NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao

Trang Thơ Nam Úc



Bao giờ mới dựng lại cờ



      Trường giang giận nổi ba đào
Đất trời mây phủ nghẹn ngào thân trai
      Tại làm sao biết hỏi ai
Nhìn cờ tơi tả mắt cay đắng lòng...
      Thương cho con cháu Lạc Long
Súng gươm vứt bỏ giữa giòng bợn nhơ
      Bùn đen vấy bẩn đôi bờ
Chìm trong ân oán đen mờ tương lai
      Nợ sông núi nặng oằn vai
Chữ trung chữ hiếu phận trai nhục hèn
      Đừng phiền con tạo ghét ghen
Không mơ khanh tướng đâu yên với đời
      Tàn cuộc chiến thân rã rời
Yêu tinh ma quỷ ai mời tới đây
      Trường giang dẫu nước ngập đầy
Cũng không xóa được nhục nầy đâu em
      Đổi đời sống cảnh trời đêm
Thân trong tù ngục nhức rêm tâm lòng
      Rừng ma núi quái chập chùng
Trại Nam Hà đó anh hùng sa cơ
      Bao giờ mới dựng lại cờ
Bao giờ mới thỏa ước mơ Cộng Hòa?!
thylanthảo
(viết bên máy tiện 6/2017)

..
..



Môi em, lời mật



Nghe tiếng phone reo, tiếng nhạc lòng
Thuyền tình thuận sóng lướt trên sông
Ý tâm tha thiết chung hòa quyện
Cho dẫu ngàn năm vẫn thuận giòng...!


Tay mở phone lòng mơ rộn rã
Thấy lòng xao xuyến thấy ngoài sân
Nắng hồng ưng ửng tươi hoa lá
Nghe giọng tình, ấm khắp toàn thân...


Âm tự cung Hằng hay Lucerne
Ấm êm quen thuộc giọng của em
Những lời thăm hỏi sao mà ngọt
Rót mật vào tai mát dịu tim!


Em chọn ngôn từ thật dễ thương
Pha tình nhõng nhẽo, bến sông Tương
Anh say uống ngọt lời em nói
Thèm được hôn lên má ửng hường!


Giờ nầy anh biết em đang ngủ
Tỉnh giấc mơ buồn nhớ gọi anh
Đều đặn mấy năm dài thương nhớ
Loan Phượng hoà minh, nét đan thanh!


Một khoảng đường dài anh đã bước
Gặp nhiều trắc trở lắm chông gai
Cũng có chút tình thời chiến quốc
Rất vội vàng không thấy ngày mai...


Cuối đời đôi lứa xây tình đẹp
Chử Đồng Tử duyên gặp Tiên Dung
Cô tiên tha thiết thương trần thế
Nguyền sẽ yêu nhau thuận ý lòng...


Giọng trong phone êm ấm mỗi ngày
Đời mê anh đã tỉnh cơn say
Lòng luôn dấu ái yêu tha thiết
Cô bé Lucerne vẹn sắc tài...
thylanthảo
(yêu em làm thơ cho em 6/2017)

..
..



Khúc xuân tình



      Bây giờ trời xóa mùa Đông
Gió Xuân mơn lá em trông người về
      Anh còn xa bước chân quê
Ta chưa vui trọn câu thề năm xưa
      Gởi anh theo gió xuân đưa
Trăm lời tha thiết cho vừa lòng nhau
      Vào Xuân bao cánh én chao
Bao chim xây tổ, hòa giao đất trời
      Với tình, ta chỉ một lời
Kết thành nguyện ước để đời thêm xanh.
...nha anh...
Sương Đêm

..
..



Dương Trung Quốc lại tào lao



   Dương Trung Quốc lại tào lao
Cùng Chung lật lọng đồng bào Đồng Tâm!
   Vào sinh ra tử bao năm
Đánh Tây từ thuở ngươi nằm trong nôi
   Gạo nuôi ngươi lớn Quốc ơi
Là từ mảnh ruộng của người Đồng Tâm
   Nay ai cướp đất xí phần
Mà ngươi chà đạp nông dân xứ này?
   Phải chi ngươi cũng chung tay
Với phường cưỡng cướp đất này ăn chia?
   Cùng xơi cục nọ cục kia
Nên hai tháng trước cùng về Đồng Tâm
   Xui Chung cam kết ký “nhầm”
“Không truy cứu dân Đồng Tâm giữ người”
   Sau khi dân thả người rồi
Ngươi xui Chung lật lọng người, đúng không?
   Ngươi thích dân gọi bằng “ông”
Hay bằng “mày” hỡi kẻ không giống người?
   Sử nô tưởng đã nhục rồi
Lừa dân, lật lọng, xu thời... nữa ư?
   Tóc ngươi bạc, mắt ngươi mờ

Vào luồn ra cúi đến giờ, khổ không!
   Đáng ra được gọi bằng “ông”
Lại theo lũ bán non sông cho Tàu
   Quốc ơi hãy tỉnh lại mau
Về ngay xin lỗi đồng bào, rõ chưa?
   Non sông Vàng rực nắng trưa
Đồng bào ơi hãy dựng Cờ Đồng Tâm
   Đuổi Tàu cộng sản ngoại xâm
Diệt bầy Chiêu Thống cam tâm theo Tàu
   Vùng lên toàn thể đồng bào!
Sạch quân tham nhũng dâng trào niềm vui!
Hà Nội, 21/6/2017
Đặng Huy Văn

..





Biển độc



Người đứng trơ vơ giữa trời hoang vắng
Mùi cá ươn sình nồng nặc không gian
Tử khí vây quanh ớn lạnh kinh hoàng
Len lỏi khắp cùng, làn da sớ thịt.
..
      Còn gì nữa đâu? Một vùng biển chết
      Đã hết rồi, hệ sinh thái đẹp xinh
      Hà Tĩnh, Thừa Thiên, Quảng Trị, Quảng Bình
      Biển hấp hối, nghẹn ngào con sóng vỗ.
..
Ai đã gây nên, cảnh đời đau khổ,
Đầu độc đất này, kìm chế dân Nam?
Hán cẩu Bắc phương, cùng lũ nội xâm
Cộng sản Việt Nam, đích danh đầu sỏ.
..
      Chúng bắt tay nhau, âm mưu lộ rõ
      Sát nhập Việt Nam làm tỉnh nước người
      Mặc kệ ý dân, miễn lợi chúng thôi
      Gấm vóc giang sơn, giá hời cũng bán.
..
Thằng Trung Quốc, luôn ngàn đời đại hán
Mộng xâm lăng trọn vùng đất phương Nam
Người dân Nam, đã giục chí hờn căm
Cùng giáng trả, những âm mưu xâm lược.
..
      Thế nước hôm nay, không như ngày trước
      Khi dân Nam là một đống cát rời
      Lũ nội thù, ở mọi lúc mọi nơi
      Tìm hết cách diệt niềm tin dân tộc.
..
Con cháu Vua Hùng thời nay đã khác
Chỉ lo riêng mình, đại cuộc làm lơ
Đấu tranh ư? Nhìn bằng mắt ơ hờ
Làm như thể, họ không là người Việt.
..
      Tây Tạng, Tân Cương, lẽ nào không biết
      Mất nước rồi, có đòi lại được đâu.
      Dân bị trị, đời nô lệ chìm sâu
      Trong sắt máu của bàn tay hán cẩu.
..
Chúng xây đập, một âm mưu triệt hậu
Bóp nghẹt miền Nam, vựa lúa trời cho
Nước không về, đồng ngập mặn thêm lo
Nồi cơm gia đình, trong tay Tàu khựa.
..
      Ngoài biển lớn, chúng bao vây tứ phía
      Mà lũ cầm quyền, hèn hạ làm thinh
      Lại ngu si, đem tử huyệt nước mình
      Giao vào tay của giặc thù phương Bắc.
..
Đến hôm nay, âm mưu đà rõ mặt
Chúng ngang nhiên đầu độc biển nước Nam
Hệ quả này, nằm trong chuỗi mưu thâm
Diệt nước Nam mà không cần tiếng súng.
..
      Đồng bào ơi, hãy cùng nhau thế đứng
      Đừng van xin, đừng khóc lóc than thân
      Đừng chửi rủa, chỉ thỏa tức một lần
      Hãy đứng lên, giành lấy quyền phán quyết.
Trần Thảo
..
..
..



Đứng lên, phải đứng lên mau!



(Tha thiết gởi về Quê Hương và đồng bào VN mà tôi xót xa vừa thương vừa giận).
      Nhà mình, cướp đốt thành tro
Mình không đuổi cướp, không lo giữ nhà
      Lại đi oán trách người ta
Bất nhân, sao chẳng xông pha cứu mình!
      Nhà người, người điểm hoa xinh
Nước người, người giữ an ninh cho người
      Nước mình, mình để xé tơi
Dân mình mặc cộng làm đời ai đau
      Rồi rằng cộng đánh mình đâu
Thì im, chớ nói, bể đầu, thiệt thân!
      Quê hương đảng tính từng phân
Đảng lo mọi việc, ta cần bình an!
      Nhục thì nhục hết Việt Nam
Đâu mình ta nhục mà than uổng lời!

      Thế nhưng hằn học trách người
"Vô tâm, sao để nước tôi suy tàn?"
      Biết điều với chứ, Việt Nam!
Nhà mình, trách nhiệm lo toan do mình!
      Mỗi người có một gia đình
Mỗi dân có nước, phân minh thế rồi
      Nước ai dân nấy tô bồi
Nhà ai nấy giữ cơ ngơi của mình
      Quốc gia liên đới là tình
Giúp ta nếu có chiến chinh điêu tàn
      Thiên tai, dịch bệnh lan tràn
Chớ còn việc nước hoàn toàn do ta
      Nhà ta, ta phải giữ nhà
Nước ta, ta phải biết mà yêu thương
      Nếu như gặp buổi nhiễu nhương
Toàn dân ta phải một phương, một lòng
      Đứng lên gìn giữ núi sông
Bảo toàn bờ cõi cha ông giao truyền
      Nếu ta để bọn tà quyền
Đập tan chính nghĩa, phá thuyền quốc gia
      Thì là trách nhiệm của ta
Đứng lên, dũng cảm, xông pha diệt thù
      Gương xưa oanh liệt đừng lu
Hồn xưa hãy để thiên thu sáng ngời
      Đừng mơ mà trốn việc đời
Chờ người lấp biển vá trời giùm ta!
      Nhà ta, ta phải giữ nhà
Và làm nghĩa vụ sơn hà đã trao
      Noi gương trung nghĩa anh hào
Diên Hồng hãy dựng cao trào đấu tranh!
      Để mà giải đảng cho nhanh
Nếu không, Chệt biến ta thành Tân Cương

      Thì ta hết cách, cùng đường
Dân thành nô lệ, quê hương thuộc Tàu...
      Đứng lên, phải đứng lên mau!
Ngô Minh Hằng

..





Viết cho thằng bạn Nhảy Dù (Hải Cu Bi)



Mấy chục năm vẫn y sì như cũ
Vẫn áo saut vẫn quân phục Nhảy Dù
Đầu húi trọc như ngày vừa nhập ngũ
Một thuở đội trời ôm chặt khư khư
..
      Ngày mất nước. Gia tài đôi tay trắng
      Chiến trường đau lưu lại sẹo hận thù
      Thân bách chiến tìm trận thua. Đỏ mắt
      Tuổi mới hăm đã lững thững vào tù
..
Ôm vận nước tuổi già hơn năm tháng
Đời tha phương mà hồn chẳng tha phương
Lính Nhảy Dù thân dính liền Cố Gắng
Mang lửa đấu tranh xuống phố xuống đường
..
      Giặc cộng còn là còn mầm gian ác
      Việt gian còn… còn tàng trữ lưu manh
      Với Quê Hương ai là phường bội bạc
      Đất Tự Do… sao để chúng hoành hành
..
Thằng Hải Nhảy Dù… cầm loa xuống phố
Giặc thập thò đầu… nó chặt thẳng tay
Bảo vệ Cờ Vàng… giữ hồn Sông Núi
Tiếp sức nhân dân phá ách đọa đày.
Trạch Gầm
..
..
..



Ngày của cha



Ngày của cha! Ngày thật dài của mẹ.

Ngày cô đơn, đêm trống vắng lê thê,
Mẹ lặng lẽ bên hình cha thổn thức...
Dư âm xưa chầm chậm kéo nhau về.
..
      Ngày của cha! Ngồi bên con mẹ kể...
      Thời yêu nhau, thời chinh chiến triền miên,
      Vừa gặp mặt đã gượng cười đưa tiễn,
      Mà chiến tranh ai biết được ngày về?
..
Ngày của cha! Chuyện đêm mong ngày đợi,
Chờ với mong lệ đắng cả bờ môi,
Rồi bật khóc mỗi lần cha về tới...
Áo lính bụi đường ướt đẫm mồ hôi.
..
      Ngày của cha! Ngày tháng Tư oan nghiệt!
      Ngày cô đơn hụt hẫng nhất cuộc đời,
      Ngày chới với giữa lũ cuồng cuộn xiết...
      Nhấn chìm bao ước vọng của một thời.
..
Ngày của cha! Lặng thầm từ dạo ấy...
Từ bước chân ứa máu chốn tù đày,
Từ cơn lạnh núi rừng sau nắng cháy,
Và con tim hừng hực lửa căm thù.
..
      Ngày của cha! Những ngày mơ về biển,
      Ngày ôm con gạt lệ tiễn cha đi,
      Ngày biển cả bỗng dường như im tiếng...
      Chỉ còn tay khua theo gió thầm thì.
..
Ngày của cha! Là hôm nay con đó!
Là oằn vai cho thẳng bước con đi,
Là ca tối cho ngày con rạng tỏ,
Vì đời cha còn ước muốn điều gì?
..
      Ngày của cha! Một đời nơi đất lạ!
      Hồn trở về quê xác gởi xứ xa...
      Ngày của cha! Ngày bình minh con nhớ,
      Tổ quốc Việt Nam ước nguyện đời cha!
CN

..





Tao viết bài thơ gợi mầy nỗi nhớ



Đoạn đường mầy đi là tao lại đến
Mỗi một địa danh... đánh tới đánh lui
Mỗi một địa danh vài thằng bạn chết
Cho Quê Hương bớt di nỗi ngậm ngùi
..
      Gốc cây bằng lăng giúp mầy tránh đạn
      Đến lúc tao vào đã rụi thành tro
      Lúc mầy đến vượt bao con suối cạn
      Lúc tao vào nước ngập đến balô
..
Miền Nam mình chỉ hai mùa mưa nắng
Tao với mầy thì chẳng nắng chẳng mưa
Chỉ biết đổi giày khi giày mòn gót
Lội tróc rừng chỉ mỗi một ước mơ
..
      Năm được mấy lần đụng đầu giữa phố
      Ha hả cười rồi chưởi bậy vài câu
      Mầy còn sống - Ừ tao cũng còn sống
      Nốc cạn nhớ thương... nốc cạn dãi dầu
..
Thằng vào Long Nguyên thằng qua Thị Tính
Thằng xuống Chánh Lưu thằng tạt Phó Bình
Rừng thức giữa đêm hít toàn thuốc súng
Cây cối gục đầu chào đón bình minh
..
      Giờ... thì sao... hai thằng chung con phố
      Con phố tha phương - lặng lẽ - u sầu
      Tao viết bài thơ gợi mầy nỗi nhớ
      Đã hòa bình mà... đất nước vẫn thương đau.
Trạch Gầm


..





Đáng lẽ giờ này



Đáng lẽ giờ này tôi đang ngồi đâu đó
Trong một quán cà phê trên đường phố Sàigòn
Nhìn người người qua lại nói cười to nhỏ
Thấy mình là một phần trong mạch sống quê hương
..
      Đáng lẽ giờ này tôi đang ngồi câu cá
      Ở một ngôi làng nhỏ dọc sông Đồng Nai
      Nghe gió đong đưa trên những tàu lá
      Thả hồn về thời thơ ấu ngủ dài
..
Đáng lẽ giờ này tôi đang đi bộ
Trên đường Tự Do ra thẳng bến Bạch Đằng
Bhìn con nước xuống lên và sóng vỗ
Suy nghĩ trong đầu chắc cũng nhảy lăn tăn
..
      Đáng lẽ giờ này tôi đang đọc báo
      Ăn điểm tâm và tán gẫu với bạn bè
      Phủi bụi bặm bám trên quần áo
      Nhìn dòng người tuôn chảy thân quen
..
Đáng lẽ giờ này tôi đang đứng trước một bảng đen
Nhìn những cặp mắt ngó lên đầy mộng ước
Những mộng ước mà từ mấy mươi năm trước
Chính tôi và bạn bè đồng lứa đã cưu mang
..
      Đáng lẽ giờ này tôi đang lang thang
      Trên đường Nguyễn Huệ giữa những chậu hoa
      Đi quanh quẩn trong cõi người ta
      Để thấy lòng mình vui như Tết
..
Đáng lẽ giờ này tôi đã quên hết
Chuyện chiến tranh, chuyện đất nước chia đôi
Quên cả cuộc sống lưu vong buồn vằn vặt trong tôi
Mà chỉ thấy ngày ngày đất nước mình thăng tiến
Đáng lẽ giờ này tôi đâu cần lên tiếng.
Trần Thụ Ân


..
..



Vinh danh ngày Hiền Phụ



      Vinh danh Thiên Chức làm Cha,
Công ơn Hiền Phụ bao la ngàn trùng.
      Tình cha vời vợi vô song
Trời cao biển rộng cũng không sánh bằng.
      Cha là ngọn tháp hải đăng
Giữa trời bão tố soi đường con đi.
      Cha là suối lộc từ bi
Cho con tắm mát từ khi chào đời.
      Cha là sức sống tuyệt vời
Truyền sinh con sống làm người trần gian.
      Khi trời gió lạnh mưa ngàn

Cha ngồi canh thức đêm tàn ru con.
      Đường trần tuy lắm gian truân,
Cha là bổn mạng thiên thần ngày đêm.
      Cha ơi máu chảy ruột mềm
Tình cha sưởi ấm quanh năm bốn mùa.
Nguyễn Đình Hoài Việt
Thiên chức làm Cha thật vô cùng cao quý, nhưng trách nhiệm cũng vô cùng nặng nề. Người đời thường dùng thơ văn để đề cao và ca tụng tình mẫu tử, nhưng được mấy ai dùng thơ văn vinh danh người cha. Từ phụ hình như bị lu mờ trước hào quang sáng chói hình bóng của hiền mẫu như ca dao bình dân đã diễn đạt thật thâm thúy:
Công cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Nhân dịp ngày lễ từ phụ năm nay, xin mời quý vị cùng chúng tôi, chúng ta cùng nhau dấy lên phong trào vinh danh từ phụ bằng cách hãnh diện trao tặng cho nhau hoặc tự cài cho mình một bông huệ trắng xinh tươi khi mình còn có diễm phúc còn cha. Sở dĩ dùng bông huệ trắng làm biểu tượng vinh danh “Tình Cha“ mà không dùng hoa nào khác để trang trí trong ngày lễ cúng giỗ người Cha hoặc trao tặng nhau khi cha còn sống là theo truyền thuyết của thời Cựu Ước thì Đấng Cứu Thế sẽ giáng sinh cứu dân Chúa thoát khỏi ách đô hộ của ngưởi Ai Cập. Do đó hầu hết thanh nữ thời bấy giờ đều mơ ước được làm Mẹ Đấng Cứu Tinh nhân loại.

     Lùc bấy giờ tại thành phố nhỏ bé Nagiareth thuộc xứ Gallilea có một thiếu nữ tên là Maria tuổi độ 15,16 rất xinh đẹp. Đẹp cả thị lẫn hạnh. Có rất nhiều chàng trai mơ ước đính hôn với trinh nữ Maria. Nhưng Maria đã tự khấn nguyện trọn đời đồng trinh, nên không biết chọn ai để làm bạn đường theo đúng luật hiện hành. Nhờ sự hướng dẫn của vị linh hướng đã tuyển chọn vị hôn thê cho Maria bằng cách tất cả các ứng viên phải dâng cúng trên bàn thờ một cây gậy và cầu nguyện, hễ cây  gậy nào có hiện tượng khác thường thì đó chính là dấu chỉ người được Thiên Chúa tuyển chọn.
      Như quý vị đã biết, Phúc Âm nói rất rõ lề luật Môisen khắc nghiệt đối với những phụ nữ không chồng mà mang thai sẽ bị xử tử bằng cách ném đá cho đến chết. Do đó trinh nữ Maria đã vâng lời vị linh hướng chỉ dẫn. Quả thật cây gậy Giuse đã trổ mầm bông bạch huê. Theo lời hứa, Cậu Joseph đã được kết hôn làm bạn đồng hành vối tring nữ Maria giữ khiết trinh trọn đời.
      Ngày nay, quý vị sẽ không ngạc nhiên khi nhìn thấy trên các hình ảnh, chân dung của Thánh Cả Giuse đều có cầm một nhành huệ trắng xinh tươi tượng trưng cho sự trinh khiết, khiêm nhường và trách nhiệm đúng với chức năng gia trưởng mà Tạo Hóa đã ban cho những ai có thiên chức làm Cha.


..
..



Những cánh hoa xuân tuyệt vời



(Tặng Blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cho sự kiên trì chịu đựng trong cuộc đấu tranh).
Tôi muốn viết về những cây hoa lạ
Trổ nhánh đơm bông trên vùng đất khô cằn
Trên một Quê Hương khó khăn nối tiếp vạn khó khăn
Nhưng những cánh hoa vẫn căng đầy hương sắc.
..
Hoa vẫn nở dẫu dưới gót giầy bọn giặc
Vẫn vươn lên dẫu dường tắt ngõ cùng
Dẫu nắng thiêu, dẫu nghiệt ngã, tàn hung...
Hoa vẫn đượm và hòa cùng đất nước.
..
Hoa vẫn tươi thắm cho đời, dẫu cuộc đời xuôi ngược

Vẫn ươm niềm mơ... mai đất nước ngàn xanh
Hoa vẫn kết trên vai các chiến sĩ theo nhịp bước quân hành
Lời cương quyết trên con đường đấu tranh cho dân tộc
..
Hoa xoa dịu những đau thương tang tóc...
Tỏa thanh tao, nét ngà ngọc anh thư
Hoa tạo niềm tin cho cuộc sống, đem hy vọng cho đời
Xây nền nhân bản khắp nơi tình đậm.
..
Trong nghiệt ngã, hoa vẫn tỏa màu sắc thắm
Trong trầm luân vẫn tô đậm tình người

Trong nhọc nhằn gian khó, hoa vẫn nụ tươi
Cao cả quá, những con người huyền dịu.
Nguyên Thạch
..
..




Tiếc thay!



Ngày 30/5/2017 Kathy Griffin,  liberal actress-comedian, trong khi thu hình với Tyler Shields đã cầm một chiếc đầu lâu cắt lìa khỏi thân mình, mặt là TT Donald Trump đầy máu, giơ lên. Hình ảnh này do IMZ đưa ra công chúng làm nhiều người bất bình. Kathy Griffin xin lỗi Trump và bị CNN cho nghỉ việc. Bị mất việc, bà ta khóc và đổ tội tại Trump làm hư hết sự nghiệp của mình.
      Tưởng bà người Mỹ văn minh
Ghét điều tàn ác, qúi tình nhân gian
      Nào hay bà cũng bạo tàn
Cùng hung cực ác, tiếng vang nhường này!
      Đầu người đẫm máu trên tay
Giơ cao cho thế gian hay tâm bà
      Khác gì ISIS đâu ta
Cũng tàn bạo, cũng quá đà dã man
      Đầu lâu có mái tóc vàng
Cắt lìa khỏi cổ, mặt tràn máu tươi
      Nhìn thôi là thấy lạnh người
Nhưng bà cho đó chuyện đời trần gian
      Đầu lâu đẫm máu kinh hoàng
Với lòng sân hận, bà làm trò chơi!
      Bà ơi, đời sợ bà rồi
Và làm bất mãn những người từ tâm
      Bà gây một đợt sóng ngầm
Giữa người và bọn thú cầm, bất lương
      Thẹn cho nước Mỹ phú cường
Với lòng nhân đạo luôn thương giúp đời
      Mà nay bỗng có một người
Cắt đầu đồng loại ngời ngời, kinh sao!
      Dù cho đầu giả đi nào
Nhưng hình ảnh ấy tự hào được a?
      Bà là người nước Cờ Hoa
Hành vi ISIS, ngán bà biết bao!
      Hôm qua tay bắt mặt chào
Hôm nay tráo trở thế sao hỡi trời?
      Tự bà làm nát bà thôi
Mà còn gieo tội cho người, tiếc thay...
      Thì ra trên thế gian này
Biết người, biết mặt, ai hay tấm lòng!
Ngô Minh Hằng

..
..



Tự nhiên nhớ Cam Ly [Hạ]



      Dòng Cam Ly Hạ của tôi
Rừng Ngo. Suối Hến. Dốc Trời. Thác Đôi
      Tưởng bình yên ấm một đời
Ai ngờ đâu lại ngỏ lời chia ly
      Bể dâu thương khó cách gì
Chim la vượn hét níu ghì xót thương
      Chim kêu vượn hú bình thường
Giờ sao đổi giọng nhiễu nhương nạ dòng
      Con cá Tràu Đá nhói lòng
Núp rong rêu tránh đừng mong thấy gì
      Con Rạm Rêu ngắn đường đi
Giú thân hốc đá nín thinh thẩn thờ
      Đàn chim giỡn hớt Rừng Ngo
Đường bay hụt hẫng buồn lo cánh buồn
      Đám rong rêu giạt xa nguồn
Tội lây con Hến cùn đường xót xa
      Dốc Trời mất dấu người qua
Hồi xoa nỗi mệt thở ra nỗi đời
      Ngó lên nhạt đám mây trời
Ngó xuống phiêu giạt Đông Đoài cách xa
      Thác Đôi dòng chảy mất đà
Gập ghềnh đá trở dáng già khô ran
      Nhớ người xa ngái dặm ngàn
Dòng trôi giạt cuộn dặm đàng quan san
      Mỗi đi mỗi ngấn xa nhà
Ở thì không nổi chẳng thà đi xa
      Đi mà cứ nuối dặm ngàn
Dằn đau dứt đoạn đày ra cảnh này
      Lặng thầm quạnh quẽ trùng vây
Dưới hiên trăng sớt nỗi đầy nỗi vơi
      Từ sông biển rượt núi đồi
Cũng hai-mươi-mấy năm rồi đó thôi
      Dấu yêu xưa đã xa rồi
Ôn mệ chú bác một thời cũng qua
      Khói nhang bỏ mược quê nhà
Nén hương trở lạnh lây lan tháng ngày
      Giờ nương náu tận chốn này
Có đâu còn nữa quê ngày tháng xưa
      Chỉ còn thi thoảng hương đưa
Bỏ trong Thơ ngỡ mình chưa xa nhà
      Áo cơm tất bật quê xa
Lâu lâu rảnh rũ dáng già hiên trăng
      Dòng Thơ hòa quyện dòng Văn
Dưới dòng Trăng tỏ bấy chừng vấn vương
      Ai mà không có quê hương
Dành thương giú nhớ vấn vương nỗi buồn
      Huống chi giờ lạc cội nguồn
Muốn về e ngại lạ đường quen xưa
      Thôi thì sài đẹn nắng mưa
Dưới hiên trăng nhớ cho sưa sớt buồn
      Hiên trăng với lại hiên đời
Cũng là hiên nghẹn đất trời tang thương
      Không đi thì ngậm nhiễu nhương
Đi rồi mới nhớ quê hương một thời
      Thôi thì thôi… cứ đành thôi…
Bỏ buồn rong ruổi cho Thơ gánh giùm…
Trần Huy Sao
viết dưới hiên trăng 14/06/2017

..
..



Hãy nghe những gì cộng sản đang nói và tin những gì cộng sản đã làm



Hãy yên lặng lắng tai nghe
những gì cộng sản nói;
để
biết được rõ ràng
những gì chúng sẽ làm.
..
Hãy mở mắt thật to,
nhìn những gì cộng sản đang làm;
để
biết được kỹ càng
những điều chúng đã hứa.
..
Hãy lắng nghe
những gì chúng đang hứa;
để
tin được rằng
cộng sản là những thằng
lọc lừa và dối trá.
Chúng “hứa một đằng lại làm theo một nẻo”.
..
Hãy tin vào những điều
mà người cộng sản nói;
khi:
chúng bảo cơm no - là lúc chúng ta đói;
chúng hô hào Tự Do - cùm gông sẽ ập tới;
chúng tuyên bố Độc Lập - lại bán nước cho Tàu;
chúng dùng chữ Hạnh Phúc - khi chúng ta khốn cùng.

..
Hãy tin vào lời hứa hẹn
của thằng cộng sản
gian dối,
thối nát;
để
chúng ta thấy thiên đường có thật trên mặt đất;
chỉ
dành riêng
cho Bác và Đảng
của chủ nghiã Mác Xít - Lê Nin Nít.
trong khi chúng ta
bị bịt mắt, xỏ mũi,
làm trâu cày, ngựa cỡi.
..
Hãy tin vào những gì cộng sản đã làm
để:
có thể biết rõ ràng
chúng ta đã ngoan ngoãn
như một bầy heo
sắp hàng một

đứng
trước cửa lò sát sinh
chờ
chúng vung dao đồ tể
cắt cổ, mổ bụng, lột da, xẻ thịt hết con này đến con khác.
..
Sau khi chính chúng ta
đã nghe,
đã nhìn,
đã thấy
đã TIN sự thực về những điều

mà cộng sản nói, cộng sản hứa, cộng sản làm;

Hãy tự hỏi chính mình
qua bao nhiêu năm,
tại sao?
chúng ta người Việt Nam- hơn chín chục triệu dân
vẫn
tiếp tục
cúi đầu lặng yên,
cắn răng chịu đựng,
để cho ba triệu đảng viên cộng sản
đè đầu, cỡi cổ, làm tình làm tội;
mặc sức bắt bớ, đánh đập, tù đày, chém giết,
trong cái địa ngục trần gian của những tên quỷ đỏ đội lốt người.
Tại sao?
Thảo Chương Trần Quốc Việt (Danlambao)
..
..
..



Gởi lại cho đời



đói bụng lục nồi cơm nguội
đói lòng lục hoài niệm xưa
bỏ trong Thơ thấy chưa bưa
cứ bỏ trong Văn cho thỏa
nhiều lắm viết chi cho ngạ
đoạn đường dài quá nửa đời
giờ thì dáng ngồi chờ đợi
chuyến tàu đi suốt dặm ngoài
một đời Thơ Văn nội ngoại
theo dòng thương hải bể dâu
ở nội thì thầm cất giấu
tới ngoại xóa giấu bày thêm
chặng dài nỗi nhớ nỗi quên
mới sinh sự ra nghiệp chướng
Thơ Văn rải suốt dặm trường
nỗi lòng cứ lay hoài niệm
ta vốn thiệt thà như đếm
đếm hoài không dứt ngày xưa
e còn tháng ngày đếm nữa
trước khi ra bến lên tàu
trước khi đi đâu về đâu
cứ để Thơ còn ở lại
là tiễn người Thơ xa ngái
để Thơ ở lại với Đời
vậy thôi bấy chừng đó nói
kịp hồi còi xé nỗi chờ
tới lúc tiễn đưa rồi đó
lên tàu…mây bay…chiều trôi…
Trần Huy Sao

..
..



Không lấy chồng Việt Nam



Có một cô gái nọ
Đã lấy chồng năm lần....
Cả năm lần ly dị,
Oán phận rồi trách thân.
Lần cuối, ra tòa án,
Làm xong hết giấy tờ,
Cô xin tòa chứng nhận
Cô vẫn còn gái tơ.
“Tức còn Zin?” Tòa Hỏi.
“Thưa vâng, vẫn còn Zin!”
“Không thể như thế được.
Năm chồng… chuyện khó tin!”
Cô gái ôm mặt khóc:
“Quả đúng thế, thưa tòa.
Em xin thề, nói dối,
Sẽ bị chết cả nhà.
Vì thằng chồng thứ nhất,
Ở Tuyên Huấn Việt Nam.
Tuyên Huấn thì tòa biết,
Chỉ nói nhưng không làm.
Chồng thứ hai, tiến sĩ,
Dạy học ở Sài Thành.
Rất giỏi về lý thuyết,
Mà không biết thực hành.
Chồng thứ ba, giám đốc
Một bảo tàng địa phương.
“Không sờ vào hiện vật!”
Hắn treo biển cạnh giường.
Chồng thứ tư, còn trẻ,
Một bí thư thanh niên,
Rất thích hô khẩu hiệu.
Thích đến mức thành quen.
Nên đêm vào với vợ,
Hắn cứ hô Xung Phong,
Đến kiệt sức, ngất xỉu.
Thành ra em nằm không.
Chồng thứ năm, giàu lắm,
Quản lý chợ Cây Si.
Loại người này, tòa biết,
Rất thích vòi phong bì.
Mỗi lần ngủ với vợ,
Xin đểu theo thói quen.
Không có, không giải quyết.
Mà em thì không tiền…”
Vừa kể, cô vừa khóc.
Quan tòa nghe, mủi lòng:
“Sắp tới, lần thứ sáu,
Cô chọn ai làm chồng?”
“Dạ thưa, ai cũng được,
Nhưng không phải Việt Nam.
Là cái bọn mất dạy,
Nói mà không chịu làm!
Cùng lắm, lấy chồng Việt.
Em lấy thằng xích lô.
Cứ nhảy lên là dấn,
Mà không cần phải hô!
Thái Bá Tân

..
..



Lời bàn



Trái lại Bé Khăn Đỏ
Tên Thanh Xuân họ Huỳnh
Đêm đầu đời gặp Bác
Đã bị Bác phá trinh
...
Tâm Sự Huỳnh Thị Thanh Xuân
...
Em là cháu gái Bác Hồ
Ra thăm Bác ở Thủ Đô lần đầu
Cổ quàng khăn đỏ au au
Áo sơ-mi trắng, váy màu xanh dương

Sau khi tắm rửa nõn nường

Vào phòng, Bác bế lên giường Bác hôn

Lên môi, lên ngực… hết hồn (!)
Mới mười lăm tuổi em còn trinh nguyên.
Bác như con thú cuồng điên,
Hai tay cào cấu khắp miền hồi lâụ
Rùng mình em chẳng dám đâu,
Bác quỳ Bác để hàm râu áp vàọ
Áp vào nó nhột làm sao,
Bác thò đầu lưỡi ngoáy cào tanh banh.
Khác nào gặp quỷ râu xanh,
Hết hồn hết vía em đành xuội lơ.
Bé quàng khăn đỏ đâu ngờ
Bác Hồ dâm tặc nhớp nhơ thế nàỵ
Để rồi ngậm đắng nuốt cay
Nỗi lòng nào dám tỏ bày cùng aị
Em đành nói dối bạn trai
Rằng quân Ngụy hiếp, nạn tai dọc đường!

Giao liên số kiếp đoạn trường
Chồng em thông cảm hận phường ác ôn...
Hồ Công Tâm
..