HOME
Tiếng Nói Trong Nước
QLVNCH và nỗi oan khuất



Cánh Dù lộng gió



Đây là một vấn đề nhức nhối mà bất cứ một người lính trong QLVNCH hay một người dân sống trong chế độ VNCH trước năm 1975 đều cay đắng ngậm ngùi cho số phận của một Quân Lực nổi tiếng trước năm 1975 được xếp hạng hùng mạnh thứ 4 trên thế giới trước năm 1975. (1)
Sức mạnh của QLVNCH tuy bị phân biệt bởi 2 dòng tướng lãnh thời Pháp và thời Mỹ nhưng không vì thế mà tiềm năng chiến đấu bị giảm sút. Sĩ quan thời đệ nhất Cộng Hòa bước qua nền đệ nhị Cộng Hòa đã trở thành những vị tướng lãnh trong quân đội Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa.
Những vị tướng đã có một thời nổi tiếng trong các mặt thận trên 4 vùng chiến thuật như Đỗ Cao Trí, Ngô Quang Trưởng, Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Dư Quốc Đống v.v... Từng lẫy lừng khắp mọi trận địa miền Nam hồi đó, đã làm các tướng tá CSVN phải điên đầu và khiếp đảm mỗi khi có cuộc đụng độ và chạm trán với QLVNCH.
Miền Nam trước đây thời VNCH vừa phải nỗ lực xây dựng đất nước vừa phải xây dựng một quân đội tương đối thiện chiến trên mọi trận tuyến, vừa phải có kế sách đối phó với những kẻ ACQGTMCS gây chia rẽ trong nội bộ, chia rẽ tôn giáo, xách động mọi tầng lớp chống phá chính quyền VNCH.
Trong tất cả các cuộc hành quân QLVNCH đầu chiếm ưu thế áp đảo nên mọi âm mưu thôn tính của đối phương đều bị bẻ gãy. Tiếc thay người Mỹ vì quyền lợi đã nuốt lời hứa với đồng minh của mình khi rút quân về nước cũng như cắt hết viện trợ quân sự cho VNCH sau năm 1973. Trong khi đó phe CS Quốc Tế là Liên Sô và Tàu cộng tăng viện trợ lên nhiều lần cho phía CS Bắc Việt hòng cưỡng chiếm miền Nam VN. Tuy bị bỏ rơi nhưng với quyết tâm bảo vệ Tổ Quốc, người lính VNCH không hổ danh với 3 lời tâm niệm Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm, nhiều đơn vị đã tử thủ cho tới giây phút cuối cùng trước khi có lệnh đầu hàng của tướng Dương Văn Minh.
Thật oan ức cho một quân đội trước năm 1975 khá nổi tiếng thế giới nhưng chỉ vì giải pháp chính trị đi nhanh hơn giải pháp quân sự nên đành bị trói tay ngậm ngùi buông súng khi vẫn còn sức chiến đấu. Tuy vũ khí đạn dược đã cạn kiệt nhưng chỉ vì 2 chữ chính nghĩa quê hương luôn nằm trong đầu mà họ chấp nhận hy sinh tính mạng để bảo vệ miền Nam chống lại sự xâm lăng của những người cùng máu đỏ da vàng đánh thuê cho Liên Sô và Tàu cộng là CS Bắc Việt.
Có những nơi như vùng 1 chiến thuật và vùng 2 chiến thuật chưa nổ một tiếng súng đã phải rút lui chiến thuật đạp lên nhau để kéo về Cam Ranh vì lệnh của Tổng Thống Thiệu phải cấp tốc rút hết trong vòng 24 giờ. Tướng lãnh bỡ ngỡ, kiếm mọi phương tiện để rút đi càng nhanh càng tốt, theo sau đó là vợ con của lính, những người dân nghe CS sẽ đánh chiếm vùng đó nên cũng khăn gói bồng bế nhau tìm đường sống trong cái chết trước mắt khi bị phục kích hay pháo của CS chận bắn, mọi liên lạc bằng vô tuyến đều ngưng trệ, không có người chỉ huy, họ như rắn mất đầu ai có thân người ấy lo tạo lên cảnh hỗn độn trên đường bộ và dưới đường thủy.
Cũng vì cái lệnh của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu mà miền Nam nhanh chóng bỏ cuộc. Có nhiều người cho rằng ông Thiệu cho lệnh bỏ vùng 1+ vùng 2 để Mỹ động lòng suy nghĩ lại mà giữ lời đã cam kết trước khi rút quân là nếu CSVN tiếp tục vi phạm hiệp định đã ký kết thì quân đội Mỹ sẽ quay trở lại hay ít ra cũng viện trợ quân sự lại cho VNCH nhưng chỉ là vô ích vì phía Mỹ đã quyết tâm dứt bỏ ông bạn đồng minh của mình để đổi lấy sự đổ vỡ của khối Liên Sô, hay bắt tay ký kết những hợp đồng thương mại với phía Tàu cộng.
Ngay 2 quả bomb BLU 82 được thả ở Long Khánh Mỹ cũng đã tính toán kỹ lưỡng chỉ để lại 2 hột nổ còn lại mấy trái không có hạt nổ, vì phía CS Bắc Việt dồn hết vào mặt trận Long Khánh hòng dứt điểm QLVNCH để tiến vào Sài Gòn quá nhanh nên Mỹ mới cho dùng 2 quả bomb này để chận bớt sức tiến quân của quân CS hầu cho những người Mỹ cuối cùng rút ra khỏi VN. (2)
Như thế mọi tính toán của người Mỹ đã rõ ràng quyết định bỏ mặc VNCH cho phía CSVN tấn công và cưỡng chiếm miền Nam năm 1975.
Nhận định chung đầu tiên phía vùng 1 và vùng 2 chiến thuật chưa bị mất phần đất nào đã có lệnh rút lui làm mất tinh thần các binh sĩ, sau đó lệnh của tướng DVM trên đài phát thanh ra lệnh đầu hàng nên bắt buộc phải thi hành lệnh của thượng cấp, QLVNCH dù có ba đầu sáu tay cũng phải buông súng theo lệnh này, một số không khuất phục đã tự sát như toán Nhảy Dù ở mặt trận Long Khánh và vườn Tao Đàn.
Lịch sử đã sang trang, QLVNCH bị bôi nhọ, lớp vì các nhà báo, phóng viên phản chiến của Mỹ đòi rút quân đội Mỹ ra khỏi VN, quốc hội Mỹ không phê chuẩn viện trợ thêm một xu nào cho VNCH, trong khi đó khối Liên Sô và Tàu cộng tăng viện trợ cho CSBV lên gấp nhiều lần, lớp những kẻ ACQGTMCS như Thích Trí Quang, Lê Khắc Từ, Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫn, trong nước quậy phá biểu tình thường xuyên chống chính quyền VNCH, lớp tin tức nội bộ bị những gián điệp ngay trong phủ tổng thống như Vũ Ngọc Nhạ và Phạm Xuân Ẩn đưa tin cho phía CSVN. Tất cả những lý do trên đã trói tay chân QLVNCH tạo cho CSVN có cớ nhục mạ bôi nhọ QLVNCH sau này như chúng đã từng rêu rao suốt mấy chục năm qua.
Nói cho cùng thì kẻ thắng cuộc dù thắng kiểu ma giáo thì chúng có quyền tự viết lịch sử theo ý chúng và QLVNCH là nạn nhân của những kẻ trước đây đã từng khuất phục trước nòng súng của các quân binh chủng QLVNCH.
18.10.2017
Cánh Dù lộng gió (Danlambao)
(1) https://vi.wikipedia.org/wiki/Kh%C3%B4ng_l%E1%BB%B1c_Vi%E1%BB%87t_Nam_C%E1%BB%99ng_h%C3%B2a
(2) http://www.rfa.org/vietnamese/SpecialTopic/40years-april30/12-days-of-xuan-loc-battles-ml-04062015083540.html