm ngà ngọc?
Mộng đang xinh sao đập mộng nát bời?!
..
Hơn trăm con người mất đi sự sống
Để những mẹ cha con cháu ngậm ngùi
Để những tình nhân mắt cay lệ bỏng
Để vợ để chồng đau tiếc khôn nguôi

..
Hỡi khủng bố, những bàn tay hiếu sát
Hãy ngưng ngay hành động vắng lương tri
Lạy Thượng Đế, con xin Ngài trừng phạt
Những kẻ giết người uống máu Paris…
..
Đêm Paris xé lòng tôi trăm mảnh
Thương Paris tôi lại xót Sài Gòn
Sài Gòn của tôi, nhà hàng Mỹ Cảnh
Người chết ôm hờn vì cộng đặt bom
..
Xót Brinks Hotel một chiều rộn rã
Đón Chúa Hài Đồng đến với dương gian
Mà cộng gài bom giết người cư xá
Máu đổ thịt rơi, khói lửa kinh hoàng
..
Và xót tuổi thơ học trò Cai Lậy
Đạn pháo vào trường em chết như mơ
Mắt em mở nhưng van em đừng thấy
Kẻ giết em cùng một Mẹ Âu Cơ !!!
..
Đấy, nước dân tôi bao điều oan khuất
Người năm châu nào ai hiểu cạn cùng!
Nên tôi cảm thông nỗi niềm thống hận
Đêm Paris này, đau ấy, sầu chung...
..
Xin những oan hồn được mau siêu thoát
Sớm an vui nơi vĩnh cửu, thiên đường
Paris đêm nay, niềm đau nước Pháp
Xin chia với Người nỗi hận quê hương ...
Ngô Minh Hằng
tham khảo:
<a href='http://molangradio.x10.mx/index.php/xem-tai-lieu/toi-ac-cs/3651-vu-danh-bom-nha-hang-noi-my-canh-boi-mtgpmn-ngay-25-6-1965'>http://molangradio.x10.mx/index.php/xem-tai-lieu/toi-ac-cs/3651-vu-danh-bom-nha-hang-noi-my-canh-boi-mtgpmn-ngay-25-6-1965</a>
<a href='http://quyenduocbiet.com/a250/phao-kich-truong-tieu-hoc-cai-lay'>http://quyenduocbiet.com/a250/phao-kich-truong-tieu-hoc-cai-lay</a>
Biến cố việt cộng ném bom khủng bố vào chiều ngày Lễ Chúa Giáng Sinh 24/12/1964 liệu mấy ai còn nhớ và tưởng niệm? Giá như tin tức, trang báo những biến cố việt cộng khủng bố giết chết dân lành Miền Nam Việt Nam thời ấy được lan đi trên Thế Giới với tốc độ chóng mặt như biến cố của nước Pháp, thì sự thật lịch sử có thể đã được phơi bày sớm hơn... Đó là những trang sử buồn bị bưng bít...
Sài Gòn chiều ngày Lễ Chúa Giáng Sinh 24_12_1964 - Vụ nổ bom Brinks Hotel lúc 5:58 chiều 24-12-1964 (Noel 1964). Góc phải hình có tấm hình 3 đứa trẻ nhỏ là nạn nhân của biến cố việt cộng ném bom khủng bố, trong đó có một em trên đầu và sau gáy đầy những vệt máu.
Sài Gòn: Vụ nổ bởi một kẻ thù táo tợn

Tạp chí LIFE ngày 8/1/1965
Tại trung tâm Saigon khói đen cuồn cuộn bốc lên từ một cư xá sĩ quan Mỹ vừa bị tàn phá bởi vụ đánh bom khủng bố của Cộng sản. Vụ việc này là một điều nhắc nhở tồi tệ vào lúc cuối năm rằng tình hình tại Nam VN thì u ám hơn bất cứ khi nào. Và nó đã tạo thêm xúc cảm mới cho cuộc tranh luận thấu đáo trong các giới lãnh đạo tại Washington về những gì Hoa Kỳ phải làm tại VN.
Các tướng lãnh Nam VN thì tranh chấp lẫn nhau, tranh cãi với chính quyền của họ và với Hoa Kỳ về nhân vật nào nên là nhà lãnh đạo đất nước. Khi cuộc tranh cãi ầm ĩ nhục mạ lẫn nhau công khai tiếp tục diễn ra thì kẻ thù chung là Việt Cộng đã thực hiện được một vụ tấn công khủng bố táo tợn nhất trong cuộc chiến. Các đặc công CS đã gài một quả bom hẹn giờ gồm 200 cân Anh chất nổ trong một chiếc xe của viên chức Mỹ đậu trong nhà xe bên dưới một tòa nhà căn hộ dùng làm nơi cư ngụ cho 100 sĩ quan Lục quân Mỹ và những điều dưỡng viên thuộc Hải quân. Đồng hồ hẹn giờ được cài đặt cho bom nổ vào lúc 5h58 chiều trước lễ Giáng sinh-để nhắm vào những người Mỹ vội vã trở về sau các cuộc đi mua sắm vào phút cuối. Vụ nổ đã giết chết hai người Mỹ và làm bị thương 65 người Mỹ và 41 người Việt, và vụ nổ đã có thể giết chết thêm nhiều hơn nếu như nó xảy ra trễ thêm một giờ đồng hồ.
Tại cả miền quê, cuộc chiến tranh du kích cũng đã tăng thêm cuồng nộ. Tận dụng lợi thế rối loạn chính trị đang gia tăng tại thủ đô, quân CS đã mở một loạt những cuộc tấn công vào các thị trấn, làng xã và sau đó phục kích những binh sĩ chính phủ và nhân viên người Mỹ chạy vội đến để giải cứu. Cả hai phía đều ghi được những thắng lợi và chịu những thất bại-và thương vong trên chiến trường của người Mỹ đã tổng cộng là 169 người trong tháng 12. Nhưng quân địch-để lại xác chết của bên họ ở lại chiến trường và cáng những người bị thương của họ đi-đã trả một cái giá còn cao hơn về thương vong.

..