NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao

Trang Thơ Nam Úc



Cá rô kho củ cải



Rau dền mẹ hái vườn sau trước
Non mướt tươi xanh một rổ đầy
Mẹ lặt rau rửa ba lần nước
Mẹ làm liên tục chẳng ngừng tay…
..
      Chăm sóc việc nhà lo cơm nước
      Nuôi sáu con trong cảnh sống nghèo
      Cây kiểng ba trồng sân phía trước
      Rau thơm phần mẹ ở vườn sau…
..
Mâm cơm mẹ dọn nhìn đơn giản
Một điã rau dền điã cá kho
Cá rô đồng mẹ kho củ cải
Con ăn ngon miệng bụng căng no…
..
      Đôi tay của mẹ đa năng quá
      Tính toán liệu lo trong cảnh nghèo
      Thân cò đâu quản gì vất vả
      Lòng biển bao la sóng dạt dào…
..
Mâm cơm chiều một mình thui thủi
Nhớ mẹ nhiều khi ướt mắt cay
Thèm ăn cá rô kho củ cải
Có mẹ ba anh chị đủ đầy…
..
      Cá xứ mình ở đây không có
      Rô, sặc, bóng cát, bóng dừa
      Bởi xa quê nên lòng buồn nhớ
      Thuở tội tù cơm chẳng muối dưa…
..
Mâm cơm chiều bàn tay của Mẹ
Chỉ còn tìm thấy ở trong mơ
Bước ly hương sống đời cô lẻ
Làm sao khỏi nhớ chuyện ngày thơ
thylanthảo
(viết bên máy tiện - 8/2017)

..
..



Ấm khúc tình thơ



Lucerne Thu về chưa em?
Gió có còn khen em dễ thương
Nắng Thu có lén hôn lên má
Để má môi em thắm sắc hường…


Chiếc áo mùa Thu màu hoa tím
Năm nào em mặc đến thăm anh
Em đến bất ngờ như tiên hiện
Mang đến cho anh giấc mộng lành…


Màu da em ửng hồng tươi trắng
Nên mặc màu gì cũng dễ thương
Anh nhớ Houston trời dịu nắng
Có chút sương, thơ mộng lạ thường!


Houston đã thấy màu Thu úa
Trên lá trên cây, gió buổi chiều
Trước cảnh giao mùa ai không nhớ
Môi hồng má ửng của em yêu!


Sáng nay thức dậy lòng em có
Thoáng chút tình thương nhớ người xa
Anh bên nầy ngày đêm đều nhớ
Cô bé Hồng Sương tươi như hoa.
thylanthảo
(thơ viết mỗi ngày cho em đọc  3-8-17)

..
..



Bên thác chiều nao



(thể loại thơ Thiền)
Bước chiều nao dừng nơi thanh vắng
Bên thác nguồn gợi ý vần thơ
Thả hồn vào cõi nhớ mộng mơ
Đôi câu chữ ngập ngừng nét bút
Nước mãi trôi không ngừng giây phút
Như dòng đời vô tận miên man
Tiếng thác vang âm đọng núi ngàn
Hòa tâm ý chưa từng ngưng nghĩ
Kiếp tử sinh khởi từ nguyên thủy
Ngày qua ngày trôi nổi vô minh
Sao mơ hồ giấc mộng tâm linh?
Lẽ vô thường là đây có phải!?
A Di Đà Phật
Sương Đêm

..
..



Vãn chùa



Hôm nay em đi viếng chùa
"A Di Đà Phật" tiếng thưa cửa thiền
Sư Cô quét lá ngoài hiên
Trên cao mây trắng về miền xa xa
Ngượng ngùng đưa đẩy khóm hoa
Và kià cánh bướm thiết tha đưa tình
Chuông chùa hòa tiếng kệ kinh
Lòng trần trong sáng đắm mình hưởng duyên
Phù sinh nương náu cõi thiền
Kệ kinh gõ mõ là duyên ý trời
Lâng lâng chẳng nói thành lời
Hoàng hôn rụng sắc tím trời cuối Đông
Vấn vương trước cảnh non bồng
Ra về lòng thắm "Sắc / Không" sân chùa
A Di Đà Phật
HồngLan

..
..



Ngày anh về



Ngày nào anh về, biết em có còn để đón anh
Hay chỉ còn ánh trăng thanh
Và tiếng gió bên thềm cỏ úa
Ngày anh về lỡ em không còn nữa
Đã mang sự đợi chờ về phía bên kia
Chỉ còn bên anh là đêm thâu và sự chia lìa
Thì anh ơi cũng đừng buồn
Đừng hối tiếc
Đừng tội nghiệp cho em
Hãy chấp nhận điều ly biệt
Vì trong đời đâu chỉ mất bấy nhiêu
Em để lại cho anh tất cả buổi chiều
Không mưa, không nắng
Để lại cho anh những khuya sâu lắng
Cùng tiếng thở dài của đêm
Gia tài của em đó, chẳng có gì thêm
Ngoài những xót xa cả đời em phải gánh
Ngày anh về, lỡ em không còn bên cạnh
Không còn ai chia niềm vui với anh
Lắng nghe cả những nỗi buồn
Như lá rơi về cội, nước chảy về nguồn
Anh hãy vui với ước mơ trong tầm với
Và hạnh phúc hơn những gì mong đợi
(Còn chuyện của mình? Thôi đừng hẹn kiếp mai…)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

..
..



Hồi xuân



Sáu hai tự thấy mình đâu già
Sáu tư nhìn lại trẻ thêm ra
Tóc vẫn đen tuyền da trắng tuyết
Môi son má phấn hồng mặn mà
..
Soi gương ai thế? À ra mình
Nức tiếng lâu rồi xưa đế kinh
Vương tôn công tử người qua lại
Quỵ luỵ bao phen hóng chút tình
..
Bây giờ sáu bó có sao đâu
Ra đường khối đứa vẫn mong cầu
Mà chẳng ai cầu thì cũng tốt
Đỡ phiền đỡ bực đỡ càu nhàu
..
Vì thế ai già mình chẳng già
Ai hoảng ai la mình không la
Mặc kệ thanh niên kêu bằng "bác"
Đâu "ke" sắp nhỏ bẩm rằng "bà"
..
Vui vẻ âu lo tự do mình
Già mà vui tính ấy già xinh
Lão mà lo nghĩ rằng lão dại
Sống cho hiện tại lợi thiệt tình
..
Thế thì thế nhé hãy an nhiên
Sáu bó bảy bó có chi phiền
Tám bó chín bó cứ phiên phiến
Đợi ngày chiếu bó là xong chuyện
Quang Dương, 8/2017
..
..
..



Lão thán



Soi gương mới biết mình già
Sờ da mới biết da đà nhăn nheo
Sờ bắp mới biết bắp teo
Nắn gân mới biết gân đèo đuột khô
..
Bảy mươi năm thoắt đâu ngờ
Ngày nao son trẻ bây giờ lom khom
Trăng trên cao vẫn tươi tròn
Riêng ta chợt bỗng héo hon ngậm ngùi
Quang Dương, 8/2017
..
..
..



Niềm tin



Bình minh bừng sức sống trên vạn vật,
Thiên nhiên như mời gọi mọi dự phần.
Cùng bình thản bước vào vùng ánh sáng,
Niềm tin luôn nguồn cội chống phân vân.
..
Cuộc đời đâu là đường thẳng phẳng phiu,
Không sóng gió biết đẹp sao biển lặng,
Có tranh đấu mới thế nào thua thắng,
Niềm tin vẫn là chìa khóa mở đường.
..
Con người ư? Một đề tài bí hiểm,
Người giàu sang dân giả dến bần cùng,
Trí thức vinh danh bái tổ nói chung
Cũng thân phận với bệnh sinh lão tử.
..
Tin chính mình, loại sinh linh duy nhất,
Có óc thông minh, tình cảm nói cười.
Cùng tham sân si chung một giống người,
Hỉ nộ ái ố cô đơn cô độc.
..
Ngước lên trời cao mênh mông thăm thẳm,
Ngó xuống vực sâu biển cả khôn dò.
Thế nhân, đỉểm giữa hai đầu vô tận, (1)
Vẫn chưa tìm ra nguồn cội trên trần.
..
Hiện tượng thiên nhiên chủ trì trái đất,
Bất ngờ, hay dời đổi lại bốc đồng,
Tốt hay xấu con người đều bị động.
Cơ Trời ra tất không thể bất tuân.
..
Thời gian trôi không bao giờ trở lại,
Quá khứ qua, tiếc mấy, chẳng chờ ai.
Tình cảm nào cũng hai mặt đúng sai,
Không niềm tin, đâu dễ ta vững sống!
..
Quyết đừng bao giờ để mất lòng tin,
Kim chỉ nam xuyên suốt đời nhân loại,
Theo Đấng Trời cao, lương tâm, tôn giáo...
Ngọn đuốc soi đường thức tỉnh muôn loài.
Trần Thành Mỹ
(1)
Câu nói của  BLAISE PASCAL (1623-1662), một nhà bác học thiên tài Pháp kiêm triết gia, kiêm văn sĩ nổi tiếng: «L’homme est le juste milieu entre l’infiniment grand et l’infiniment petit.»

..





Quê hương ai chẳng muốn về thăm



Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Trăm nhớ ngàn thương lệ ướt đằm
Thấm cả vào thơ, từng chữ nghẹn
Lời sầu, nghĩa tủi, ý băn khoăn...
..
      Quê hương ai chẳng muốn về thăm
      Bà mẹ đường gân những vết bầm
      Máu bán từng ngày khô cạn máu
      Ngã vùi bên lộ buổi đầu năm
..
Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Áo gấm khoe sang giữa bụi lầm
Trí tuệ khoe giầu, khoe hạnh phúc
Khoe quyền, khoe lực, chẳng khoe tâm!
..
      Quê hương ai chẳng muốn về thăm
      Em gái mười ba đã má hồng
      Phủ lớp son sầu lên tuổi ngọc
      Thả đời trên đỉnh ngọn cuồng phong
..
Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Em bé mồ côi góc chợ nằm
Bà lão chực chờ tô nước phở
Và người khách lạ thản nhiên ăn
..
      Quê hương ai chẳng muốn về thăm
      Khốn giới công nhân lệ rớt thầm
      Bởi bọn cầm quyền và đám chủ
      Dập vùi, bóc lột quá  vô tâm!
..
Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Nghĩa địa thành ra chỗ nhảy đầm
Ruộng lúa, vườn cây thành khách sạn
Âm sầu, dương hận đã bao năm
..
      Quê hương ai chẳng muốn về thăm
      Ôi lệ hờn đau khó thể cầm
      Người lính cô đơn  ôm chiếc nạng

      Bị thương thời Việt Cộng xâm lăng...
..
Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Bản Giốc, Nam Quan đã nát bằm!
Hỏi có đau lòng khi đất nước
Tây Nguyên, Hoàng Đảo ngập hờn căm?
..
      Quê hương ai chẳng muốn về thăm
      Ngặt nỗi oan khiên chửa lấp bằng
      Đời sống dân ta đầy tủi nhục
      Ta về, thấy cảnh, có vui chăng?
Ngô Minh Hằng

..





Tượng kia mà biết nói năng



(thì thằng có đảng hàm răng chẳng còn)
Tượng chiến thắng nhà sản xây mười tỷ(1)
Em sờ vào tượng rớt bể bị thương
Thủa xa xưa các chú ở chiến trường
Tô Vĩnh Diện nhảy vô đường pháo đổ
..
      Phan Đình Giót dùng thân mình bịt lỗ
      Bế Văn Đàn giá súng ở Điện Biên
      Thế cho nên các chú quá linh thiêng
      Em đụng đến các chú liền nhảy xuống
..
Ở bên mẽo tượng xây có năm tỷ
Đúc bằng đồng hai chiến sĩ kề bên (3)
Em đu càng súng các chú đứng yên
Như bảo vệ cho một nền dân chủ
..
      Chắc bên mẽo người ta xây dựng đủ
      Bằng tượng đồng các chú đứng hiên ngang
      Nhà sản ta xây cất bớt rõ ràng
      Nên các chú muốn hiện hồn xuống đất
..
Bởi người chết đâu có quyền nói thật
Nên anh hùng là ngọn đuốc tẩm xăng(4)
Bức tượng kia nếu mà biết nói năng
Thằng cộng sản hai hàm răng đổ máu
Uyển Thi, 8/2017
P/S: bực mình vì xem tin tức nhà sản
Chú thích:
(1)  <a href='http://news.skydoor.net/link/2607477'>http://news.skydoor.net/link/2607477</a>
(2)  <a href='http://anninhthudo.vn/chinh-tri-xa-hoi/nhung-tam-guong-anh-hung-trong-chien-thang-dien-bien-phu/545092.antd'>http://anninhthudo.vn/chinh-tri-xa-hoi/nhung-tam-guong-anh-hung-trong-chien-thang-dien-bien-phu/545092.antd</a>
(3)  <a href='https://www.voatiengviet.com/a/khanh-thanh-tuong-dai-chien-si-viet-my-o-oklahoma-city/3937573.html'>https://www.voatiengviet.com/a/khanh-thanh-tuong-dai-chien-si-viet-my-o-oklahoma-city/3937573.html</a>
(4) Lê Văn Tám lấy thân làm đuốc


..
..



Cá vồ khác lứa



      Tưởng rằng gió mát trăng thanh
Hữu tình cảnh Đức an lành tấm thân
      Cuộc đời sắc sắc không không
Bá Linh - Hà Nội trong lòng bàn tay
      Trịnh Xuân Thanh nào có hay
Trọng giăng bủa lưới tóm ngay cá vồ
      Nhưng xui cho lũ cáo Hồ
Nước Đức la lối, bắt người phi tang
      Trọng thưa Thanh đã quy hàng
Đưa hình lên mạng đánh tan nghi ngờ
      Mặt Thanh trông thật bơ phờ
Hoá ra "đầu thú" giả vờ cả thôi
      Xong màn diễn tập rất tồi
Cá vồ khác lứa vào nồi canh chua
      Được thua Trọng vẫn làm vua
Nhưng là vua cỏ vỏ cua cho Tàu.
Babui

..





Ngày ấy đến rồi



      Đàn bò uống nước sông quê
Bổng dưng trúng độc u mê suốt đời
      Giống bò ăn vạ khắp nơi
Chạy quanh thế giới sắp rời cả chân
      Sức bò tổ đã yếu dần
Kiến rện đấu đá chín phần nổi điên
      Nhà bò sắp sụp sắp nghiêng
Đồng xưa bạc cỏ biển thuyền lẻ nhau
      Thế thời sấp ngửa thật mau
Chẳng hay người chết có cầu cúng chay
      Giống bò chết trụi nay mai
Ai đi trồng cỏ sau này xin theo
      Hò rì... mất dạng tiếng kêu
Đồng thiên nức mạ nắng chiều lại lên
      Trăng Thu theo nước qua ngềnh
Thuận chiều vũ trụ tơ mềm tằm ngoan
      Dừng chân vó ngựa phi hoang
Một trời đạo đức huy hoàng bao quanh
      Í a một bát rượu sành
Tôi say để thấy tôi thành người xưa.
Trúc Lê

..





Trần Văn Bá mãi lưu danh muôn đời



(Kính viếng hương hồn Anh Hùng Trần Văn Bá và các chiến hữu của ông. Ngày 14, tháng 5 năm 1945 - Ngày 8, tháng 1 năm 1985)

      Giã từ tất cả cuộc chơi

Hy sinh tuổi trẻ một thời vàng son

      Trở về tính chuyện nước non

Sa cơ bị bắt chưa tròn ước mơ.

      Anh cùng đồng đội dựng cờ

Lá cờ chính nghĩa Mẹ chờ, Cha trông

      Dựng cờ trên khắp non sông

Thời cơ chưa đến phụ lòng người trai.

      Trước giờ lên đoạn đầu đài

Anh còn nghĩ đến tương lai nước nhà

      Thời gian dù có trôi qua

Tinh thần Văn Bá vẫn là trăm năm.

      Cùng chung một nỗi hờn căm

Xác anh chẳng biết đang nằm nơi nao

      Nhớ anh tôi rất tự hào

Trong gian khó vẫn tin vào ngày mai.

      Anh đi thắp lửa tương lai

Đông A hào khí miệt mài đấu tranh

      Tám tây ngày giỗ của anh

Người trai đi viết sử xanh năm nào.

      Bài thơ tôi viết nghẹn ngào

Hồn thiêng sông núi quyện vào trong anh

      Dâng lên với tấm lòng thành

Trần Văn Bá mãi lưu danh muôn đời.

Trần Lễ Nguyên



..





Tiếng quốc kêu Thu



      Thưa anh, mùa thực sự buồn

Mây vừa chở nắng đi luôn không về

      Hoàng hoa nở tự trong mê
Tràn ra đường vắng lê thê Thu vàng
      Mấy vần lục bát sang trang
Thơ mang hồn mộng dở dang chuyện mình

      Ô hay thời tiết đoan trinh
Trăm năm vẫn một cuộc tình chúng ta

      Thưa anh, sương khói đang sa
Mầu vương sắc tím quê nhà lối xưa
      Thôi em, gió mới lưa thưa
Tóc bay anh tưởng ta chưa hẹn hò
      Bên sông bụi trắng mơ hồ

Nước tan sóng vỡ vi lô bạt ngàn

      Chẳng còn dấu tích giang san

Cô đơn tiếng quốc kêu đàn hồi quy...
Cao Mỵ Nhân

..





Nỗi lòng Phạm Thái



      Em ơi, Thu có buồn chi

Chẳng qua cánh hạc thiên di chưa về

      Bao năm trong cuộc tình mê

Nào ai đã lỗi hương thề với ai

      Anh giờ tạm lánh thiên nhai

Sáng hôm chuông mõ Phật đài tĩnh tâm

      Quê nhà tuy ở xa xăm

Vẫn trong nỗi nhớ âm thầm đỗ quyên

      Thơ em một chút trách phiền

Nhìn hoa sen nở bình yên thôi mà

      Sông chờ sương khói vi ba

Anh chưa trút gánh sơn hà, được sao?

      Vi lô mờ ảo lao xao

Nghe như tướng sĩ ào ào tiến quân

      Trước sau thế cuộc xoay vần

Thuyền ta mây nước dừng chân đông đoài.

Ngô Đình Chương




..



Chút chút thôi lời tâm sự



buổi sáng ly cà phê chào ngày lên
buổi chiều ly rượu đỏ chào đêm xuống
thú điền viên quanh quẩn chỉ mình ên
với mái Hiên Trăng thơ văn ngất ngưỡng

..
cám ơn đời mổi sớm mơi dậy muộn
vẫn thấy mặt trời chia nỗi buồn vui
cảm ân người nơi đất trời vay mượn
còn được ngồi vọng nhớ ngậm ngùi
..
từ dạo đường làng bắt quàng xa lộ
chạy loạn cảnh đời thương hải nương dâu
qua biển qua sông qua đèn xanh đỏ
bến phương xa làm mới lại từ đầu


sắn áo vén quần cày bừa tranh sống
cơm-áo-gạo-tiền xóa vết đổi đời
vực dậy một thời ăn cầu no mà bụng trống
ba mớ bo bo-khoai-sắn-bắp trời ơi
..
rải mấy mươi năm cày sâu cuốc bẫm
nay đủ ngấn bôn ba khỏa lấp phong trần
với lại tóc râu giờ tiêu phai muối mặn
nên về thôi về vui thú hiên trăng
..
sáng đắng cà phê chiều nồng rượu đỏ
cũng đủ ngấm đời cay-đắng-ngọt-bùi
mấy đứa con giờ diều cao lộng gió
ra riêng rồi bỏ lại nỗi buồn thiu
..
con trâu già dáng nằm nhai lại cỏ
cỏ quê nhà trải dặm ngàn quê xa
nói thiệt lòng ai không cùng nỗi nhớ
nỗi nhớ chiều nay là nỗi nhớ nhà
..
Thơ đâu cứ lời văn hoa lãng mạn
lộng giả thành chân chữ nghỉa bôi trơn
chỉ cầu đặng lời khen chê tự mản
còn lưa ra không có gì thêm hơn
..
ta chẳng khứng lời tốt khoe xấu giấu
cũng không ưng no giả đói làm tuồng
có trải qua từng bấy nỗi thương đau
mới ngấm lời Thơ kể chuyện đời thường
..
giờ tuổi chiều đời ngồi vui hưởng
viết dưới hiên trăng nhớ chuyện tháng ngày
Thơ níu dòng trôi chảy xuôi chảy ngược
chảy một thời rồi đọng vũng nơi đây
..
nên đôi lúc khó cưỡng cầu buồn nhớ
nhứt là lúc chiều về rủ nhớ xót xa
nhì là buổi mơi lên xúi buồn trăn trở
quê bao năm sao vẫn còn đày đọa…
Trần Huy Sao

..
..



Buổi đi dắt theo buổi nhớ



chiều xưa lên đồi Trọc thả Diều
bếp nhà xóm quê tản mạn khói
diều gió đang no réo bụng đói
mùi cá Cơm rang chờ nồi cơm
..
đồi nương gió mát buổi chiều hôm
khói bếp nhà ai chơi chi nghiệt
ngó nhau không nói mà tình thiệt
là thiệt tình bụng đói réo cơm
..
chuyện xưa giờ tự nhiên nhắc nhớ
ở một nơi xa rất đỗi gần
Diều xưa nương gió bay cao ngất
chỉ còn hai đứa vời trông theo
..
nhắc nhẹ nhàng thôi là nhắc khéo
mẻ cá Cơm rang làng xóm xưa
em có mặn mòi thêm chi nữa
để tôi còn kịp bỏ trong Thơ
..
cám cảnh mùa thả Diều ngày đó
chiều quê kỷ niệm rải nhớ hoài
giờ muộn dòng trôi đời thương hải
nhắc lại cho vơi bớt nhớ nhà
..
bao chuyện xóm quê nhiều không ngạ
Diều căng đứt chỉ phủ chiều đời
may còn mang được hồn sương khói
sương khói gì đâu!. Chỉ thơ văn…

..
muốn viết thêm mà thôi đủ ngấn
không chừng viết nữa lại buồn lan…
Trần Huy Sao

..
..



Nợ nước non



Ở tận trời tây nửa địa cầu
Nhìn về non nước dạ xót đau
Gởi hồn sông núi gọi anh hào
Mảnh mai trinh nữ xinh xinh ấy
..
Ngã bút đưa lời vẫy trí nhân
Vấn thân chẳng ngại bao nguy hiểm
Rình rập vây em năm,tháng,ngày
Ấy thế ngày ngày vẫn cứ Facebook
..
Đừng cố em ơi nước non này
Trùng trùng điệp điệp tài nhân ẩn
Em hãy gì em nghĩ cho thân
Giữ gìn nhan sắc xinh như ngọc
..
Ngày ấy em về với núi sông
Đón em đợi sẵn đóa hoa hồng
Quê hương sẽ hát trong hảnh diện
Trãi thảm em về nghiêng dáng mây
..
Em ơi!...đừng mãi thức đêm dài
Ngủ đi em hỡi mai này tính
E ốm đi rồi phải làm sao
Trăm hoa ngày đó đợi em đấy
Son Le Van, 10/08/2017
Tặng Lê Thanh Luân

..
..



Bản Trường Ca Thứ Bảy



(Gởi người anh em bên kia giới tuyến)
Gió thu lạnh, từng lá vàng run rẩy
Cây trơ cành buồn bã hứng trời sương
Tôi viết tiếp bản trường ca thứ bảy
Chút lòng người vong quốc gởi quê hương!
..
Một quê hương bên kia bờ đại hải
Nửa địa cầu vời vợi cánh chim bay
Quê tôi đấy, dân đau thương quằn quại
Tôi xa quê, lòng nhớ qúa, đêm ngày!
..
Xưa, đẹp lắm, từng bờ sông, ngọn núi
Giặc tràn về tất cả trắng màu tang
Hăm mấy năm tôi chờ cơn gió nổi
Tôi đợi Kinh Kha phất ngọn cờ vàng!
..
Anh hỏi chúng tôi sao yêu đất nước
Lại âm thầm rời bỏ để ra đi
Và chị hỏi vì sao yêu tổ quốc
Cần bàn tay xây dựng lại không về?
..
Tôi thẳng thắn trả lời anh và chị
Giận cũng đành. Tôi nói thật lòng tôi
Nếu còn đó, một độc tài đảng trị
Tôi có về, về tranh đấu mà thôi!
..
Quê hương đấy nhưng tôi không ở được
Cũng không về đóng góp bởi vì sao?
Bởi Bác Đảng qúa tham tàn, bạo ngược
Hút máu dân đen, xiết họng đồng bào!
..
Hai chúng ta ở hai bờ giới tuyến
Hai con đường, lý tưởng nghịch chiều nhau
Tôi yêu tự do, công bình, chính thiện
Chế độ do dân lựa chọn, dân bầu
..
Đường anh chị rắc gieo mầm oan nghiệt
Nào giáo điều, nào lừa mị, gian tham
Nào khủng bố, nào tù lao, tiêu diệt
Nên căm hờn đầy dẫy Bắc Trung Nam!
..
Tôi nói thế nếu anh không vui lắm
Thì xin nhìn đất nước một lần xem
Có phải dân lành đói ăn, rách mặc
Chẳng tự do, không một chút nhân quyền?
..
Dòng Bến Hải, Đảng chia đôi vĩ tuyến
Rồi Đảng xua quân xâm lược miền Nam
Có phải Đảng ném thương binh xuống biển
Đoạn tôn danh người..."mất tích"...vinh quang?*
..
Có phải Đảng đã trả thù ác độc
Dân miền Nam sau khi cướp miền Nam
Nhãn "Cải tạo", mác "khoan hồng, học tập"
Thực chất giết người quỷ quyệt, dã man?
..
Có phải Đảng chặt cây rừng, trộm gỗ
Để lụt hàng năm nước nổi, dân chìm?
Cứu trợ gởi về, tiền kia Đảng giữ
Hiện vật nhập kho. Dân đói, đứng nhìn?
..
Có phải đất dân Đảng thu, Đảng lấy
Dân biểu tình đòi, Đảng trả lại chưa?
Có phải khắp nơi lòng dân chán ngấy
Những oán hờn cao chất ngất đơn thưa?
..
Có phải Đảng bán dân làm nô lệ
Hết hạn rồi chẳng nhận họ về không?
Nước người trả. Đảng làm ngơ, mặc kệ
Chỉ dân đen là thân phận khốn cùng!
..
Có phải trẻ thơ bao em thất học
Đêm vỉa hè, ngày bới rác tìm cơm
Trường lớp thiếu nhưng hotel vẫn mọc
Dân không nhà nhưng Đảng lắm sân gôn?
..
Có phải Đảng bôi đen dòng lịch sử
Dạy trẻ thơ thù hận, dối gian không?
Trăm năm trồng người, người thành công cụ
Luồn cúi Nga Tàu, khinh rẻ tổ tông
..
Có phải thiếu niên đốt đời xuân trẻ
Để tương lai không là thoáng phân vân?
Em gái mười hai môi tô, mắt vẽ
Ai thắp đèn hồng mời mọc thiêu thân?
..
Có phải Đảng, đỉnh cao ngồi chễm chê.
Trên ngai vàng, lòng chẳng xót thương dân
Kiểu bạo chúa, reo cười trên máu lệ
Trên bạc vàng, trên quyền lực, phi nhân?
..
Đảng và dân rõ ràng hai giai cấp
Đảng sang giàu, dân nghèo đói, đau thương
Đảng thống trị và người dân bị trị
Đảng tàn hung, dân khốn cực trăm đường!
..
Lệ đã thấm. Mầm xanh từ lòng đất
Đã nẩy chồi, đang lớn giữa quê hương
Dân Việt Nam với tinh thần bất khuất
Sẽ vùng lên mà rửa mối căm hờn
..
Anh thừa biết những lời tôi nói: ĐÚNG
Nên lo buồn mà chẳng dám nghe thôi
Đừng sợ nữa. Hãy nhìn vào sự thật
Để thương thân và thương đến giống nòi
..
Thế giới ngoài kia từng ngày biến chuyển
Những Bắc Hàn, Đông Đức, những Nam Tư
Khối Cộng Sản đang đi vào cõi chết
Vì lòng người bừng tỉnh giấc hoang mơ...
..
Thì hỡi chị, hỡi anh và hỡi bạn
Cùng chúng tôi, ta bước lại từ đầu
Hãy thành thật cho tình không đơn bạc
Muốn vườn tươi, phải diệt những loài sâu!
..
Muốn đất nước kịp người trong hội mới
Muốn ta không mai một chính đời ta
Muốn dân tộc tương lai không mù tối
Muốn ấm no hạnh phúc đến muôn nhà
..
Thì ta phải đập tan đời áp bức
Phá gông xiềng đòi dân chủ, tự do
Một thể chế chính quyền dân tạo dựng
Phải không anh? dân Việt vẫn mong chờ?
..
Tôi đang nói với anh lời chí thiết'
Bằng con tim, bằng chân thật, tình người
Anh chẳng muốn nghe như tôi vẫn biết
Trong lòng anh, nguồn thác đã ngầm khơi...
..
Dòng thác đó lớn dần, lan rộng mãi
Trong trái tim người tiến bộ các anh
Thành những dòng sông hướng về đại hải
Cùng với muôn lòng, đốt lửa đấu tranh!
..
Ngày anh về, quê hương vui biết mấy
Cả ba miền vàng rực bóng cờ xưa
Anh đọc lại bản trường ca thứ bảy
Nhìn anh, tôi cười. Mắt biếc. Xinh chưa?
Ngô Minh Hằng
* Theo truyện "Hạnh Ngộ  Bọt  Bèo" của nhà văn Xuân Vũ thì VC gom thương binh cụt chân cụt tay, mù mắt, những người không còn khả năng chiến đấu và làm việc được từ các chiến trường miền Nam rồi đưa họ xuống tàu, bảo với họ là chở họ đi Trung Quốc chữa cho mau lành, nhưng sau đó, chở họ ra giữa biển, chờ đêm tối ném họ xuông biển để nhà nước không phải chữa lành và nuôi họ.


..