NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao

Trang Thơ Nam Úc



Trả lời bạn hỏi



Mày hỏi tao sao không tìm tôn giáo
Để tựa thân vững bước cuối đường đời
Biết bao người đã tìm về với đạo
Cho tuổi già được thanh thản an vui...
..
      Cám ơn mày đã thương tao nhắc nhở
      Tìm thiêng liêng để tựa vững chân đi
      Đời của tao luôn khắc tâm ghi nhớ
      Ơn nghĩa sinh thành trời đất chứng tri...
..
Chân lưu lạc từ khi tao vào lính
Khắp bốn vùng đều đã đặt chân qua
Tiếc cho lãnh đạo quá hèn vụn tính
Bị giặc xiềng chân, nhục nhã xót xa...
..
      Thân còng trói đày từ Nam ra Bắc
      Tai luôn nghe chữ giả trá của đời
      Vượn khỉ đười ươi hiện thành mặt thật
      Áo bên ngoài chỉ che tạm mà thôi!
..
Cha mẹ dạy cho tao điều hay lẽ phải
Suốt cả đời sống đạo đức nêu gương
Ngày song thân lìa đời tao vắng mặt
Nước mắt nào tao khóc đứng niệm hương!
..
      Đã làm trai thì không quên trung hiếu
      Với sơn hà tao buông súng xuôi tay
      Lẽ huyền vi có nhiều điều khó hiểu
      Sống một ngàygắng lương thiện  một ngày
..
Trong lao tù tao không làm chỉ điểm
Hại bạn bè cúi mặt trước kẻ thù
Đâu cần phải buông đồ đao thành Phật
Khi vết nhơ còn rõ một khối u!
..
      Đã làm ác có tu thành thầy.... Bảy
      Tay mân mê hàng triệu hạt bồ đề
      Áo tục phàm làm sao che mắt thánh
      Lấy đạo che thân - khỉ mặc áo hề!
..
Có lần tao tìm đến nơi thờ phượng
Tai rõ nghe tiếng nhạc trỗi xập xình
Ca sĩ Lynh Đa ẹo mình khoe rốn
Chốn tôn nghiêm tô đẹp cảnh diễm tình!
..
      Nơi thờ phượng như đền vua điện Chúa
      Đại diện đất trời sinh lực phương phi
      Đại nhạc hội, tết tưng bừng lân múa
      Bún bò, dê tái, nướng... chẳng thiếu chi!
..
Còn lại chút sức đi làm kiếm sống
Chị anh tao nghèo lắm ở quê nhà
Ngày xưa tao nhậu luôn luôn tới bến
Mà bây giờ, rượu, thuốc đã lìa xa...
..
      Đấng thiêng liêng lòng tao luôn tin tưởng
      Mắt phàm trần khó phân biệt giả chân
      Ai thờ phượng thì lộc đời cứ hưởng
      Riêng phận tao, dưỡng tánh với tu thân...!
thylanthảo

..
..



Tri kỷ của tình anh!



Em bước ra xe chiều đang xuống
Một vài sợi nắng mỏng rớt rơi
Công việc liền tay em về muộn
Dòng đời hờ hững, lững lờ trôi!


Hạ đã tàn, nàng Thu đang đến
Bốn mùa tuần tự đổi thay nhau
Trong mắt em ẩn buồn thương mến
Nhớ Thu nào ước hẹn gởi trao…


Thiếp tại Tương giang vĩ, còn anh?
Bến Tiêu Tương sóng nước xây thành
Một căn nhà nhỏ xinh như mộng
Đôi trái tim. Hồng thắm long lanh…


Chuyện xưa tháng Bảy cầu Ô Thước
Chuyện chúng mình đợi tới mùa Đông
Cầu băng buốt giá, tình mà mượt
Lửa yêu thương sưởi ấm áp lòng…


Sáng bước vô phòng em quên hết
Chú tâm vào công việc phải làm
Khám bệnh nhân, biên toa chăm sóc
Ân cần kỹ lưỡng rất chuyên tâm…


Em bước vô xe, xe nổ máy
Việc làm hẹn lại sáng ngày mai
Mắt nhìn đường phố lòng em nhớ
Em nhớ trời xa, em nhớ ai?


Nàng Thu đã đến cây vàng lá
Ước hẹn hôm nào đã 5 năm
Cảnh thiên nhiên dịu dàng tình tứ
Chung khắc ước thề đậm trong tâm…


Xuân Hạ Thu Đông chuyển bốn mùa
Trời còn có lúc nắng lúc mưa
Lòng em sau trước không thay đổi
Son sắc kiên tâm vững ý chờ!
thylanthảo
(làm thơ cho em đọc 10/2017)

..
..



Chiều Thu



Trời đó... trời đây... mấ cõi trời?!
Một vùng xanh biếc nước xanh tươi
Ngàn lao sóng gợn quanh triền núi
Gió thoảng CHIỀU THU luống ngậm ngùi.
Sương Đêm



..



Tình Thu



Thời gian không trở lại
Thu đến bởi Hạ đi
Giọt mưa Thu trăn trở
Xao xác ngọn gió Thu

Ta muốn gọi sương Thu
Đêm Thu lòng cô quạnh
Chỉ một chiều Thu lạnh
TÌNH THU quá muộn màng.
Sương Đêm

..
..



Màu trắng của mây



Em về quê ngoại

Hoa bưởi hương bay
Màu trắng của mây
Kết vòng lên tóc.


Con đường lên dốc
Ngoại nắm tay em
Kỷ niệm êm đềm

Vương hương hoa bưởi.


Có gì tức tưởi
Màu trắng hôm nay
Không phải trắng mây
Kết bằng hoa bưởi.


Có gì tức tưởi
Mặn đắng môi em
Kỷ niệm êm đềm
Ngoại không còn nữa…
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

..
..



Ôi con nhớ Mẹ vô cùng!



(Nhân ngày giỗ lần thứ 10 của mẹ)
Mẹ ơi đi đâu lâu thế?
Mà mười năm chẳng thấy về
Để hàng cau đau nhớ mẹ
Sân vườn buồn rủ bóng tre
..
Hay mẹ về quê Thiên Lộc
Lên Hương Tích vãn cảnh Chùa

Buông xả cuộc đời khó nhọc
Tuổi thơ côi cút ngày xưa?
..
Hay mẹ về thăm Phát Não
Nấu cơm phụ giúp bà Hàn
Cùng ngoại vào Nam ra Bắc
Theo bà buôn bán làm ăn?
..
Hay mẹ theo cha đánh Pháp
Dõi bước cha mọi nẻo đường
Chuyện tình duyên đời của mẹ
Xa xót lòng triệu lời thương!...
..
Hay mẹ gánh hàng xuống chợ
Bán mua mải mốt quên về
Bởi nuôi năm thằng con dại
Kiếm tiền chẳng ngại cười chê
..
Hay mẹ bị đem đấu tố
Đội Cải Cách bắt giam rồi
Chịu mọi cực hình tra tấn
Mà không về được, mẹ ơi?
..
Chúng quy mẹ là địa chủ
Rồi tịch thu hết gia tài
Đói lòng chúng con đi ở
Ăn xin khắp chốn cùng nơi...
..
Thương nhất thời con đi học
Mẹ chắt chiu cả từng hào
Để chúng con mua sách vở
Không tiền giấy bút lấy đâu?
..
Khi con đỗ đầu Toán tỉnh
Mẹ nằm bệnh xá khóc hoài
Lo rày mai lên đại học
Vào trường biết lấy gì nuôi?
..
Sáu năm con xa biệt mẹ
Em Ân mất giữa chiến trường
Tim mẹ đau lên đau xuống
May nhờ có Phật trời thương!
..
Bảy Nhăm mẹ ra Hà Nội
Giúp con trông cháu đầu lòng
Sống trong túp lều chật chội
Quá nghèo mẹ có buồn không?
..
Ngày con sang Tây du học
Ôi con nhớ mẹ vô cùng!
Thương mẹ chăm cha cơ cực
Nước mắt buồn chảy vào trong
..
Cha qua đời năm Tám Chín
Cuối đời mẹ lại cút côi
May có anh Nga bên cạnh
Ngày đêm Nhật, Nguyệt khóc cười
..
Buồn quá năm Hai Lẻ Bảy
Mẹ gẫy chân liệt giường nằm
Ba tuần về thăm nuôi mẹ
Thương thầm mậu tử tình thâm!
..
Rằm đó con về chưa kịp
Đêm Trung Thu mẹ đi rồi
Đúng lúc Trăng Rằm sắp lặn
Chúng con thành lũ mồ côi!
..
Phải chi mẹ là Trăng sáng?
Chín lăm năm rọi cuộc đời
Lênh đênh ba chìm bảy nổi
Trọn đời hiền dịu, mẹ ơi!
..
Mười năm Trăng Thu vẫn vậy
Ước gì mẹ hóa vầng Trăng
Để Trung Thu hình bóng mẹ
Soi chung cùng bóng chị Hằng!
Hà Nội, 5h sáng 3/10/2017
Huy Văn Đặng

..
..



Dư ơi, con đi đâu?



(Viếng Đinh Hữu Dư, phóng viên trẻ bị nước lũ cuốn trôi)
Dư ơi, con đi đâu?
Mà lâu không về lại
Hay con về Yên Bái
Thăm biệt phủ “con trời”?


“Trời” to lắm con ơi
Động đến “trời” sao được
Hay con rời dòng nước
Sang Tân Lạc, Hòa bình


Về chân núi xóm Khanh
Cứu đồng bào gặp nạn
Mẹ ôm con chết thảm
Ba tháng tròn tuổi thôi!


Hay con ngược lên đồi
Thăm cậu Mười Trạm Tấu?
Nơi Hát Lừu yêu dấu
Nhà trôi sạch móng rồi


Cả gia đình cậu Mười
Cha, con... tức tưởi chết
Mười lúc này chưa biết
Hai cháu mình trôi đâu!


Hay con xa nhà lâu
Vào Nghệ An, Thanh Hóa...
Vì thương đồng bào quá
Xả thân cứu vớt người?


Hay con vào tận nơi
Hà Tĩnh thăm người chết?
Bởi Hố Hô khủng khiếp
Đang xả lũ giết người!


Hay con ghé lên trời?
Cứu dân rời Địa Ngục
Để mẹ già thao thức
Đợi con hoài, Dư ơi!
Hà Nội, 16/10/2017
Huy Văn Đặng

..





Boác Hồ thi tài cùng cháu du kích



(trích "Tiểu Sử Đoảng Đánh Mỹ Cứu Lước" cô du kích đang trồng khoai tăng gia sản xuất, thấy giặc lái bay ngang, cô liền rút súng đang đeo bên hông ra cứ đuổi theo mà bắn. Máy bay trúng đạn rơi tơi tả. Cô du kích mỉm cười với sự thành công, xong, cô cất súng, thản nhiên trồng khoai tiếp - riêng tặng đảng CSVN)
      Thấy thằng giặc lái bay qua
Cô du kích lấy súng ra bắn trời
      Máy bay trúng đạn tơi bời
Phi cơ Mỹ rớt một hồi, sạch trơn
      Thản nhiên, nhét súng cạnh sườn
Cô du kích lại ra vườn trồng khoai
      Boác Hồ "hồ hởi" cười hoài
Khen cô du kích: "Cháu tài bắn ghê"
      Khen rồi liếc mắt, cười dê
Boác đây bắn giỏi chẳng chê phát nào
      Boác học cụ Mác, cụ Mao
Cho nên tài bắn boác cao ra gì
      Không tin, boác cháu mình thi
Ta mừng chiến thắng tức thì.... cháu ơi...
      Boác và du kích cùng cười
Bắn thi mấy hiệp nát bời luống khoai...
Tha Hương
..
..
..



Khoanh tay chịu chết thế à?



      Cộng bắt Nguyễn Viết Dũng rồi!
Nghe tin ai chẳng bồi hồi xót xa...
      Xót vai em nặng sơn hà
Xót lòng em khắc Quốc Gia - Cờ Vàng
      Xót em dũng cảm hiên ngang
Dựng cờ, mong một huy hoàng núi sông
      Em làm cộng sợ vô cùng
Sợ dân ba cõi kiêu hùng đứng lên

      Chung tay đập nát bạo quyền
Cho nên tìm cách cộng nghiền nát em!
      Trước Tàu thì cộng đớn hèn
Trước dân thì ác, cộng quen thế rồi...
      Bởi ta cúi mặt im lời
Nên chi cộng mới vững ngôi trị vì
      Ba miền, ta đứng lên đi!
Hãy như bó đũa ta thì cùng nhau
      Muôn tay dựng một tuyến đầu
Thì ta xoay chuyển địa cầu như không!
      Trong thì giải cứu núi sông
Ngoài thì yểm trợ hết lòng cho quê
      Hóa Giang còn đó câu thề (1)
Lời Trần Bình Trọng vọng về còn vang (2)
      Non sông tổ quốc Việt Nam

Đảng kia đã ký dâng quan cộng Tàu
      Nếu ta không lấy lại mau
Thì rồi Hán hóa, hờn đau muôn đời!
      Hôm nay cộng bắt Dũng rồi
Không mai thì mốt cộng thời bắt ta

      Khoanh tay chịu chết thế à?
Không! Nam-Trung-Bắc mọi nhà đứng lên!
Ngô Minh Hằng
1/ Năm 1287 Mông Cổ đem quân sang đánh nước ta lần thứ ba, chúng hết sức hung hăng vì mối thù hai lần thua trước. Hưng Đạo Đại Vương đi đánh giặc, Ngài cầm gươm chỉ xuống sông Hóa thề rằng: "Phen này không phá được giặc Nguyên, ta thề không trở lại khúc sông này nữa".
2/ Khi quân Nguyên Mông sang xâm lăng nước ta lần thứ hai, Thoát Hoan bắt được tướng của ta là Bảo Nghĩa Vương Trần Bình Trọng. Biết là vị tướng tài, Thoát Hoan chiêu dụ, ướm hỏi là Ngài có muốn được phong làm Vương đất Bắc?  Trần Bình Trọng quắc mắt, nhìn vào mặt Thoát Hoan thét lên rằng: "Ta thà làm qủy nước Nam chớ không thèm làm vương đất Bắc. Ta đã bị bắt thì chỉ có chết mà thôi, can chi ngươi phải lắm lời."

..





Chợ quan chức của CSVN



      Có bà Châu Thị Thu Nga,
Hôm nay vừa bị đem ra trước toà.
      Từng là đại biểu nước ta,
Can tội lường gạt đất, nhà, bán, buôn.
      Trước toà bà cũng khai luôn:
"Cái chức đại biểu chẳng hơn kém gì.
      Cũng là mua, bán khác chi,
Giá một triệu rưỡi, tiền thì Đô La."
      Toà rằng: "Không được khai ra,
Vì là bí mật quốc gia, đảng mình."
      Bởi vì nhìn khắp chung quanh,
Đâu cũng là chợ, họp hành bán buôn.
      Nhà quan cho đến nhà trường,
Bán dâm, mua chức, chuyện thường đấy thôi.
      Trong toà trên ghế cao ngồi,
Giá vài ngàn tỉ mới ngồi được đây.
      Thế nên chuyện mua, bán này,
Không được nói đến ở đây, trước toà.
      Nếu không lãnh đạo nước ta,
Phải lôi tất cả ra toà xử luôn.
      Chuyện gì chứ chuyện bán, buôn,
Bán đất, bán đảo chuyện thường đảng ta.
      Bán trẻ con, bán đàn bà,
Thiên đường buôn bán thật là công khai.
      Dân Việt muốn có tương lai,
Phải loại cộng sản ra ngoài nước Nam.
      Không cộng sản, nước bình an,
Thanh bình trở lại Việt Nam thái hoà.
Vương Khẩu Nghiệp
..
..
..



Thời đại đĩ điếm lên ngôi



      Thời đại đĩ điếm lên ngôi
Cave kể chuyện cuộc đời thành công
      Giám khảo là kẻ cướp chồng
Vòng eo 56 thì không cần tài
      Công lý là diễn viên hài
Thằng hề nhảm nhí nhận 2 giải liền

      Viết thơ thì bị làm phiền
Báo chí chủ yếu làm tiền nhố nhăng
      Cây xanh thì chặt rất hăng
Trường học, bệnh viện lằng nhằng không xây!
      Cá chết mặc kệ tụi bây!
Cái thằng nói thật mất ngay chức rồi
      Còn toàn thằng nói dối thôi!
Nhân dân uất hận khắp nơi biểu tình
      Cả nước ngoài lẫn nước mình
Chúng giở luận điệu đáng khinh thế này:
      "Bị phản động xúi giục đây

Biểu tình sẽ được chia ngay ít tiền!"
      Một lũ vừa hèn vừa điên
Tưởng rằng ai cũng thèm tiền giống bây?
      Tiền nào trả đủ được đây?
Lòng dân như nước tràn đầy, vỡ toang...!
      Báo chí quốc tế oang oang
Các mạng xã hội đàng hoàng đưa tin
      Báo chí trong nước... im im
Chỉ sốt sắng nhất đưa tin về... phò!
      Cả một đất nước làm trò:
Chưa bầu đã biết ai bò ghế trên
      Thi đại học giống đỏ đen
Phụ huynh, sĩ tử một phen kinh hoàng
      Như đánh chứng khoán quáng quàng...
Sáng trúng, chiều trượt, mai sang rút về!
      Ngắm pháo hoa để no nê
Quên đi cái đói ê chề lắt lay
      Tượng đài nghìn tỉ phải xây
Để dân được hưởng những ngày vàng son!
      Đẻ mãi mới được đứa con
Tiêm vắc xin phát - đem chôn tức thì!
      Xe cứ đúng luật mà đi
Tự dưng ra lệnh thích thì dừng ngay

      Để còn trưng dụng gì đây?
Chặn xe quốc lộ mỏi tay thu tiền
      Đẻ ra thuế, phí liên miên...
Thầy cô chỉ thích làm tiền học sinh
      Trên lớp thì dạy linh tinh
Muốn con hay chữ - phụ huynh nộp vào
      Thầy cô phụ đạo cho nào
Học thầy cô ấy làm sao nên người?
      Nước mình quá ư buồn cười
Sống được là giỏi hơn người hành tinh!
      Mình rất chi là phục mình
Sống được bởi có 1 trình... hơi kinh
      Cá nhiễm độc, bún Ngọc Trinh
Dừa ngâm thuốc tẩy vệ sinh bồn cầu
      Ruốc tẩm hoá chất phẩm màu
Rau hoa quả đẫm thuốc sâu nặc nồng
      Mực cao su, gạo ni-lông
Đậu thạch cao, miến bột dong bụi đường
      Mắm từ xác cá chết trương
Nước ngọt ruồi trộn với đường có ga
      Chất ung thư trong Coca

Giá vừa ủ tối hôm qua đã dài
      Lươn nuôi bằng thuốc tránh thai
Rau tưới dầu nhớt vừa dài vừa xanh
      Cho pin vào luộc bánh chưng
Mỡ siêu bẩn chắt từ hầm cống lên
      Dưa vàng ô, giò hàn the
Cốm là gạo nhuộm phẩm che mắt người
      Chè nhuộm nên nước xanh tươi
Lốp cao su cũ để nuôi trồng hàu
      Lợn siêu nạc, gà bôi màu
Tôm với dư lượng rất giàu... kháng sinh!
      Sữa bột giả khó xác minh
Nước sạch vỡ ống linh tinh suốt ngày
      Dân mua máy lọc về ngay
Mới hơn 1 tháng bẩn dày hàng gang!
      Mì chính Tàu giả Việt Nam
Dép giấu viên thuốc vàng vàng bên trong?!
      Nước mình ngộ quá phải không?
Ngô Diễm Quỳnh

..





Cái hại nào ơn



      Nói rằng chẳng hiểu Cội Nguồn

Còn chi truyền thống con Rồng cháu Tiên

      Bóng đen trùm lấy non thiên

Mặt trời biến mất giặc liền ra tay.

Trần Minh Thắng
“Đã là con cháu Tiên Rồng mà không tìm hiểu Cội Nguồn những dấu ấn tốt đẹp của ông cha không có gì nguy hại hơn lối sống này, lối sống chỉ biết chạy theo vật chất mà lãng quên đi văn hóa Cội Nguồn. Văn hóa Cội Nguồn là ngọn đuốc soi đường cho dân tộc, để cho bao thế hệ rèn luyện noi theo tự giáo dục lên nhân cách Tiên Rồng, sống trong sạch sống đúng lẽ phải, sống vì nhân loại vì Tổ Quốc non sông”.


..
..



Tội ác của VC



Những đứa trẻ không có bè để đứng.
Đứa úp mặt xuống sông, đứa ngửa bụng lên trời.
Những bố mẹ ông bà kêu trời không thấu
Trời không thương riêng một phận người.
Đừng mơ có con thuyền Noah cho trẻ nghèo khi bão mưa và xả lũ
Mà thuyền Noah ở đâu đó gần thôi.
Thuyền Noah bị chiếm làm chiếc mảng có người kéo hai cán bộ
Đi xoa đầu người nghèo chết trôi
Thuyền Noah bị cướp giấu trong văn phòng đảng ủy
Phơi ra mồm miệng chân tay ba hoa đi cứu người nghèo.
Phật từ bi, Phật không trừng phạt một ai
Chúa nhân từ, Chúa chỉ đưa ra lời khuyên bảo
Chỉ có nhân quần

Khi kết lại thành sóng dữ

Cho ngày phán xử
Cuối cùng!
Nguyễn Xuân Nghĩa

..