NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao

Trang Thơ Nam Úc



Vẫn khắc trong tâm



Cuối tuần dậy muộn êm tròn giấc
Thấy khỏe trong người lắm ý vui
Nhìn qua cửa kiếng trong tầm mắt
Sương đã tan, nắng ửng hồng tươi...
..
      Mặc thêm áo ấm bước ra vườn
      Chim hót chuyền cành hoa ngát hương
      Trời lạnh, Penseé tươi rực rỡ
      Cúc trổ vàng sân thật dễ thương...
..
Thoải mái ngắm hồng nhìn thược dược
Lòng chùng ý nhớ cảnh năm xưa
Đất Bắc Xuân về trời rét mướt
Áo quần mỏng mảnh tội tình chưa?!
..
      Sáng dậy uống đầy ca nước lạnh
      Bụng căng ốc ách bữa điểm tâm
      Gánh nước tưới su hào, bắp cải
      Giữa trời Đông giá lạnh căm căm
..
Tự dưng lệ ứa tràn ra mắt
Nhớ mẹ thương ba tuổi đã già
Vẫn hoài thương nhớ trông thằng Út
Lưu đày biệt xứ tận trời xa...
..
      Con ở đây triền miên đói lạnh
      Đền ơn tổ quốc trả nợ đời
      Tội con buông súng đầu hàng giặc
      Sống chết Mẹ ơi! Mệnh của trời!
..
Một tháng Tư đỏ trời cờ giặc
Ảnh hình tù tội khắc in sâu
Chữ hèn chữ nhục trong đời thật
Vẫn giữ trong tâm khắc chữ sầu!
..
      Sáng nay mát lạnh cảnh trời Xuân
      Ta gặp nàng Xuân được mấy lần?
      Xuân của đất trời Xuân cứ đến
      Lòng ta sao cứ mãi phân vân...
thylanthảo
viết bên máy tiện 12/2017

..
..



Tuyết rơi, anh nhớ, em buồn!...



Anh ơi...
Có phải em là hoa tuyết không?
Mà sao em thấy lạnh trong lòng!
Lệ em từng giọt long lanh ấy

Nhỏ xuống hồn em nỗi nhớ mong...
-Sương Đêm-
***
Em ơi!
Nhìn tuyết rơi em có buồn không?
Bên đây lạnh nhớ rứt ray lòng
Nhớ đôi má ửng tươi hồng ấy
Rồi trĩu lòng yêu anh ước mong…
..
Anh ước đường xa ngắn lại dần
Để tình cách trở khỏi bâng khuâng'
Để đêm tròn giấc không trăn trở
Cho bước tình yêu khỏi lẻ chân…
..
Anh ước nhìn em đang say giấc
Mi cong khép kín mắt huyền sương
Ngực phập phồng đều theo nhịp thở
Dáng ngọc em nằm thật dễ thương…!
..
Anh ước được nhìn em trang điểm
Dù chỉ đơn sơ nét bút chì
Kẽ lại viền mi màu tim tím
Dung mạo đoan trang đẹp nhu mì …
..
Anh ước kiếp sau mình gặp lại
Tình vẫn bên nhau, ngọt, đậm đà
Em vẫn sắc tài, xinh duyên dáng
Tình chúng mình nồng ấm thiết tha…!
..
Em đứng buồn im nhìn tuyết rơi
Mắt ướt huyền sương đẹp tuyệt vời
Bên đây tuyết cũng rơi nhiều lắm
Nhớ thiết tha, đường quá xa xôi…!
thylanthảo
yêu em họa thơ em - kỳ đà động  12/2017

..
..



Lòng anh chỉ biết…



Bên tách trà xanh, phòng thật im
Ngoài trời mưa gió, cảnh buồn thêm
Tay cầm phong chocolate trắng
Quà tình quà nghĩa từ Lucerne…
..
Chocolate trắng, đường không hại
Cho những người cần phải ăn kiêng
Vị ngọt ngon thấy lòng sảng khoái
Hoa vui hé nụ, nỗi lòng riêng…
..
Tình em như ánh trăng mười sáu
Sáng mát lối đường anh đang đi
Như mưa Xuân tưới lòng anh nở
Ngàn cánh hồng tươi đẹp lạ kỳ…!
..
Phải chi anh níu thời gian được
Và kéo mùa Xuân tới thật gần
Trời đã cho anh viên ngọc quý
Mà sao sông núi cản bước chân?
..
Những ngày cuối tuần, ngày nghỉ lễ
Lòng thấy thời gian chậm chậm trôi
Có lẽ rảnh rang buồn thương nhớ
Nhớ người yêu dấu ở xa xôi…
..
Sáng nay phòng vắng, trà xanh nóng
Làm sao lòng nhớ khỏi xuyến xao
Chocolate ngọt thơm ngon lắm
Nhưng ngọt không hơn vị môi đào!
..
Nụ hôn buổi tiễn em hôm đó
Vị ngọt tình yêu choáng cả người
Mi chớp mắt buồn ưng ửng đỏ
Lòng anh chỉ biết có em thôi…
thylanthảo
yêu em làm tho ơho em đọc 12/2017

..
..



Không đề



Giăng giăng sương quyện gian không
Ta buồn bán giọt sắc không cho đời
Lãng đãng từng bông tuyết rơi
Lâng lâng thơ đọng mấy lời thi nhân.
Sương Đêm


..
..



Đông về



Mùa ĐÔNG trắng xóa đã VỀ rồi
Bâng khuâng song cửa nhìn tuyết rơi
Lãng đãng chiều hôm sương xuống nhẹ
Lồ lộ bên đồi bóng trăng phơi
Phất phơ cành liễu bên hồ vắng
Se se gió lạnh cuốn mây trời
Chạnh lòng nghĩ về nơi xa ấy
"ĐÔNG đã VỀ rồi... anh yêu ơi!"
Sương Đêm

..
..



Phút ban đầu



Một bài thơ em viết chưa thành câu
Bằng ý nghĩa của một tình yêu mới
Đoạn đường nào có anh hay đứng đợi
Cặp sách nào em lúng túng buông rơi.
..
      Vẫn lặng im và ngại nói thành lời
      Tình trốn nấp, che nghiêng sau vành nón
      Rồi bỗng nhiên không còn anh đứng đón
      Đoạn đường nào em nghe rất bơ vơ.
..
Một chuyện tình giờ mới viết thành thơ
Và ý nghĩa bây giờ em mới hiểu.
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

..
..



Tháng mười hai đời



Thấm thoát tháng mười hai
Xấp lịch đã mảnh mai
Tờ rơi dần theo lá
Vèo đưa vàng sân ai
..
Vèo đưa những bước chân
Vội vã xa hay gần
Mông mênh nền trời đục
Lất phất cơn mưa phùn
..
Se se theo ngọn gió
Săn sắt rét lùa sang
Cánh chim chiều thấm mỏi
Co ro đậu thẳng hàng
..
Co ro người đếm tuổi
Xuân, hè, thu chóng qua
Mùa đông thêm hối hả
Điểm sương màu tóc pha
..
Điểm dài những nếp nhăn
Ngoài mặt lẫn thâm tâm
Vết hằn sâu trong trí
Chẳng tan như phù vân
..
Chẳng tan như bọt nước
Quánh đặc như sắt chì
Đóng đinh từng cột mốc
Nặng nề neo bước đi
..
Những chuỗi ngày nhí nhảnh
Hồn nhiên xưa nay đâu?
Bao tháng năm rộn rã
Giờ cuối trời mưa mau
..
Giờ còn cội mộc già
Khô mục cỗi cằn da
Vật vờ xương nhánh lá
Run run nụ tầm hoa
..
Run run lăn triền dốc
Lốc cốc trốc xương khô
Dọc ngang những nấm mồ
Đêm mơ toàn dị mộng
..
Thấm thoát mà cuối năm
Thấm thoát cũng cuối đời
Lạnh, yếu, gầy, bệnh, mệt
Vòng tử sinh hẹn rồi
..
Lịch vơi lịch lại đầy
Lá rụng lá xum cây
Thiên nhiên tuần hoàn được
Người đi rồi xanh mây
Quang Dương, 12/2017
..
..
..



Chợt thấy lạnh về



Tháng mười hai trời như bớt nắng
Gió lay cành giục giã bóng hoàng hôn
Đêm nghe tuyết phủ tâm hồn
Muôn chim chóc rủ về tìm ấm
Cây khép mình im cành trơ bóng
Dáng một người ngẩng mộng trời cao
Vô tình nào hay ẩn nấp
Bóng hạc gầy lẩn khuất dõi theo sau
Lòng thấy lạnh biết người cũng lạnh
Thanh Thản Nhiên

..
..



Thấy lá thấy ta



Cây rừng núi mang về phố thị
Biết bao người cởi tháo mở dây
Kẻ chôn cây người đắp đất thì thầm:
"Tươi tỉnh lại ra cành đơm lá"!
**
Đông qua Xuân tới
Ta với em như gái đương thì
Lá xanh non lại dần lục diệp
Em nhìn ta tuy hai mà một
**
Xuân đi lướt Hạ Thu vàng lá
Màu lục diệp đã dần chuyển hóa
Hoàng kim rồi đỏ sẫm vô thường
Cho lên ảnh ghép hình lưu niệm
**
Một đêm mưa đổi gió xoay chiều
Cơn lốc cuốn lá vàng rơi rụng
Gió thổi, cây trơ cành gầy guộc
Em buồn thương đi tiếp cuộc đời
**
Sớm mai em nhìn lại dung nhan
Ơ kìa ai đầu điểm bạc
Giống như ta úa lá tàn phai
Tuổi thanh xuân đâu mãi thường hằng
**
Cây lá, người đã tỏ lối về
Giây phút đó chờ nhau bên mộ
Ta với em vun đất dưỡng nuôi cây
Nhạc tương phùng ngân phím hẹn mai sau.
Thanh thản Nhiên
Nhìn ngọn đồi của Klinik Wartenberg (núi Đợi Chờ) cảm nhận sự vô thường của mẹ già nằm điều trị trong đó.

..





Tâm sự cùng con



      Con trai yêu của mẹ ơi
Nay con đã lớn thành người giỏi giang
      Bây giờ lịch sử sang trang
Thì thôi chuyện cũ nhẹ nhàng trôi qua
      Mẹ mừng con lớn rồi mà
Trở về nguồn cội với cha, họ hàng
      Tương lai rộng mở thênh thang
Trong tầm tay quyết con mang nghĩa tình
      Mẹ xong nghĩa vụ của mình
Cũng là trọn nghĩa với tình ngày xưa
      Thương yêu biết mấy cho vừa
Mẹ an tâm lắm sớm trưa thoả lòng
      Mong con ngày tháng thong dong
Vững vàng can đảm đứng trong cõi đời
      Mẹ giấu bên trong nụ cười
Nỗi buồn trĩu nặng của thời xa xưa
      Lời mẹ con đã hiểu chưa
Trời có lúc nắng lúc mưa là thường.
Trương Sỏi

..





Tôi may mắn



Tôi may mắn có em trong đời tôi   

mỗi sáng hồng giọt sương đọng làn môi
thơm cỏ dại chùm hoa vừa tỉnh dậy      

nắm tay nhau cho đỡ lạc chơi vơi.
      Tôi may mắn có em trong nỗi nhớ
      nhớ em ngay từ lúc hẹn sững sờ
      trời chưa thắm nhưng tình vừa bừng nở
      em chưa xa sao đã để mong chờ.
Tôi may mắn có em trong xót thương

nửa hồn đau tê lặng giữa đoạn trường
em ngọn gió nâng cánh chiều về muộn
nghẹn ngào chia từng mảnh sống vui buồn.
      Tôi may mắn có em giờ phút đó     

      cuối cuộc đời thanh thản giấc hải hồ   

      rạng đông nhắn hạt sương về chỉ lối     

      em và tôi dìu nhau bước vào mơ.

Lưu Nguyễn Đạt

..
..
..



Lời nguyện đêm Giáng Sinh



(của người ngoại đạo)
      Chúa ơi, ngày Chúa Giáng Sinh
Là ngày thánh hóa của tình yêu thương
      Giục người thế giới bốn phương
Ăn năn, sám hối, hiền lương sửa mình

      Mở lòng nhân ái, công minh
Để cùng vui sống hòa bình với nhau
      Đem tình nhân loại nhiệm màu
Xoá đi những nỗi biển dâu đoạn trường
      Cho mai, cuối cuộc vô thường
Hồn dù cực lạc, thiên đường, thảnh thơi

      Thế mà thương quá, Chúa ơi!
Bến mê kia vẫn bao người trầm luân
      Chân còn vấp giữa đường trần
Mà không nhìn lại bản thân để rồi...
      Đem dây tự trói lấy đời
Bằng lòng hiểm ác, bằng lời điêu ngoa
      Bằng tâm rắn rết, gian tà
Phun người, ngậm máu rồi loa miệng cười!
      Khẩn cầu Thiên Chúa Ba Ngôi
Nhân lành xin đổi thói đời đảo điên
      Kẻo khi quả báo nhãn tiền
Đời kia thêm nữa muộn phiền, đớn đau
      Và khi lià mảnh địa cầu
Hồn không thoát khỏi ngục sâu tự đào!

      Vinh danh Chúa Cả trên cao
Con, người ngoại đạo tin vào Hồng Ân
Ngô Minh Hằng

..





Viết cho con ngày khôn lớn



Nhìn đi em, nhìn trong mắt anh thật kỹ
Tìm chút gì yên bình lứa tuổi chúng ta
Khi cuộc sống còn khó khăn, lận đận
Nên thân tình mỗi lúc cứ rời xa!
..
      Anh băn khoăn trong tự do, hạnh phúc
      Bởi mỗi người, sự ý thức chưa cao
      Khi xã hội sự công bằng đang vươn dậy
      Người với người còn mánh khóe với nhau!
..
Vì thế nên, em hãy còn nghĩ đến
Những giả danh giả nghĩa ở đời
Những kiến thức và tầm cao khoa học
Hơn bốn ngàn năm, tiếng Việt vẫn lên ngôi!
..
      Nhìn đi em, nhìn trong mắt anh thật kỹ
      Tìm chút gì âu yếm của ngày xưa
      Em thấy không, trong mắt con thật sáng
      Nét ngây thơ không một chút ganh đua!
..
Hãy ru ngủ con chúng mình yên tĩnh
Dù tháng ngày gian khổ vẫn chưa nguôi
Chiến tranh lạnh, thứ giết người ghê gớm
Em hãy ru con cho ấm mãi nụ cười
Khi tuổi thơ chưa chút gì tội lỗi
Chưa biết buồn và chưa biết thù ai!
..
      Con trai mình, em nên nói cho nó biết
      Những đói nghèo, những tủi nhục, đắng cay
      Nó sẽ hiểu những hy sinh cao quý
      Vì quê hương mà xem nhẹ hình hài
      Một đất nước gấm hoa và tiềm năng kinh tế
      Cho bây giờ và mãi mãi tương lai!
..
Em dạy con với những ngôn từ thâm thúy
Duyên dáng, dịu dàng phận gái như em
Sự thủy chung là thước đo cuộc sống
Đức hạnh luôn là nhịp đập trái tim
Để mai kia, khi làm dâu, làm vợ
Ôm trọn đời một sứ mạng thiêng liêng!
..
      Nhìn đi em, nhìn trong mắt anh thật kỹ
      Tìm lại những gì yên ấm xa xưa
      Xa quê hương sống cuộc đời trôi nổi
      Mang kiếp tằm nghiệp dĩ phải nhả tơ
      Nên anh muốn con chúng mình phải hiểu
      Hoàn cảnh nào của kẻ thắng, người thua!
..
Bằng tất cả đời chúng mình anh viết
Cho những con mình khi đã lớn khôn
Yêu tiếng quê hương và không quên nguồn cội
Việt Nam mình, một xã hội đáng thương!
Trúc Thanh Tâm, Cần Thơ, 1970
..
..
..



Như Quỳnh trước Tòa Án Vẹm



(Cảm tác khi đọc tin Nguyễn-Ngọc-Như-Quỳnh bị Tòa phúc thẩm của CSVN đưa ra xử tiếp vào sáng ngày 30/11/ 2017 tại Nha Trang.)
Đứng trước quan tòa và đoàn bồi thẩm
(Một thứ công cụ của đảng tặc hồ)
Nguyễn-Ngọc-Như-Quỳnh hiên ngang bất khuất
Không cúi đầu nhận tội với cộng nô.
..
      Có tội sao khi em vì Tổ Quốc
      Vì dân tộc cần được sống an bình
      Không chấp nhận Hồ đảng tạo điêu linh
      Dâng đất, đảo, tài nguyên cho Tàu Cộng.
..
Trước tòa án Vẹm, em dũng cảm chống
Dù bị mười hay tới hai mươi năm
Máu Trưng Vương em coi chẳng ăn nhằm
Nếu phải chết - Chết vinh hơn sống nhục!
..
      Hãnh diện về em đã được nung đúc
      Từ lò Anh Linh Nguyễn Thái Học nòi
      Coi thường cái chết, đáng là gương soi
      Dẫn giới trẻ lấy máu đòi công lý.
..
Không tôn em là “Anh Thư” thế kỷ
Anh chỉ nói lời tâm ý tương thông
Em đã thể hiện được điều nằm lòng
Không khiếp nhược giữa vòng vây cộng phỉ.
..
      Hãy tiếp hành trình của người dung sĩ
      Sử Việt đang cần Quỳnh góp một tay
      Để Vẹm cộng hết cơ hội mặt giầy
      Làm Thái thú tạo đắng cay oan nghiệt.
..
Mến chúc Quỳnh nhiều ơn Chúa thắm thiết
Những ngày trong tù giữ vững niềm tin
Mãi trung kiên với lập trường chính nghĩa!
Hoàng Trọng Thanh

..





Bạn hữu đường xa



(K/G Thủ Tướng Phúc yêu cầu chỉ đạo sòng phẳng công minh, thay vì giảm nhiệt 1 tháng vụ thu phí BOT Cai Lậy)
Bạn hữu đường xa chân đầy gió bụi
Đòi lại cùng tôi một bát cơm đầy
Đòi lại cùng tôi vẹn nước Nam nầy
Nơi người đứng đầu phải biết thương dân
..
      Bạn hữu đường xa vai còm lận đận
      Đòi lại cho dân những nạn nhân nghèo
      Đâu phải quân cờ của lũ gian tham
      Cho ngày Việt Nam mở hội Long Hoa
..
Đường xa bạn hữu mai về mở hội
Xây lại nghĩa trang thắp sáng lòng người
Lớp học mọc nhanh tù tội khép vội
Cai Lậy, Đồng Tâm… sòng phẳng chung lòng
..
      Đường xa bạn hữu nay đòi oán trả
      Mình nợ nước nhà trách nhiệm công dân
      Quân đội công an cần bảo vệ dân
      Mong ngày Việt Nam máu lệ đừng rơi
..
Trong bóng đêm vụt tối mắt quê hương
Tiếng khóc than giờ vang lên ngút ngàn
Thức đêm nay chờ mai sáng lên đường
Thức đêm nay xua bóng tối ma vương.
Nguyễn Thị Thanh Bình, 12/2017
..
..





Gửi BOT Cai Lậy và nhà nước "BOT"



Tại sao tao lại phải trả tiền?

Không mua, không bán... cũng chưa điên
Chúng mày chặn đường rồi trấn lột
Bây cậy dân tao đã quá hiền?
..
      Xin thưa, giun xéo lắm cũng quằn
      Trăm thứ đổ đầu mỗi thằng dân
      Bán hết, vay thêm cho đảng phá
      "BOT trước - sân sau" đảng chia phần
..
Cai Lậy dẫn đầu bước tiên phong
Lòng dân như sóng, giục muôn lòng
Biên Hòa, Cầu Giẽ... và muôn nẻo
Đang bị cướp ngày! Có biết không?
..
      Ai cho bây đưa đám xanh, vàng
      Bảo vệ cho loài dạ sói lang?
      Đứng chặn ngang đường, ngang nhiên cướp
      Chó bầy sẽ dọa được dân chăng?
..
Vàng, đỏ, côn đồ... cũng thế thôi
Nhúng dân trong chảo nước đang sôi
Nếu dân đoàn kết cùng nhau nhảy
Thì nhà nước BOT mặc sức trôi.
JB Nguyễn Hữu Vinh, 12/2017
..
..





Huế ơi buồn quá



với Huế…
Chị ơi lũ lụt tràn vô Huế
Vỹ Dạ mình có gánh thương đau
Sông Hương gần đỗi đường Cồn Hến
Ngập tới đâu rồi kịp níu nhau

..
      Cầu Trường Tiền một thuở em qua
      Có thả bài thơ thương Vỹ Dạ
      Ngó xuống sông Hương hiền chi lạ
      Bây chừ sông lũ lụt can qua
..
Bây chừ em cũng buồn chi lạ
Buồn như hồi bỏ Huế mà đi
Buồn như chị nói buồn chi ngạ
Huế quá trời ơi Huế cách gì!…
Trần Huy Sao (viết dưới hiên trăng)


..
..



Mẹ vẫn chờ em



(Chào đón Phương Uyên đến Mỹ)
      Phương Uyên em đã đến đây
Bàn tay nhân thế đong đầy thương yêu
      Giã từ cõi chết rong rêu
Quê người đất hứa đã nhiều ước mơ
      Em đi bỏ lại sông hồ
Quê hương rỉ máu tuổi thơ đọa đày
      Bên ni bên nớ Đông Tây
Đôi bờ ngăn cách hẹn ngày đoàn viên
      Nơi đây vắng bóng mẹ hiền
Vành nôi sữa ngọt môi mềm nhớ thương
      Chiều chiều tưởng nhớ quê hương
Thao thức gối mộng đêm trường gió lay
      Trống vòng tay siết vòng tay
Tim người sưởi ấm ngất ngây tình trần
      Xa người thân nhớ người thân
Bên em có cả bạt ngàn tim thương
      Bước em chân lấm bụi đường
Ven sông dấu mộng bình thường tuổi hoa
      Hẹn về bước lại lối xưa
Cỏ hồng bén gót đong đưa mộng lành
      Gửi về chút nắng vàng hanh
Quê hương ấm lại trời xanh nhiệm mầu
      Tin yêu khỏa lấp hận sầu
Thơ vào từng ngón tinh cầu nở hoa.
Ngô Đức Diễm

..
..



Đinh La Thăng



Đảng vừa ký lệnh bắt
Một ông quan rất to,
Về một tội nào đó,
Nghe nói cũng rất to.
..
Cái tội rất to ấy,
Nếu có, đã từ lâu.
Nếu có, đảng đã biết.
Nhưng ông vẫn được bầu.
..
Tức từ quan nhỡ nhỡ,
Ông thành quan cực to.
Được chín trăm tờ báo
Cùng vỗ tay hoan hô.
..
Thế mà, rụp một cái
Nay đảng lại bắt ông
Về cái tội đã biết
Nhưng lờ coi như không.
..
Và chín trăm tờ báo,
Theo lệnh đảng, đồng thanh
Lên án ông quan ấy,
Gay gắt và cạn tình.
..
Lên án vì cái tội,
Nếu có, đã từ lâu
Mà báo lờ không biết,
Trước khi ông được bầu.
..
Trước sau chỉ có vậy.
Ông Thăng là ông Thăng.
Đảng ghét thì ông giáng.
Đảng thích thì ông thăng.
..
Hoàn toàn không quen biết.
Yêu mến lại càng không,
Nhưng nghe tin bị bắt,
Tôi thấy thương cho ông.
..
Thương cho cả ta nữa.
Thích thì được lên voi.
Không thích phải xuống chó.
Đảng quyết định, thế thôi.
..
Không có chuyện cãi lại.
Vì được nói xưa nay
Là chín trăm tờ báo.
Mà nói láo hàng ngày.
..
Thiếu Tam Quyền Phân Lập
Thì sẽ chẳng có gì.
Chẳng có gì ngoài đảng.
Tôi nói thì tin đi.
..
Tự nhiên cứ muốn biết,
Giờ ngồi trong nhà lao,
Ông Thăng đang suy nghĩ
Về đảng như thế nào.
..
Suy nghĩ cả về chuyện
Tự do và nhân quyền.
Chắc giờ ông thấu hiểu
Tình cảnh người dân đen.
FB Thái Bá Tân, 12/2017
..
..
..



Mất rồi mới tiếc



chú biết đấy ở california
mỗi khi có nạn cháy rừng trong mùa khô
và thêm gió mạnh mấy chục miles một giờ
lửa sẽ lan nhanh không thể tưởng
sáu ngọn lửa từ một tuần nay
vẫn còn đang hoành hành
dù mấy ngàn lính cứu hỏa từ khắp nơi
đổ về vùng los angeles
với cả trăm xe vòi rồng phun nước
thêm những trực thăng bay gần như liên tục
rải hóa chất ngăn chặn lửa cháy lan
họ nỗ lực chiến đấu ngày đêm
nhưng vẫn chưa thể đẩy lui được
những ngọn lửa hung tàn
đang thiêu rụi khu vực rộng hơn hai trăm ngàn mẫu
nhà cửa xe cộ cây cối ruộng vườn
bỗng chốc chỉ còn lại những đống tro tàn
nhìn thật là kinh hoàng đau xót
cảm ơn chú đã gọi phone thăm
anh chị trong cơn hoảng hốt
cũng chỉ kịp mang túi xách với vài bộ quần áo
và những giấy tờ quan trọng
cùng hơn hai trăm ngàn người
phải cấp tốc di tản
bỏ tất cả của cải chạy lấy thân
những đoàn xe nối đuôi nhau
lăn bánh trong màn khói đen mờ
và lửa đỏ rực trời
cháy ngùn ngụt phía sau
anh chị may mắn nhờ ơn chúa
chạy thoát về orange county
hiện tạm trú ở nhà một người bạn
họ tử tế dành cho một phòng
anh nói thật chú biết không
sau hơn mười năm ngủ riêng
giờ anh chị lại ngủ chung một giường
lúc nằm cạnh nhau
anh bỗng thấy mình thương
và cần chị hơn bao giờ hết
chiều hôm qua anh xem truyền hình
thấy có vài nơi lửa đã tắt
đường xá đã tạm an toàn
một số cư dân được phép về thăm khu nhà cũ
những ngôi nhà khang trang thuở trước
giờ chỉ còn là những nền gạch đổ
những bức tường cháy xém
họ biết tất cả đồ đạc vật dụng trong nhà
đều đã bị ngọn lửa tàn nhẫn thiêu rụi
nhưng vẫn muốn xục xạo tìm
may ra còn sót lại chút kỷ vật
nhắc những kỷ niệm gia đình
những kỷ vật mà hàng ngày họ nhìn
như những vật vô tri quen thuộc
anh chạnh nghĩ chú biết không
những kỷ vật cá nhân riêng tư ấy
cũng như những liên hệ yêu thương
quý giá biết bao nhiêu
thế mà nhiều người trong chúng ta
để mất rồi mới tiếc…
nói đến đây anh bạn vong niên bật khóc
tôi nghe tiếng vợ anh
cũng rưng rức khóc theo
Bắc Phong

..
..



Chiếc School bag và người lính già



(Viết cho tôi: người cựu chiến binh miền Nam, nhân ngày Veteran của Hoa Kỳ)
Ta trở lại trường khi tuổi vào trung niên
Sách vở học trò đôi khi nỗi buồn phủ kín
Lớp học người đông, mắt xanh da trắng
Chỉ lẻ loi một gã tị nạn già
..
Chỉ lẻ loi một chiếc bóng mình ta
Soi trên vách tường trong phòng trong lớp
Trong những đêm khuya một mình phòng Lab
Trong nhà ăn, giữa những bàn ghế trơ câm
..
Chữ nghĩa mở ra sao nặng trĩu tâm hồn
Tiếng nói là nhịp cầu
sao miệng đành câm nín!
Đồng hành với ta là người tài xế già xe bus
Đêm đưa ta về lại một chỗ gọi: slum
Slum có nghĩa là khu xóm tối tăm
Slum có nghĩa là nơi có nhiều tội ác
..
Chíêc xe chạy qua những ngôi lầu cửa đóng
Tuyết bên ngoài, trắng xóa, tuyết trong ta
Người sinh viên già, lòng lạnh lắm, bước ra
Có khi tập vở cũng ướt nhòa bông tuyết trắng
..
Chiếc school bag giờ ngủ yên trên lưng người cựu lính
Mà ngày xưa là chỗ của ba lô
Mà ngày xưa bảy ngày gạo với lương khô
Một tấm poncho thêm tấm hình đứa con chưa đầy 6 tháng
Thay vào đó là những bó tràm bó tranh bó lác
Trên lưng người thất trận “ngụy” quân
..
Ôi! Chiếc lưng ngày xưa thật tội quá chừng
Mấy chục đốt xương mà phải gánh bao nhiêu tấn hàng lịch sử!
Bây giờ chiếc lưng của ta không còn oằn xuống nữa
Bởi vì chiếc school bag thì quá nhẹ tênh
Ta đi đến trường với chiếc lưng thẳng lên
Để chứng tỏ người lính miền Nam vẫn còn đứng thẳng!
Trần Hoài Thư

..
..



Chỉ cần anh bỏ đảng!



(Lời tâm tình chân thành nhất, gởi đến Quân đội, Công an, Cảnh sát và mọi ngành, mọi giới tại Việt Nam trước nguy cơ Bắc thuộc của nước nhà. Nhờ Quí Vị và Các Bạn chuyển rộng rãi vể VN cho. Tác giả xin ghi ơn.)
Anh phục vụ cho ai
Khi biển Đông, người bán?
Anh vì dân hay đảng
Vì Việt Nam hay Tàu?
..
Mà anh đánh dân đau
Còng tay và đạp mặt
Tại sao anh không bắt
Kẻ bán núi sông mình?
..
Bán nước, tội tày đình
Anh biết điều ấy chứ?
Đâu phải quyền chức bự
Là được phép bất minh!
..
Như chuyện đánh học sinh
Những người yêu tổ quốc
Biểu tình chống xâm lược
Đòi toàn vẹn núi sông...
..
Anh có thấy biển Đông
Tàu giết bao ngư phủ?
Và tự phong là chủ
Trường Sa và Hoàng Sa...
..
Anh có thấy đảng ta
Cúi đầu không dám chống?
Xưa, phá Nguyên đuổi Tống
Mà Vua có sợ đâu!
..
Sao bây giờ với Tàu
Đảng lại câm thin thít
Khi giặc Tàu bắt, giết
Ngư phủ ngoài biển Đông?
..
Và trên khắp non sông
Nơi nào vùng trù mật
Sao Tàu ô có mặt
Chúng xây ấp dựng làng?
..
Anh ơi, đây, Việt Nam
Chứ phải đâu Trung quốc!
Chẳng lẽ chịu mất nước
Và nhục tủi thế này!?
..
Không! ta phải chung tay
Đứng lên làm cách mạng
Nước mà đảng còn bán
Chức vụ anh bền chăng?
..
Sợ rồi như múi chanh
Đảng tù hay Chệt giết!
Quốc sử xưa, anh biết
Tàu tàn ác vô cùng...
..
Bắt xuống biển, lên rừng
Tìm ngà voi, ngọc quí
Dân ta làm nô lệ
Khốn nhục cả ngàn năm!
..
Sao bây giờ Việt Nam
Lại sắp thành nô lệ?
Không! anh ơi, đừng thế!
Vùng lên với muôn dân
..
Bắt Tàu cộng dừng chân
Đuổi chúng về Trung quốc!
Noi gương xưa, cứu nước
Là nghĩa vụ chúng ta!
..
Kẻ phản bội sơn hà
Đích là phường quốc tặc
Phải réo tên, điểm mặt
Cho chúng hết lộng hành!
..
Kẻ phản bội dân lành
Gây điêu linh thống khổ
Thì hỏi anh, kẻ đó
Có là kẻ dân cần?
..
Anh ơi, hãy thương dân
Đừng gây thêm tai họa
Bởi khi nước đầy qúa
Thì bờ phải vỡ thôi!
..
Đó, kinh nghiệm cuộc đời
Gió cao thì bão nổi!
Đến lúc ấy, anh hối
Thì không kịp nữa đâu...
..
Chi bằng hãy bảo nhau
Hỡi mọi ngành, công - cán
Đừng tiếp tay tàn ác
Mà hệ lụy cho đời
..
Kẻo rồi lưới Đất - Trời
Không dung điều gian ác!
Đảng gây nên quốc nạn
Đảng phải đền tội thôi!
..
Ý dân là ý trời
Tự ngàn xưa đã thế
Về với dân, anh nhé
Cùng dân giữ sơn hà
..
Để nước Việt Nam ta
Không vào tay Tàu cộng
Và dân mình được sống
Đích thực kiếp con người!
..
Cần anh bỏ đảng thôi
Là tan đời áp bức
Là tự do hạnh phúc
Là huy hoàng Việt Nam!
Ngô Minh Hằng

..
..



Bản trường ca Ba Mươi Chín



(Đừng Nghe Cộng Sản Nói, Hãy Nhìn Cộng Sản Làm...) Bản Trường Ca Ba Mươi Chín nói lên hiện trạng phỉ báng người không cùng chính kiến, không cùng quan điểm đã và đang sảy ra tại nhiều nơi trong cộng đồng VNTNVC tại Hoa Kỳ và các quốc gia có người Việt Nam tị nạn VC. Chính tác giả cũng là nạn nhân của tệ trạng này. Tuy nhiên, Bản Trường Ca Ba Mươi Chín chỉ nói lên thực trạng, không ám chỉ cá nhân ai. Ai tự nhận là quyền tự do của họ, tác giả không có ý kiến, dù cho tác giả đã và đang là nạn nhân của sự chụp mũ, lăng mạ, khủng bố tinh thần liên tục trong hơn thập niên qua và trong cuộc "tổng tấn công của thế lực giấu mặt" gần đây. Đại đa số người Việt tị nạn VC cho rằng người Quốc Gia tị nạn VC chân chính đều là công dân tốt, không dùng ngôn ngữ tục bẩn, không chấp nhận cộng sản và lằn ranh Quốc - Cộng phân minh. Họ tôn trọng pháp luật, tôn trọng quyền tự do ngôn luận và tôn trọng sự thật. Họ cũng không gây sự, a tòng, gian dối, lăng mạ, vu chụp người khác. Tác giả biết rằng khi NÓI NHỮNG SỰ THẬT NÀY LÀ MANG HỌA VÀO THÂN NHƯNG KHÔNG PHẢI VÌ THẾ MÀ KHÔNG NÓI SỰ THẬT. Bản Trường Ca này xin riêng tặng những người Quốc Gia Chân Chính, một lòng với quê hương, yêu qúi lá cờ vàng, đấu tranh không mỏi mệt dù trước những vu khống, phỉ báng trên các Diễn Đàn từ trước đến nay.
"Đừng nghe những gì cộng sản nói
Hãy nhìn những gì cộng sản làm!"
Vì cộng nói, nói điều ta mong mỏi
Nhưng cộng làm thì trái ngược, dã man!

..
Cộng tàn ác nên ghét người lương thiện
Và thù người chân thật, chẳng gian tham
Cộng khủng bố để mong người im tiếng
Không dám phanh phui tội ác cộng làm!
..
Nói yêu nước, cộng chia đôi đất nước
Cầu Hiền Lương còn đó nỗi oan hờn...
Nói chống Mỹ, cộng dã tâm xâm lược
Uống máu đồng bào, bức tử giang sơn!
..
Cộng cướp miền Nam nhưng hô giải phóng
Giải phóng cho ai? Giải phóng cái gì?
Giải phóng sao dân phải mù phải ngọng?
Tan cửa nát nhà, chồng vợ phân ly...?
..
Cướp miền Nam rồi, miệng thì hoà hợp
Tay vẽ ranh: Cánh Mạng - Ngụy, cờ vàng!
Nói khoan hồng nhưng tù người lớp lớp
Tù chết mặc tù, xác rấp rừng hoang!
..
Nói tự do, cộng bịt mồm che mắt
Nói ấm no nhưng đói rách cơ hàn
Nói liêm chính đảng vét vơ trăm mặt
Nói sẻ chia mà trấn lột tràn lan...
..
Vu Mỹ xâm lăng, đảng gào chống Mỹ
Nhưng rước Liên Sô, Trung Cộng vào nhà

Dâng nước cho Tàu, xin Tàu cai trị
Dân biểu tình thì cộng đánh, cộng tra!
..
Hãy nhìn mà xem, sao tôm cá chết

Sao biển đầy chất thải Formosa?
Biển chết thế là đời dân chấm hết
Vì cộng giết dân, cộng bán sơn hà!…
..
Ai xót non sông, thương nòi giống Việt
Thì chúng vu oan, đánh tựa đòn thù
Ở hải ngoại, cộng sai dùng nghị quyết
Khác ý, sai lời, chúng diệt, chúng tru!
..
Chúng lật lọng, chúng hoả mù, gian ác
Phá nát cộng đồng, đoàn kết, niềm tin
Bỏ lửa tay người ai hơn cộng sản!?
Cốt mong ai chống chúng phải im lìm!
..
Chúng lập bọn, nhịp nhàng cùng hành động
Phỉ báng những người chân chính quốc gia
Chúng vỗ ngực, xưng danh là chống cộng
Nhưng việc chúng làm ngược lại rất xa...
..
Chúng chà đạp quyền tự do ngôn luận
Lăng mạ người theo sách lược cộng nô
Bịa đặt đời tư, phun dơ, trát bẩn
Chẳng kém công an, hơn hẳn côn đồ!
..
Ngậm máu phun người chúng mong áp chế
Ngôn ngữ tục tằn, lòng sói dạ lang
Gian dối ngược xuôi, đảo điên tác tệ
Mà vẫn khoe ta đứng dưới cờ vàng!
..
Vâng, rất đúng, đừng nghe lời cộng nói
Mà hãy nhìn xem những việc chúng làm
Đã tranh đấu ai ngán gì lang sói
Khi nguyện dâng đời cho nước Việt Nam!?
..
Khi nguyện dâng lòng sống cho lý tưởng
Thì trong tim là Tổ Quốc mà thôi
Đầu sỏ Ba Đình mới là đối tượng
Còn bọn tay sai là bọ, là giòi!
Ngô Minh Hằng
[- Napoléon Bonaparte (1769-1821): “Le monde souffre enormément, non pas à cause de la violence des gens malsains mais à cause du silence des gens braves”. (Thế giới chìm đắm trong đau khổ không phải chỉ vì bạo lực của bọn ác mà còn vì sự im lặng của người tử tế)
- Albert Einstein (1879-1955): “The world is a dangerous place to live, not because of the people who are evil but because of the people who don’t do anything about it”. (Thế giới là nơi nguy hiểm để sống không phải chỉ vì bọn cùng hung cực ác mà còn vì những người ù lỳ không làm bất cứ một điều gì để trừ khử cái ác ấy)
- Martin Luther King (1929-1968): "Ce qui m'effraie, ce n'est pas l'oppression des méchants, c'est l'indifférence des bons. (Điều làm cho tôi kinh hãi nhất không phải là sự đàn áp của những kẻ ác mà chính là sự thờ ơ lãnh đạm của những người thiện)
- Jean-Paul Marat (1743-1793): “On est grand parce que vous vous mettez à genoux. Citoyens! Levez-vous droitement” (Các anh quỳ gối nên thấy người ta cao lớn. Hởi công dân! Hãy đứng thẳng người lên)]

..
..



Chấy Phèo



(phỏng theo truyện Chí Phèo của Nam cao, xin cụ giơ cao đánh khẽ) Thể Thơ: Mong quất một phát.
Gãi ngứa bị lưu đày
Chuyện kể rằng ở làng Vãi Đụ
Ý tui nhầm Vũ Đại ngày xưa
Kiến già gian sảo lọc lừa
Ghen tuông hại Chấy đẩy đưa vào tù
..
Nhớ đông lạnh sương mù năm ấy
Ngược thời gian để thấy rõ hơn
Vợ ba Bá Kiến lên cơn
Thèm ăn khoai nướng thích mơn củ từ
..
Nhưng Bá Kiến hình như già yếu

Bị cú lưng khiển điếu không trôi
Mở ra đạy lại mà thôi

Thèm nhưng cũng chỉ vày xôi khóc thầm
..
Nhớ năm đó Chấy tầm mười tám
Đẹp tựa như nàng Cám kiêu sa
Bắp cơ cuồn cuộn nhất là

Trời ban cây gậy gấp ba người thường

..
Làm người ở cho phường Bá Kiến

Nhục hơn là chó thiến mất bi
Nó o nó ép nó đì
Bà ba vợ Kiến mới kì làm sao

..
Gọi Chấy đến hộ tao một cái

Bà ngứa đùi mày gãi hộ đi
Dịch lên một tí tị ti
Đấy ừ chỗ đấy cực kỳ ngứa ghê
..
Chấy ngồi gãi tay tê chân cứng
Há hốc mồm như hứng hạt mưa
Gãi hoài từ sáng đến trưa
Tay toàn quanh chỗ luộc dưa với cà
..
Đèn xanh bật vậy mà chấy sợ
Bà Ba rằng của nợ, thằng hâm
Muốn mày thưởng thức bộ nầm
Bà dâng mày lại giả câm phớt lờ

..
Dụ Chấy dại đần khờ không được

Bà điên người vẫy ngược mông cay
Bảo chồng tóm cổ thằng này
Lưu đày biệt xứ cấm quay về làng
..
Bá Kiến sướng vội vàng tuân lệnh

Thỏa cơn ghen sinh bệnh trong lòng
Điện ngay cho bọn ve ong
Bắt luôn thằng Chấy tra còng vào tay
..
Chấy từ đó bị đày biệt xứ
Không biết là tống khứ đi đâu
Chẳng ai còn nhớ trong đầu
Một hôm bất giác Chấy ngầu hồi hương
..
Sáng hôm đó trên đường Vãi Đụ
Ý lại nhầm Vũ Đại bỗng dưng

Chấy phèo xuất hiện phừng phừng

Liêu xiêu cầm rượu bước ngừng bước thôi
..
Thỉnh thoảng rượu kề môi cái ực

Mượn hơi men xả bực văng lời

Đầu tiên hắn chửi ông trời

Nhưng trời chung cả nên thời ai nghe
..
Lôi đời chửi hắn đe hăm dọa
Hay như là Điêu họa truyện thơ
Chửi chung như vậy mệt phờ
Đời là tất cả bâng quơ chán phè
..
Tức mình Chấy liền đè Vũ Đại
Chửi cả làng chẳng ngại ngùng chi
Chửi hoài sao thật lạ kỳ

Không ai đáp lại từ khi cất lời

..
Của chung lẽ trò đời là vậy
Ai quan tâm, giữ,cậy - kệ cha
Bởi ai cũng nhủ rằng là

Chấy phèo nó đã chừa ra mình rồi

..
Chửi suốt buổi một hồi ra rả

Nguyễn y vân cũng chả ai thưa
Chửi hoài từ sáng đến trưa
Chẳng ai thèm đến dây dưa đọ lời

..
Tức đến nỗi quần thời bung khóa
Chẳng đứa nào lấn lá thò ra
Như này thì tức quá mà
Vậy thì phải chửi sư cha đứa nào

..
Không ra chửi ra gào với hắn

Trốn trong nhà để bắn bi chơi

Ôi chao mẹ kiếp! cạn lời

Như này phí rượu.... trời ơi là trời

..
Thật là khổ cho đời hắn quá
Chẳng biết mình ba má là ai
Hận đời say xỉn ngày dài

Chẳng còn thiết đến tương lai cửa nhà

..
Hắn vô vọng chửi qua những kẻ
Đã vô tình sinh đẻ hắn ra
Bỏ rơi hắn thể như là

Quái thai ở giữa ngã ba thủa nào

..
Hắn cứ chửi như rao bán tiết

Mẹ cha? Hắn chẳng biết chẳng hay

Có trời mới biết chuyện này

Người làng Vũ Đại chẳng tày là ai

..
Phần này cũng đã dài thôi nhé
Để phần ba xin hé lộ sau
Vợ em đang khấn làu bàu

Suốt ngày thơ thẩn nghe đau cả đầu

..
Trở về Chấy mặt ngầu hơn trước

Suốt ngày say chân bước liêu xiêu

Nghe đâu học được mấy chiêu
Cào lườn ăn vạ rất liều và ngoa
..
Hắn chửi hệt như loa hợp tác

Hôm rượu vào Chấy vác chai đi
Ban đầu định bắt tắc xi
Nhưng do hết mẹ mân nì thành ra

..
Đành cuốc bộ đến nhà Bá Kiến

Lấy thân mình nghênh chiến sài lang

Cứ thằng Bá Kiến chửi vang
Vỏ chai tay hắn sẵn sàng dọa đâm
..
Thấy có kẻ dở, hâm gây rối
Ba bốn bà sợ,hối thúc nhau
Bà đầu đùn đẩy bà sau

Bà nào cũng sợ chốn mau... lên giường

..
Con Bá Kiến, Lý Cường về tới

Biết vài chiêu nên mới ra tay

Đấm hụt...Chấy ngã lăn quay

Đập chai tự rạch mặt ngay vài đường

..
Tạo thành những vết thương đẫm máu
Miệng hô hào các cháu thiếu nhi

Thiếu nhi nhỏ tuổi biết gì

Người già hiếu động lại... phi ra nhòm
..
Bỗng Bá Kiến gầy còm xuất hiện

Về giúp con,chi viện thêm quân
Vận công hít thở mấy lần
Chiêu sư tử rống người dân chạy liền
..
Sau quay lại làm hiền với Chấy
Phỉnh dụ lừa với mấy lời ngon
Miệng cười nham hiểm thật giòn
Chấy kia rối trí chẳng còn tự tin
..
Kiến dìu Chấy tay vin tay vịn
Như Trọng,Kiều bịn rịn chia tay

Chấy ơi! Kiến có ý này
Vào đây oánh chén no say hẵn về
..
Hết hơi rượu diễn hề mất hứng

Chấy Phèo đành dậy đứng đi theo
Khinh công thi triển cái vèo
Không đi cổng chính Chấy leo qua tường

..
Rượu vào chúng bái đường kết nghĩa
Hai thằng cùng lạy đĩa lòng non
Thề rằng rượu còn tình còn
Một khi rượu hết vác đòn phang nhau
..
Kể từ đó về sau thân thiết

Được người đời họ viết rất nhiều

Kiến hay cho Chấy tiền tiêu
Chấy đền bằng lấy máu liều trả ơn
..
Chấy về được chừng hơn một tháng
Rượu hàng ngày cứ táng cả chai
Chuối xanh chấm muối thành bài
Uống chung với rượu khoan thai lạ kì
..
Gặp những lúc mân nì đã hết
Thấy đời tàn bê bết đắng cay

Quen mùi Chấy lại tìm ngay
Đến ông Bá Kiến để vay ít tiền
..
Một hôm Chấy vờ liền giả dại
Bẩm cụ rằng...con lại...hôm nay

Muốn thưa với cụ chuyện này

Giúp con được ở tù ngay bây giờ

..
Ở tù ấy thế mờ lại sướng

Có cơm ăn chẳng vướng bận chi
Chén xong rồi lại ngủ khì
Không cần nhà cửa,khỏi đi kiếm tiền

..
Nay con đến xin phiền tới cụ
Lại cho con..hụ...hụ..đi tù
Về làng chẳng có một xu
Đất không một mảnh hu hu thật buồn

..
Chấy nói chặp tay luồn vào túi
Móc dao ra lúi húi gọt bàn
Con thề con chẳng nói gian
Đi tù sướng lắm đừng can con mà
..
Cụ không giúp...thì là...con giết
Kiếm mấy thằng cắt tiết chúng ngay

Giết người cụ lại lưu đày

Tù cơm lại có hàng ngày cụ ha
..
Này anh Chấy sao mà nghĩ quẩn
Muốn có tiền hãy chuẩn bị đi
Đội Tảo hắn nợ mân nì
50 đồng bạc hãy đi mà đòi
..
Tôi chẳng để thiệt thòi đâu nhé
Lấy được tiền anh sẽ có vườn

Không cần phải đến lườn khươn
Vòi vài đồng lẻ giả lươn bày trò
..
Nhận lời Chấy co giò một mạch...
Nhà Tảo, rồi vác gạch dọa đe
Tay dao tay đá lăm le
Trả tiền Bá Kiến không ghè gãy răng

..
Tảo với Chấy khả năng đâm chém
Hai thằng này chẳng kém gì nhau
Số đen Tảo ốm bệnh đau
Liệt giường nằm ở nhà sau mất rồi

..
Nghe Chấy chửi một hồi nhức óc

Vợ Tảo đang rê thóc chạy ra
50 đồng bạc đây cha
Nhận xong rồi biến khỏi nhà tôi đi
..
Nhận tiền Chấy song phi thẳng tiến
Tìm về nhà Bá Kiến, rất ngông
Tiền đây bẩm cụ thưa ông
Cấp vườn mau chóng đi không nhiều lời

..
Kể từ đó Chấy thời có đất
Có ruộng vườn chẳng mất một xu
Không ngờ mới dọa đi tù
Được ngay vườn rộng vi vu mấy sào
..
Chấy vẫn vậy ngày nào cũng thế
Hết chuối xanh chuyển khế,ổi,me
Rượu chai cắp nách kè kè
Say rồi chửi bới dọa đe xóm làng
..
Hôm Chấy rượu mơ màng muốn ngủ
Về vườn sương đã phủ khắp nơi

Rượu vào người nóng quá trời

Định rằng sẽ ngủ một hơi nhưng mà
..
Thấy thấp thoáng xa xa chấp chới
Có người nằm ngủ dưới ánh trăng

Nhìn xa thì tưởng chị Hằng
Lại gần hóa Nở có răng rất dài
..
Xin được tả sơ sài một chút

Cô Nở người đẹp hút hồn kia
Mặt cô rỗ tựa tấm bia
Bị găm nhiều đạn phân chia không đều
..
Môi to giống sưng vều bị vả
Mặt bề dài thua cả chiều ngang
Mũi to như quả cam vàng
Ngắn mà lại đỏ như đang diễn hề
..
Tả theo truyện xin thề đấy nhé
Bao trai làng chạy té mất tông
Mỗi khi gặp Nở bờ sông
Lúc đang gánh nước chổng mông trên bờ
..
Ba mấy tuổi bây giờ thị Nở
Vẫn đơn côi cùng ở với cô
Đẹp kinh nên chẳng có bồ
Chưa từng biết nắm bắp ngô là gì
..
Nở có tật ngủ thì rất lạ
Lúc lên cơn là hạ lưng ngay
Dù cho đêm tối hay ngày
Phải làm một giấc thật say...mặc đời

..
Nay cũng thế giữa trời trăng sáng
Nở ngủ nằm phơi dáng tênh hênh

Như thuyền trôi nổi bồng bềnh
Ở giữa vườn chuối xông xênh gọi mời
..
Vô tình kiếm Chấy thời ngắm nghía
Bắt đầu từ ở phía giữa lên
Vô tình mải ngắm Chấy quên
Cho tay vào chỗ không nên được sờ
..
Bỗng Thị Nở bất ngờ rên ớ
Đừng đến đây... hỡi...bớ..người ta
Chấy phèo hô tiếp ứng là

Xin đừng để ý...rên... la.thế nào
..
Xong rồi họ chìm vào trận chiến

Và bắt đầu xúc tiến giao liu
Chấy thì quảng cáo búa rìu
Nở dùng khiêng đỡ chiu chiu bùm bùm
..
Thiên tình sử dưới lùm cây chuối
Đôi nhân tình đắm đuối trao nhau
Tình yêu quả thật nhiệm mầu

Chấy khen Nở đẹp từ đầu tới chân

..
Lần đầu mới mang thân chinh chiến
Thắng nhưng mà cũng khiến hao binh
Chấy kia trúng độc hoa tình
Nhiễm phong hàn cảm nôn kinh hết người

..
May gặp Nở ả cười chuyện nhỏ
Nấu cháo xong rồi bỏ hành hoa
Dịu dàng bưng đến tận nhà
Thiếp xin mời Chấy ca ca ngự dùng
..
Mỹ nhân cứu anh hùng thật lạ
Chấy động tình liền gạ ở chung
Ban đầu thì Nở thẹn thùng

Sau rồi đồng ý vô mùng X...Y
..
Trải qua cảnh rô phi đớp chuối
Nhờ cháo hành nấu muối đơn sơ

Vậy mà tác dụng không ngờ

Nhân tâm hồi tỉnh Chấy giờ hoang mang
..
Đời vốn dĩ phũ phàng là thế
Hạnh phúc là đi kế đắng cay

Phút giây Nở giúp tỉnh say
Ngộ ra lương thiện không may mất rồi

..
Căm Bá Kiến, Chấy ngồi suy nghĩ

Tìm lão ta đấu lí phân lời

Tao cần làm lại cuộc đời

Ai cho lương thiện Kiến thời nói đi
..
Biết đời chẳng còn gì để mất
Chấy móc dao đã cất trong quần

Đâm cho Kiến nát toàn thân

Xong rồi tự vẫn một lần cùng nhau
..
Cuộc đời Chấy buồn đau đến chết
Xin phép dừng chuyện hết còn đâu
Nhắc quan vô lại một câu
Con giun xéo lắm nó đau sẽ quằn.
Fb  <a href='https://www.facebook.com/phamdinh.truong.75?fref=gs&hc_ref=ART3v_MZ3QI-4Q_sugRCog9OTa1KvPUavNzKx4jHQUKxbDE93oqCaSPTy6xKSg0TT5U&hc_location=group'>Thần Điêu Đại Khái</a>