NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao

Thế Giới Tâm Linh

Câu chuyện bãi tha ma

Trần Nhựt Phí



Tôi là Mã Á Lệ. Tôi năm nay 17 tuổi. Tôi sống cùng hai em gái tên là Mã Áng, nhỏ hơn tôi một tuổi và em út tên là Mã Ánh năm nay 9 tuổi. Chúng tôi sống trong một căn nhà nhỏ ở vùng nông thôn hẻo lánh. Tôi là một nhà viết văn nổi tiếng trên mạng, thỉnh thoảng tôi lại viết truyện ngắn đăng lên, chủ yếu là thể loại kinh dị, huyền bí. Đó chỉ là sở thích cá nhân của tôi, công việc chính của tôi là bán bánh. Hằng ngày tôi làm bánh rồi đem giao cho mọi người. Vì nổi tiếng nên có rất nhiều fan ủng hộ, mua bánh của tôi, công việc cũng khá giả, đủ sống. Tôi thì thích thể loại kinh dị thôi chứ tôi chẳng tin có tên sát nhân, ma quỷ nào trên đời này hết. Em gái tôi không đi học. Nó là một thợ may, thiết kế thời trang, láng giềng xung quanh đều biết tới nó. Ngày nào nó cũng hì hục trên chiếc bàn may, may từng cái áo, cái váy một cách tận tụy. Hai chị em đều có công việc làm xem như ổn định.
Một đêm nọ, tôi đang ngồi canh mấy chiếc bánh nướng, Mã Ánh vừa thức dậy, nó đột nhiên mở mắt rồi chạy ào lại ôm tôi, khóc thút thít. Tôi thấy thế mới lo lắng, vuốt cổ nó rồi hỏi:
- Sao vậy Tiểu Ánh? Em có sao không?
Nghe tôi hỏi, nó nấc nấc vài cái, dùng tay dụi mắt rồi đưa đôi mắt ướt đẫm lên nhìn tôi:
- Chị… chị ơi! Nó… nó chọc em, không cho em ngủ.
Nói xong nó vùi mặt vào người tôi khóc oà lên. Tôi cứ tưởng là Mã Áng nó lại chọc Mã Ánh, tôi lấy làm lạ vì trước giờ tuy Mã Áng nó có tinh nghịch nhưng rất thương em, không bao giờ ăn hiếp Ánh nhưng tôi gạt sang một bên, tôi gọi vọng vào buồng ngủ:
- Mã Áng em mau ra đây!
Nghe tiếng tôi gọi, Mã Áng lật đật đi ra, tay dụi dụi mắt hình như vừa thức dậy:
- Sao vậy chị hai?
- Em sao lại đi nạt Tiểu Ánh chứ? Mau xin lỗi ngay đi!- Tôi quát lớn.
Mã Áng giật mình:
- Gì chứ? Em không có nạt em ấy! Thật mà! Chắc là do Ánh bị mơ thôi, em ngủ nãy giờ mà chị hai.
Nhìn vẻ nằng nặc của Tiểu Áng, tôi quay sang Mã Ánh:
- Có phải chị ba nạt em không?
Mã Ánh nấc lên vài cái:
- Dạ… khô... không.
Tôi và Mã Áng giật mình nhìn nhau. Mã Áng mới nói:
- Lạ thật, chẳng lẽ nhà mình có trộm sao chị hai?!
Tôi hỏi Tiểu Ánh:
- Ánh, em nín khóc đi, là ai chọc em hả?
Nó nhìn tôi với vẻ hoảng lắm rồi nói:
- Nó đe em chị hai, nó không cho em nói, em mà nói… nó đe em sẽ giết em.
Nói đến đoạn này nó lại oà lên khóc.
- Em nói đi không sao, có chị và Mã Ánh đây rồi!
Nó gật đầu rồi chỉ ra cái buồng trống, chỗ cái cửa sổ, nhìn ra cửa sổ tôi thấy một bãi tha ma, không khí quả thật âm u. Mã Ánh mới nói tiếp:
- Hôm nó leo vào nhà mình, nó xô em ngã xuống sàn.
Tôi mới chợt nhớ có đêm đang ngủ bỗng dưng Mã Ánh ngủ mà bị lăn xuống sàn nhà, hên mà tôi có lót phía dưới tấm đệm vì cũng lo bọn em nó quay lung tung bị ngã thì toi. Thật kỳ lạ… Tôi cũng rợn người, nhưng sợ mình hoảng thì các em cũng hoảng theo nên tôi vội trấn an các em:
- Chị hiểu rồi! Là Mã Ánh nó mơ ấy, mơ thôi, các em mau đi ngủ đi.
Bọn nó nắm tay nhau vào buồng ngủ, tôi cũng hơi lo nên dặn dò:
- Các em nằm giường chị mà ngủ chung nhé! Có sợ thì đốt nến lên.
Bọn nó đã vào trong buồng rồi tôi cũng trấn tỉnh lại, tự nhủ lòng đời này làm gì có ma. Tôi ngồi xuống ghế nhìn cái lò nướng bánh vẫn còn nửa tiếng nữa mới chín. Tôi nhìn vào gương thì thấy người mình ướt đẫm mồ hôi, tôi vơ tay lấy cái khăn lau mồ hôi, nhìn vào gương tôi hốt hoảng, “tôi” trong gương đang ngồi im chứ không loay hoay như tôi đang lau mồ hôi. Tôi hoảng lắm theo phản ứng lấy tay dụi mắt thì mọi thứ trở nên bình thường. Tôi lẩm bẩm: "Cái quái gì đang xảy ra thế này?!"
Tôi lúc đó thật sự rất lo lắng, hoang mang, nhưng vì quá mệt mỏi nên gạt bỏ những suy nghĩ ấy. Tôi ngồi dậy kéo trong lò ra vỉ bánh nướng, để trên bàn rồi vào buồng ngủ. Lúc đi ngang buồng ngủ, tôi đi qua cái cửa sổ, chợt bắt gặp một người, tôi đoán là nữ vì tóc rất dài, mặc một chiếc đầm trắng, dài hơi quá gối, trời lúc đó tối quá lại có sương mù nên tôi nhìn không rõ gương mặt cô gái ấy. “Là ai mà sao đêm đến còn đứng ngay bãi tha ma thế này?” Tôi suy nghĩ thầm sợ rằng cô gái đang bị gì đó nên khoác chiếc áo rồi cầm đèn dầu ra bãi tha ma. Tôi bước đi rụt rè vì hơi sợ, nhưng khi đến nơi thì tôi xoay đầu nhìn quanh cũng không nhìn thấy cô gái ấy. “Quái lạ…” Tôi lẩm bẩm trong đầu. Bỗng có luồng gió lạnh buốt thổi dọc sóng lưng, tôi ớn lạnh rùng mình, da non nổi lên sừng sừng tôi quay lưng bước vào nhà. Tôi bỏ vội chiếc đèn dầu lên bàn, thổi tắt rồi đi vào buồng ngủ.
Nửa đêm, tôi bỗng nhiên thấy nóng nực đến lạ nên choàng mình tỉnh giấc, tôi ngồi đó thở nhanh một vài hồi rồi nghe tiếng động lạ bên ngoài… Tôi cởi bỏ chăn, chân bên dưới mang chiếc dép lê vào rồi ra khỏi buồng ngủ. Tôi sợ là trộm nên lấy cây gậy thủ sẵn, đứng nép bên cạnh cửa nhìn ra…! Mã Ánh đang ăn nhang… Tôi vội buông cây gỗ xuống chạy ra, tay bóp miệng Mã Ánh, tôi thấy nó vẫn còn nhắm mắt nên lay mạnh người nó, miệng nói:
- Tiểu Ánh, tỉnh dậy, đừng ăn nữa, mau tỉnh dậy…
Tôi gọi mãi nhưng con bé không hề mở mắt, tôi liền kêu lớn vào buồng:
- Mã Áng! Em mau lấy cho chị xô nước lạnh!
Nghe tôi gọi Mã Áng lật đật em xô nước chạy ra, tôi giữ chặt người Mã Ánh:
- Em mau tạt vào người Mã Ánh!
Mã Áng đổ cả xô nước vào người Ánh, bỗng nhiên con bé co giật mạnh rồi ngất xỉu. Tôi và Mã Áng dìu nó vào buồng ngủ, tôi liếc qua chỗ Mã Áng, mặt nó rất sợ hãi, tôi mới nhẹ vuốt tóc nó:
- Không có gì đâu em đừng lo.
- Em sợ lắm, có khi nào là ma…
- Làm gì có ma trên đời, em mau ngủ đi.
Mã Áng gật đầu rồi nằm xuống, lấy chăn đắp lên người rồi nhắm mắt. Tôi cũng đi ra ngoài rồi lên giường ngủ luôn.
Buổi sáng ở quê lúc nào cũng yên bình, ngoại trừ hôm nay. Tôi nhớ đến chuyện hôm qua liền gọi cho thầy Lạt (thầy cúng):
- Thầy ơi, hôm qua Mã Ánh nó ăn nhang nhưng mắt vẫn nhắm, con lay mãi không dậy, con liền tạt gáo nước, nó co giật xong ngất lịm đi, đến sáng hôm nay hỏi thì nó không nhớ.
Thầy im lặng một hồi rồi nói:
- Nó bị vong ám rồi.
Tôi nghe xong lạnh người vì lời nói của thầy. Tôi trước giờ không bao giờ tin vào ma quỷ. Tôi mới để nghị mời thầy đến nhà giúp, nhưng thầy lại từ chối vì việc riêng. Thầy không đến tôi cũng không ép được, tôi đành ậm ờ rồi cúp máy. Tôi sợ đêm nay lại xảy ra chuyện như tối hôm qua, thật sự rất khủng khiếp. Tôi đang còn đứng bên chỗ điện thoại thẫn thờ suy nghĩ thì chợt ngoài trời đổ mưa lớn, quần áo thì lại đang phơi, Mã Ánh và Mã Áng đang nằm ngủ say sưa nên tôi đành lấy nón lá đội vào đầu rồi ra ngoài lấy đồ phơi. Vì sào phơi đồ nằm ở sau nhà nên tôi muốn lấy đồ thì chắc chắn phải đi ngang bãi tha ma gần đó, tôi đi vòng qua hông nhà, đang gỡ quần áo xuống thì chợt tôi lại thấy cô gái tối hôm qua. Vẫn mái tóc dài, chiếc đầm trắng cũ, chân trần. Tôi giật mình, cảm nhận cơ thể không còn cử động được nữa, tôi chỉ nghe tiếng tim đập thình thịch mặc dù trời đang mưa xối xả. Cô gái đó cứ đi rồi khuất dần. Tôi ngày càng có chứng cứ để kết luận rằng cô ấy là ma. Tôi lấy người che đồ lại rồi chạy nhanh vào nhà, vừa tới thì thấy Mã Áng và Mã Ánh đã tỉnh dậy ngồi trên ghế. Tôi ngồi xuống, vừa gỡ móc vừa xếp đồ, miệng lại hỏi:
- Mã Ánh, em cảm thấy như thế nào?
Mã Ánh uống ngụm nước rồi tỏ vẻ hơi mệt:
- Em thấy chóng mặt.
Tôi nhìn Mã Ánh xanh xao, làn da thì tái nhợt. Tôi liền đứng dậy sờ trán con bé thì thấy trán nó lạnh ngắt nên nhờ Mã Áng:
- Em ở nhà xếp đồ, chị lên xã mua thuốc cho Mã Ánh.
Mã Áng gật đầu. Nhưng tôi lại lo lắng dặn thêm:
- Em lấy rèm che cửa sổ lại, đóng cửa chính và cửa sau lại, ai gõ cửa cũng không cho vào. Nhớ chưa.
Mã Áng lại gật đầu thêm lần nữa. Tôi nhìn ra ngoài thì trời cũng đã tạnh mưa và quang đãng. Tôi nắm tay Mã Ánh đi ra ngoài đón xe buýt lên trạm xã mà không biết rằng ở nhà, Mã Áng đang sắp gặp nguy hiểm.
Mã Áng ngồi trong nhà, tay xếp quần áo, thỉnh thoảng lại chuyển đài trên TV. Bỗng con bé nghe tiếng gõ cửa, lại còn nghe thấy giọng của tôi nên ra mở cửa. Nhưng tuyệt nhiên chẳng có ai, cho dù có nhìn kỹ đến đâu cũng không thấy bóng người nào. Mã Áng suy nghĩ đơn giản chỉ đóng cửa vào nhà, nghĩ rằng chắc có ai đó đến quấy phá thôi. Nhưng một hồi sau, bóng đèn là nguồn sáng duy nhất của căn nhà bỗng vụt lên tia cháy, chớp chớp rồi tắt hẳn. Căn nhà âm u, tối mịt. Mã Áng thấy lạ, không thể nào là cúp điện được vì chiếc TV vẫn còn đang phát. Bỗng chiếc TV mất tín hiệu, chỉ còn những sọc trắng đen xám chuyển động trên màn hình. Con bé bây giờ cũng hơi sợ nhưng vẫn bình tĩnh lấy remote tắt TV. Màn hình vụt tắt. Trong nhà bây giờ chỉ còn không khí tăm tối. Mã Áng chợt có cảm giác ai đang nhìn mình, quay lưng lại mới thấy cửa sổ trong buồng vẫn chưa kéo rèm nên cô bé lại gần cửa sổ, định kéo rèm lại thì thấy một bóng người đứng ngoài cửa sổ, mắt nhìn chăm chăm vào cô, mặt cô gái thì tối mịt, không nhìn thấy rõ, tóc dài và mặc chiếc đầm trắng. Con bé hoảng sợ la hét rồi ngất đi.
Đúng lúc đó tôi vừa từ xe buýt xuống trạm xá, trời cũng đã chiều. Tôi đặt Mã Ánh lên đùi ngồi chờ đến lượt. Khi cô phát thanh bật loa báo lượt đến tôi, tôi dẫn Mã Ánh đi vào trong phòng khám. Bác sĩ không chẩn ra bệnh của con bé nên cho rằng đấy chỉ là cảm cúm thường thôi, bà ta cho vài viên thuốc qua loa rồi tôi thanh toán xong bắt xe đi về. Về đến nhà, tôi gõ cửa mạnh và liên hồi kêu tên của Mã Áng để con bé nhận ra tôi. Nhưng tôi gõ mãi cũng không có ai trả lời.
Tôi cảm thấy hơi bất an trong lòng, liền luồn tay vào túi áo, lấy ra chùm chìa khoá dự phòng mở cửa. Tôi thấy trong nhà tối om, TV thì tắt, cửa sổ chưa kéo rèm, quần áo vương vãi lung tung. Mã Áng đầu tóc rối bù đang nằm trên sàn nhà. Tôi liền chạy lại, lắc mạnh người con bé. Mã Áng choàng tỉnh, môi tím ngắt, người thì lạnh tanh và run rẩy, miệng run bần bật. Tôi liền đi một chuyến nữa cùng Mã Ánh và Mã Áng lên trạm xá. Bác sĩ chẩn đoán rằng thần kinh của Mã Áng bây giờ có vấn đề, nguyên nhân là do sốc về chuyện gì đó. Bị sốc? Sao ở nhà mà lại bị sốc chứ? Tôi làm thủ tục nhập viện cho Mã Áng ở lại, tiện cho việc chăm sóc của bác sĩ. Tôi cho Mã Ánh ra ngoài chơi, mình thì ngồi trên ghế, cứ canh chừng Mã Áng không ngưng một phút. Tôi đợi hồi lâu mới thấy tay chân của con bé khẽ động đậy, rồi nó mở mắt. Thấy tôi ngồi bên cạnh, nó nắm chặt tay tôi, miệng thì thầm:
- Em sợ lắm… Em sợ lắm chị hai…
Tôi kéo ghế gần lại rồi vuốt tóc nó:
- Sao lại sợ? Có chuyện gì?
Mắt nó rưng rưng, miệng vừa run vừa nói:
- Em vừa gặp ma.
- Thật sao? Tôi hơi nghi ngờ vì lúc nãy bác sĩ nói với tôi rằng thần kinh của Mã Áng bây giờ không được tỉnh táo.
Mã Áng nheo mắt lại nhìn tôi:
- Chị không tin em sao?
Tôi hơi ái ngại vì ánh mắt đó, miệng thanh minh:
- Không phải chị không tin em, chỉ là…
Rồi đột nhiên, ánh mắt của Mã Áng trợn lên trắng dã, không thấy lòng đen, miệng gào lên the thé:
- Mày không tin tao hả?
Tôi sợ hãi buông tay con bé ra:
- Mã Áng em đừng đùa nữa mà!
Rồi đột nhiên Mã Áng đứng lên, chạy xồng xộc vào thang máy, vừa chạy vừa gầm rú lên rất đáng sợ. Lưng Mã Áng gù xuống, tóc tai rối bời, đôi mắt trắng dã, miệng chảy nước dãi. Tôi định đi vào thang máy nhưng không kịp. Tôi liền nhanh trí đi thang bộ, lên được tầng thượng. Tôi thấy Mã Áng bỗng nhiên khóc lóc:
- Chị hai… Cứu em…
Nhưng rồi lại nói cái giọng the thé khàn khàn đó:
- Em mày sẽ phải chết… từng người… từng người…
Rồi nó cười lên điên dại. Tôi khóc lóc:
- Mã Áng em bị gì vậy?
Tôi đi lại gần nó, từng bước từng bước rụt rè. Mã Áng cũng dữ tợn lùi lại phía sau, chợt nó bị vấp viên gạch, té nhào từ tầng 23. Lúc rơi xuống, Mã Áng gào tên tôi rất lớn:
- Mã Á Lệ! Chị hai! Cứu emmm.
Tôi chỉ biết đứng nhìn nó rơi vùn vụt xuống, chỉ còn nghe văng vẳng bên tai những tiếng nói ký ức của tôi và con bé. Tôi chạy một mạch xuống nhìn xác của Mã Áng… Đầu của Mã Áng bị vỡ, thậm chí còn nhìn thấy não của con bé. Tay chân nó rời rạc ra, gãy đoạn từng khúc. Bộ quần áo xanh nhạt của bệnh viện đang mặc trên người con bé đỏ thẫm máu, môi con bé vẫn còn run bần bật, mắt trợn lên trắng dã, hàng lông mi nhấp nháy đau đớn… Tôi ôm thân xác khủng khiếp ấy vào lòng, cảm nhận nhịp thở cuối cùng của đứa em thân thương…
Tôi ngồi đó ôm chặt thân xác rời rạc của Mã Áng. Rất nhanh chóng, cảnh sát đã có mặt tại hiện trường vụ án. Cảnh sát kết luận là do tự tử nên việc điều tra cũng chỉ qua loa cho có lệ. Tôi vào lại bệnh viện, dẫn Mã Ánh về nhà. Về đến nhà, Mã Ánh hỏi tôi:
- Chị hai, chị ba đâu rồi?
Tôi lúc đó rất bực bội, tát vào mặt của Mã Ánh:
- Em hỏi gì mà hỏi lắm thế?
Tôi đưa Mã Ánh vào nhà rồi một cách vô thức bước ra bãi tha ma. Tôi lại một lần nữa nhìn thấy bóng của một cô gái, vẫn mái tóc dài và chiếc váy trắng dài cũ kỹ. Tôi không cử động được. Cô gái ấy, từ từ trong màn sương chiều bước lại gần tôi, càng lúc lại càng gần hơn. Tôi chỉ cảm nhận được những hơi thở ngắt quãng của mình và cả tiếng bước chân loạt soạt trên bùn lầy nơi nghĩa trang. Từ bóng người ấy vang lên giọng nói thầm thì hoà trộn cùng những tiếng rên rỉ ghê sợ:
- Mày biết vì sao em mày chết không?
Tôi chợt nhớ lại cảnh tượng lúc nãy, môi tôi run bần bật, trong đầu bấn loạn. Thấy tôi không nói gì, bóng người ấy trả lời luôn:
- Là do tao…
Mắt nhìn đăm đăm vào bóng người đó, tôi không kìm được xúc động hỏi:
- Tại sao chứ? Cô muốn cái gì ở chúng tôi?
Cô gái kỳ lạ ấy khẽ bật cười thầm thì, nham hiểm nói:
- Không vì cái gì cả.
Tôi vẫn không thể ngưng cái nhìn khó hiểu soi vào cô gái ấy. Nó nói tiếp:
- Chắc mày không muốn em mày, và cả mày ra đi nữa đúng không?
Tôi khẽ gật đầu.
- Vậy thì, mày phải giết người khác…- Cô gái ấy nói rõ mồn một.
Tôi nghe xong tim như bị đập sai mất một nhịp. Tại sao tôi lại bị vướng vào chuyện này cơ chứ? Tôi kiên quyết từ chối:
- Không, tại sao tôi phải làm chuyện này vì cô chứ?
Cô gái quay lưng về chỗ tôi:
- Vì em gái Mã Áng của mày đang nằm trong tay tao.
Nó vùa dứt lời, hình ảnh của Mã Áng chợt nhấp nháy ẩn hiện trước mặt tôi, nó bị xích cổ lại, trên người có rất nhiều vết cào cấu và vết bỏng, đầu tóc bị cắt lởm chởm và hình như còn bị mất một cánh tay nữa. Mã Áng bò lại gần tôi khó khăn, ánh mắt hốc hác nhìn tôi với sự kêu cứu, miệng luôn gào lên khe khẽ như xé nát tâm can của một người chị như tôi:
- Chị hai, cứu em… Chị hai, cứu em với…
Từ trong đôi mắt vô hồn mệt mỏi của con bé tuôn ra những dòng chảy tím nhoà như nước mắt làm tôi khômg khỏi đau đớn. Tôi liền gượng gạo gật đầu cam chịu:
- Được… tôi đồng ý…
Bóng ma ấy cười lớn một cách điên dại, không nói một lời nào dùng dây xích dẫn Mã Áng đi. Bóng hai người khuất dần trong sự bóng mờ… Mã Áng quay đầu lại nhìn tôi với ánh mắt đau đớn rồi biến mất. Sau tất cả, bầu trời chiều đỏ sẫm trở lại. Tôi vì sự ích kỷ của bản thân. Vừa lập một hiệp ước với loài ma quỷ. Tôi nghĩ thầm: "Chắc sẽ thú vị lắm nhỉ."
Tôi bước vào nhà sau cuộc nói chuyện với Mã Áng và “cô gái ma”. Tôi nhìn Mã Ánh đang ngồi học bài trên bàn học. À… Sau hai ngày nghỉ thứ Bảy và Chủ Nhật thì ngày mai Mã Ánh phải đi học lại. Tôi tiến lại gần hỏi:
- Em đang làm bài sao?
Mã Ánh không trả lời, chỉ khẽ gật đầu. Tôi bực bội:
- Em đang giận sao? Làm gì mà giận chứ. Em không hiểu chuyện gì hết, nếu em không nhận thức được những thứ xung quanh mình thì em không cần đi đến trường làm gì nữa. Từ ngày mai em không cần phải đi học nữa.
Con bé trợn mắt lên nhìn tôi:
- Chị nói gì chứ? Đó là việc học của em.
- Nhưng em đi học là dùng tiền của chị!- Tôi lấy tay gạt rơi cái ấm trà trên bàn vừa gào thét lên.- Em đi học mà không nhận thức được cái gì thì đừng đi học nữa.
Mã Ánh liếc tôi với nửa con mắt rồi bước vào trong buồng ngủ.
Mã Áng chết cũng là do nó. Tất cả là do nó. Từ trong nhận thức tôi nghĩ thầm: "Là do nó… Vì nó mà Mã Áng phải chết… Nó là điềm gở… Cần phải diệt trừ nó…"
Tôi đi vào trong buồng ngủ, kéo Mã Ánh ra, tôi đứng đó, đối diện nó. Tôi nắm chặt tay con bé, miệng hét lớn:
- Mã Áng thích nhất là gì? Hả?
Mã Ánh hoảng sợ lí nhí đáp lại:
- Dạ… may quần áo ạ.
Tôi liền gật đầu vài cái rồi nắm chùm tóc của Mã Ánh lôi về phía bàn may. Con bé giãy giụa chống cự, tôi càng nắm chặt mái tóc của nó và lôi mạnh hơn. Nó mon men lại gần ghế rồi ngồi lên, nước mắt ròng ròng. Tôi đặt bàn tay phải của nó lên bàn may, nó trước giờ được tôi cưng chiều hết mực, chưa bao giờ bị đau, nay bàn tay của nó đang nằm gọn trên bàn may… dưới mũi kim may nhọn hoắt. Tôi gào lên:
- Mày không cần phải đi học thì cần tay phải để làm gì chứ? Mã Áng thích nhất là may đúng không? Được… Tao may tay mày lại! Mày biết không? Cảm giác này chưa là gì so với cảm giác mà cơ thể mày rời rạc ra khi rơi từ tầng 23 xuống…
Tôi lấy chiếc ghế gỗ đã mục, ngồi phía sau Mã Ánh, chân bắt đầu đạp, tay bắt đầu di chuyển bàn may… Mã Ánh la lên từng tiếng thất thanh. Tôi đạp một nhịp chân… Một mũi kim đâm vào tay nó… Nó càng la tôi càng cảm thấy hả dạ.
Tôi dừng lại. Mã Ánh ngồi trợn trắng mắt lên, nước mắt tuôn ròng trên má, nó nhìn bàn tay phải của mình rồi gầm rú lên điên dại.
Bỗng có tiếng gõ cửa. Tôi nghĩ thầm: "Chắc là hàng xóm đến than phiền vì ồn ào rồi." Tôi chợt nhìn ra cửa, rồi nhìn ra nghĩa trang. Trong đầu nghĩ thầm “Lạ thật, cửa đóng từ bao giờ vậy? Mà mình có hàng xóm sao?”
Tôi túm tóc Mã Ánh lôi vào trong buồng ngủ, đưa một ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng. Nó hoảng loạn, nước mắt chảy từng hàng ướt hai bên má nhưng vẫn nghe lời tôi. Tôi lấy chiếc tạp dề đeo vào để che đi vết máu trên bộ quần áo. Tôi nhanh chóng mở tủ lạnh lấy ra khối bột đang ủ rồi ấn ấn tay vào đấy xong đi ra ngoài mở cửa. Tôi đẩy nhẹ cánh cửa cũ kỹ ra, nó vang lên một tiếng cót lanh lảnh kéo dài rất khó chịu. Tôi nhìn quanh nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy gì ngoài bầu trời chiều âm u, lạnh lẽo. Tôi gượng bước vài bước chân ra ngoài, nhìn mọi phía và hỏi:
- Có ai không?
Nhưng không nhận được câu trả lời, tôi chợt nhìn thấy một con cún con rất dễ thương chạy đến, vẫy đuôi liên tục và trên miệng có ngậm một tờ giấy. Tôi nhẹ nhàng cúi xuống cầm tấm giấy lên đọc nội dung… "Đi theo con cún này." Tôi thấy khó hiểu nhưng vẫn tò mò. Tôi khép cửa lại rồi đi theo con chó, nó dẫn trước còn tôi thì khép nép theo sau. Nó đưa tôi vào một khu rừng xanh, đen và tối. Một vài ánh đèn của những con đom đóm làm cho khu rừng trở nên lung linh huyền ảo hơn. Cuối cùng nó rẽ vào một con đường mòn, tôi nhìn thấy con đường rất dài và chẳng có một căn nhà, một bóng cây hay thứ gì khác. Tiềm thức của tôi cho rằng đến đây thì nên dừng lại.
Con chó đứng yên nhìn tôi. Tôi nhìn thấy nó rất lạ, đến bây giờ tôi mới để ý, nãy giờ nó không có đi! Tôi thấy chân của nó đứng cách mặt đất chừng 1cm. Tôi thử cúi xuống chạm vào nhưng lại cảm thấy rất đau mỗi khi trúng người nó. Rồi con cún đó dần lớn lên trước mắt tôi sau đó biến thành một bóng nguòi quen thuộc.
- Mã Áng?- Tôi run rẩy hỏi. Mã Áng! Đúng rồi! Chính là Mã Áng.
Tôi hỏi:
- Sao em lại đưa chị đến đây?
Nó rụt rè trả lời:
- Vì em muốn dẫn chị đi với em.
Tôi đột nhiên cảm thấy kỳ lạ:
- Đi? Đi đâu cơ?
Nó ôm hai tay lại, quay lưng về phía tôi nói:
- Không gian giữa thiên đường và địa ngục.
Tôi thật sự sợ hãi:
- Chị… chị không đi đâu.
Mã Áng quay lại, buông thõng hai tay, bàn tay thì nắm lại, gằn giọng lên nói:
- Chị phải đi!
Nói xong Mã Áng biến mất. Chỉ còn lại những tiếng cười điên dại văng vẳng bên tai tôi. Tôi chạy nhanh về nhà nhưng chợt thấy xung quanh mình chỉ toàn là những bụi cây gai nhọn. Giọng nói của Mã Áng lại vang lên phá tang khoảng không gian im lặng:
- Chị không nhớ sao? Chị đã hiệp ước với loài ma quỷ.
Tôi bịt tai lại, nhắm nghiền mắt. Tôi không muốn chuyện này xảy ra nữa. Mau dừng lại đi! Rồi tôi hé mở mắt. Mã Áng xuất hiện với chiếc áo đen dài và chiếc cánh kỳ quặc, mỉm cười biến thái nhìn tôi:
- Cho dù có đi với em hay không. Chị cũng đừng mong có thể trở về thực tại.
Tôi nắm tay Mã Áng với vẻ nài nỉ:
- Mã Áng, em buông tha cho chị đi, mình là chị em ruột cơ mà! Không lẽ…
Mã Áng rút tay khỏi tay tôi. Quay lưng về phía tôi cười khinh khỉnh rồi nói:
- Haha… Đến bây giờ mà chị còn lừa tôi sao? Cả tôi và Mã Ánh đều không phải là em ruột của chị! Chị đã làm gì chị nhớ lại đi! Chị đã xuống tay giết hai đứa em ruột của chị rồi đem chúng tôi về thay thế.
Tôi lắc đầu chối bỏ:
- Không… Không phải như vậy đâu Mã Áng, nghe chị đi…
Mã Áng quay mặt lại nhìn tôi, môi nhếch lên:
- Chị chỉ xem chúng tôi là người thay thế cho bọn nó. Tình cảm gì chứ, toàn là giả dối.
Nó nhìn tôi với ánh mắt căm hận rồi nói tiếp:
- 5 năm trước chị đã từng được bác sĩ chẩn đoán là bị rối loạn tâm thần. Nhưng tôi lại xin làm đơn ra viện cho chị, tôi cảm thấy thật hối hận. Chị biết sau khi chết, tôi đã vì tội lỗi của chị gây ra mà hứng chịu bao nhiêu là sự đau khổ không? Chị có biết không? Không, chị chỉ biết có mỗi mình chị. Chị nên suy nghĩ đi, loại người như chị sống làm gì cho chật đất?
Nói rồi Mã Áng đập cánh vài lần rồi biến mất. Tôi nhìn xung quanh, những bụi gai nhọn phút chốc hoá thành con đường quanh co, tối và nhỏ dẫn đến nghĩa trang gần nhà. Tôi vừa bước đi vừa suy nghĩ mông lung. Tại sao tôi lại làm nhiều chuyện độc ác như vậy?
Tôi ngưng những dòng suy nghĩ rồi đi thật nhanh về nhà. Đi ngang bãi tha ma, tôi lại nhìn thấy bóng của cô gái đó đang đi lẩn quẩn quanh một phần mộ. Là mộ của Mã Áng…
Tôi vô thức bước lại gần phần mả của Mã Áng, tay liên tục đào bới đất lên, chiếc hòm gỗ của Mã Áng dần hiện ra. Không hiểu sức mạnh ở đâu ra tôi dùng tay cạy nắp hòm, xác của Mã Áng hiện ra trước mắt tôi.
Đồng hồ chỉ 8g00 sáng. Tôi nghe những tiếng ồn ào xôn xao bên ngoài ngôi nhà của mình. Tôi đi tắm rồi thay quần áo xong đi ra ngoài. Nhìn thấy cảnh sát, tôi lúng túng hỏi thăm:
- Thưa ngài cảnh sát… có chuyện gì vậy?
Cảnh sát mắt nhìn thẳng, dõng dạc nói:
- Phần mộ của một cô gái tên Mã Áng đã bị đào bới lên. Chúng tôi nghi ngờ cái chết của cô ấy không phải do tự tử nữa.
Tôi nghe xong liền mỉm cười:
- Vậy sao…
Tôi định bỏ đi vào trong nhà nhưng bị viên cảnh sát gọi với lại:
- Cô Mã, cô là chị của nạn nhân, chúng tôi muốn cô về đồn trợ giúp cho lời khai.
Tôi liền từ chối:
- Tôi bận làm bánh rồi… tôi bây giờ là nguồn thu nhập chính của gia đình mà.
Tôi đang giải thích đủ kiểu thì một viên thực tập bên tổ Chứng cứ la lên:
- Mọi người! Ở đây có một cái hộp xốp rất to và nặng. Có mùi rất kinh khủng.
Tất cả mọi người đều đổ dồn về phía đó. Tôi lẩm bẩm:
- Mã Ánh? Mày lại gây phiền phức rồi.
Mọi người tụ lại chỗ đó, tôi cũng bước lại gần cho đỡ bị nghi ngờ. Khi người thực tập cảnh sát mở chiếc hộp xốp ra thì ai nấy đều trợn tròn mắt… Một cô bé chừng 9, 10 tuổi nằm gọn trong hộp, bàn tay phải bị may lại và đang trong tình trạng nhiễm trùng hoại tử, bàn tay trái thì bị cào cấu, chết do bị bỏ đói và khát nước trong nhiều ngày liền. Tôi liền nói với vẻ ngạc nhiên:
- Mã Ánh…?
Viên cảnh sát nhìn tôi:
- Theo tôi được biết thì Mã Ánh và Mã Áng đều là em của cô. Mời cô theo tôi về đồn cảnh sát lấy lời khai.
Tôi liền từ chối:
- Không phải, đây không phải là em tôi. Cả hai đều không phải.
Mặc cho lời nói của tôi, cảnh sát dùng còng khoá tay tôi lại rồi đưa lên xe đi về đồn. Đến đồn cảnh sát, tôi đi ngang qua một hành lang mà hai bên là những ngục tù tăm tối, những tù nhân bên trong luôn miệng rủa tôi và la ó rất ồn ào. Một thanh tra được đưa tới để lấy lời khai. Một viên cảnh sát khác nói:
- Cô Mã, mời cô ngồi xuống.
Tôi ra vẻ lúng túng:
- Tôi sẽ phải làm gì?
Người thanh tra nhẹ nhàng nói:
- Cô chỉ việc trả lời sự thật thôi. Lời khai của cô rất quan trọng.
Tôi gật gù. Người thanh tra bật máy ghi âm lên và hỏi tôi:
- Cô Mã, cô và Mã Ánh, Mã Áng có quan hệ gì với nhau?
Tôi trả lời:
- Chúng tôi là chị em ruột, chúng tôi đã sống với nhau được mấy năm rồi.
Người thanh tra tiếp tục hỏi tôi:
- Vậy tại sao Mã Áng lại chết?
- Là do nó bị ma nhập.
- Ma nhập?
- Tôi cũng không rõ, nhưng trước khi nhảy lầu nó có vẻ khác trước rất nhiều.
Người thanh tra lại hỏi tôi những câu hỏi khác:
- Mấy hôm nay cô có gặp Mã Ánh không?
- Không…
- Cô không lo lắng gì sao?
- Tất nhiên là có.
- Vì sao Mã Ánh lại chết thảm như vậy?
-…
Người thanh tra thấy tôi không trả lời, tay cứ liên tục cử động liền dõng dạc:
- Cô Mã, mong cô hợp tác.
Tôi không thể chịu được những câu hỏi như vậy, trong phút chốc liền nói ra sự thật trước ánh mắt ngơ ngác của mọi người trong phòng:
- Tôi có hai đứa em gái ruột nhưng tôi đã giết bọn nó rồi. Năm đó quê nhà tôi có nạn đói nên tôi phải hy sinh hai đứa em để ăn thịt dần. Sợ mọi người nghi ngờ nên tôi chuyển đến đây và nhận hai đứa em khác về nuôi. Chính là Mã Ánh và Mã Áng. Bọn nó rất phiền phức. Tôi luôn phải tỏ ra là một người chị mẫu mực trong khi bọn nó luôn đem lại rắc rối cho tôi. Nhưng rồi Mã Áng chết, tôi cảm thấy Mã Ánh là điềm gở nên đã giết nó. Còn chuyện Mã Áng chết là do bị ma nhập, thật đó…
Mọi người trong phòng nhìn tôi một hồi lâu, thanh tra lấy ra cái điện thoại bấm bấm gì đó, vài phút sau có một người bước đến. Người thanh tra đứng dậy:
- Bác sĩ Lập, tôi nghĩ cô gái này bị rối loạn tâm thần rồi. Cổ cho lời khai rất kỳ lạ.
Trần Nhựt Phí



 

Các Số Báo Trước:


Hồn ma truyền kiếpNgười Khăn Trắng
Ma khiêu vũNgười Khăn Trắng
Đêm trong căn nhà hoangNguyễn Ngọc Ngạn
Đi tìm sự thật về bùa giữ chồng huyền thoại ở Tây BắcNguồn: giadinh.net
Những bí mật chưa tiết lộ về bùa ngải: Trong thế giới thầy bùaTheo Dòng Đời
Phép lạ của tâm linhĐoàn Hưng
Ngôi mộ mới đắpNguyễn Ngọc Ngạn
Nhập hồn gây ác mộng, tâm thần, thậm chí tử vongNguyễn Ngọc Ngạn
Hồn về trong gió!Nguyễn Ngọc Ngạn
Chú ý! Người thân vừa qua đời, không nên chạm vào cơ thể của họMộc Lan
6 trường hợp luân hồi kỳ lạ đến khó tinTheo NTDTV
Chiếc áo tàng hình (Vy Khâm
Chuyện luân hồi: Tìm được người mẹ kiếp trước nhờ một giấc mơ trưaTiểu Thiện
3 câu chuyện tâm linh kỳ bí ẩn chứa bên trong lăng mộ Tần Thủy HoàngTheo Trí Thức Trẻ
Lên chùa tìm conNgười Khăn Trắng
Xảo Nương (Qiao niang)Đoàn Dự dịch
Câu chuyện luân hồi có thật của binh sĩ Nhật BảnKiên Định biên dịch
7 dấu hiệu cho thấy bạn từng gặp ma nhưng không hề biếtTheo bestie
Có kiếp trước hay không? San San - đaikynnnguuuyen
Chuyện ly kỳ chưa từng kể về con ma nhà họ Hứa ám ảnh ở SàigònLâu đài tuyệt đẹp bỏ hoang
Câu chuyện luân hồi: Cô bé tại An Giang kể lại hai kiếp tu luyện của chính mìnhThủy Tiên tổng hợp
Chuyện luân hồi ở Phú Thọ: Tiến sĩ có 2 con nhớ được tiền kiếp qua 800 lần chuyển sinhBảo Nguyên
......
Bà lão chết đi sống lại kể chuyện thực nơi cõi âmx…
Quá trình đi đến âm gian sau khi con người chết điTheo Tiểu Thiện / tinhhoa.net
Hãy theo emNgười Kể Chuyện Ma
Liêu trai chí dị giữa thành phố ParisThanh Vân
Kho báu bị yểm bùa bằng trinh nữOng Thị Lý
Sự trả thù của cô hồnNgười Kể Chuyện Ma
Lớp học tốiNgười kể Chuyện Ma
Người về từ đáy mộNgười Kể Chuyện Ma
Ngôi nhà hoangNgười Kể Chuyện Ma
Tiếng ma hú bên đìa San Hậu Trương Đạm Thủy
Hai mẹ con bị ma ámNgười Kể Chuyện Ma
Xác chết trả thùNgười kể chuyện ma
Lương Sinh Người Kể Chuyện Ma
Đánh thức xác ướp, lời nguyền kinh hoàng ứng nghiệm theo tinhhoa.net
Cõi âmVũ Thư Hiên
Những câu chuyện rùng mình về bùa yêux…
Quỷ nhập ở Cái Bông - Ba TriLM Nguyễn Tầm Thường.
Chuyện hoang đường ở ngôi nhà 3 phụ nữ chết oan Mai Phương
Căn nhà số 19Tuấn Linh
Tiếng gọi cuả tử thầnNgười Kể Chuyện Ma
Có ma hay không?Người Kể Chuyện Ma
Chuyện bùa "Yêu"... ngải "Nhớ"Cô Ba
Bùa yêu xứ MườngPhùng Bình
Người lấy maThái Quốc Mưu
Con ma ở rạp hát Lido Đào Văn Bình
Liêu trai HuếNhã Ca
Con đường tựu nghĩa Trần Thảo
"Ly Rượu Mừng" Cao-Đắc Tuấn
Người "binh sĩ" trong ca khúc "Ly Rượu Mừng" là ai? Cao-Đắc Tuấn
Quỉ một giòNgười Kể Chuyện Ma
Chử Hiểu SinhNgười kể chuyện ma
Đi thăm thế giới bùa ngãi ở MiênHuyền Sơn
Những hồn ma trong căn nhà bỏ hoangNgười Kể Chuyện Ma
Sự thật về những địa điểm rùng rợn nhất Sàigònx…
Câu chuyện bùa ngải xứ MườngĐoàn Dự
Yểm bùaBKWorm
Những câu chuyện về ma nước của thợ lặnSưu tầm
Oan hồn rửa hậnNgười Kể Chuyện Ma
Chuyện về những xác chết trôi trên sông Hồng và những trùng hợp kỳ lạTrinh Phúc - Văn Chương
Rùng mình với những câu chuyện về kiếp luân hồitheo Tri thức thời đại
Cái chết của cô vũ nữNgười Kể Chuyện Ma
Tên tướng cướp và câu chuyện về lá bùa nhiều lần cứu mạngNhà văn Nguyễn Văn Thọ
Pho tượng đồng báo oánNgười Kể Chuyện Ma
Chuyện ‘tiền kiếp’ của cha Việt con Mỹ thời hiện đạiHuỳnh Uy Dũng
Ma khóc nghẹn ngào lúc nửa đêmHồ Tĩnh Tâm
Gọi hồn HP, BKWorm
Đi kiện oan hồnNgười Kể Chuyện Ma
Luân hồi đầu thai ở VN: trường hợp bé Quyết TiếnViệt Ba
Mười móng quỷNgười Kể Chuyện Ma
Người và maNgười Kể Chuyện Ma
Nước mắt cô hồnNgười Kể Chuyện Ma
Khi người đã khuất vẫn khát tìnhToPa
Khi người đã khuất vẫn khát tìnhToPa
Khi người đã khuất vẫn khát tìnhToPa
Những oan hồnNgười Kể Chuyện Ma
Đôi mắtToPa
Ma xô xe trên đèo Hải VânNgười Kể Chuyện Ma
Nhân quả báo ứng Minghui
Thành phố quỷToPa
Oan hồn trinh nữ sông ĐáyNgười Kể Chuyện Ma
Đôi dép máuNgười Kể Chuyện Ma
Mái tóc maNgười Kể Chuyện Ma
Thành phố quỷToPa
Thành phố quỷToPa
Hồn về nửa đêmNgười Kể Chuyện Ma
Bất TửToPa
Bất TửToPa
Ván cờ ma quỷNgười Kể Chuyện Ma
Đêm tìm chồng trong nghĩa địaNgười Kể Chuyện Ma
Chuyện của Cha Trương Bửu DiệpĐoàn Dự
Kiếp Phù DungNgười kể Chuyện Ma
Cuộc gọi điện từ người âmNgười Kể Chuyện Ma
Linh ứngNgười Kể Chuyện Ma
Những cái chết trùng tang...Hạt sứ giả
Cô con gái quá giang trong đêm mồng một tếtPhạm Tín An Ninh
Hà Tiểu ThưThái Quốc Mưu
Hồn ma trinh nữNgười Kể Chuyện Ma
Hồn ma trinh nữNgười Kể Chuyện Ma
Lời nguyền truyền kiếpNgười Kể Chuyện Ma
Người lấy maThái Quốc Mưu
Kiếp nào yêu nhauĐinh Lâm Thanh
"Tín Hiệu" Hoài Mỹ
"Tín Hiệu" Hoài Mỹ
Những đứa trẻ nhớ được tiền kiếp phải chăng chỉ đang bịa chuyện?Biên dịch: Quý Khải
Dòng suối máu kinh dịNgười Kể Chuyện Ma
Đêm góa phụHồ Tĩnh Tâm
Oan hồn cô gái trẻHồ Tĩnh Tâm
Thung lũng ma Người Kể Chuyện Ma
Bà hàng xóm kỳ dịNgười Kể Chuyện Ma
Y tá ăn thịt ngườiNgười Kể Chuyện Ma
Cô gái giữa đêm khuyaNgười kể Chuyện Ma
Bí mật miếu hoang ven đườngNgười Kể Chuyện Ma
Bí mật miếu hoang ven đườngNgười Kể Chuyện Ma
Liên Hà tiểu thư Kha Tiệm Ly
Kha công tửThái Quốc Mưu
Đậu Cô LangKha Tiệm Ly
Chồn cái có nghĩaKha Tiệm Ly
Âm GiớiNgười Kể Chuyện Ma
Dạ xoa làm ngườiNgười Kể Chuyện Ma
Bức tranh chết chócNgười Kể Chuyện Ma
Căn nhà trọ ma ámNgười Kể Chuyện Ma
Hồn ma mẹ con bà MọiNgười Kể Chuyện Ma
Đưa dâu về âm phủNgười Kể Chuyện Ma
Bé Muộn Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
Trong bóng tốiNgười Kể Chuyện Ma
Hai cái đầu lâu thét gàoNgười Kể Chuyện Ma
Đứa con maNgười kể Chuyện Ma
Dưới ánh trăng khuyaNgười Kể Chuyện Ma
Ân oán của người ăn màyNgười Kể Chuyện Ma
Cô gái đi đôi giày đỏNgười Kể Chuyện Ma
Chuyến tàu muộnNgười Kể Chuyện Ma
Người tình maNgười Kể Chuyện Ma
Chuyện khó tin giữa nghĩa điạx…
Bí ẩn hồn ma báo oán ở trường bắn tử tù theo Mai Phương (Công Lý)
Xảo NươngBồ Tùng Linh
Hồng NgọcBồ Tùng Linh
Uất hận chưa tan...Vương Ngọc Tử Y
Hũ tro trong ngôi nhà bánNgười Kể Chuyện MA
Rùng rợn chuyện heo thành tinh báo oán chủ lò mổ theo VietnamNet
Rùng rợn chuyện heo thành tinh báo oán chủ lò mổ theo VietnamNet
Nợ tình chốn dương gianNgười Kể Chuyện Ma
Oan hồn xóm nhỏ...Duy Ly
Trái tim người chếtNgười Kể Chuyện Ma
Trái tim người chếtNgười Kể Chuyện Ma
Ông Linh Mục và oan hồn trinh nữTopa
Sự thật đằng sau những con búp bê bị ma ám nổi tiếng Mít Tờ Right
Nạn nhân kể về những điều nhìn thấy khi chết lâm sàngx…
Chuyện rùng rợn về những con búp bê bị ma ámMai Phương
Chuyện 3 cô gái áo trắng đêm đêm vẫy xe giữa đèo Bảo Lộctheo Người Đưa Tin
Đứa bé bên ngôi mộ mới đắpNgười Kể Chuyện Ma
Đứa bé ăn màyThái Bá Tân
Điếu CàyPhạm Hải Văn
Hai ngả đường đờiAndy Trần
Độc HuyềnNguyễn Đình Bổn
Người chồng cõi âmNgười Khăn Trắng
Bí mật kinh hoàng trong quán NetNgười Kể Chuyện Ma
Xóm oan hồnNgười Kể Chuyện Ma
Những chuyện kinh dị về “hồn ma cung nữ đòi nợ” ở Yên TửTheo Phong Nguyệt/LĐ
Oan hồn bên những ngôi miếu ven đườngx...
Chuyện kể trong tùTừ Nghiêm
Tên sát nhân và người gởi những bức thư lạTopa
Hồn ma truyền kiếp Người Khăn Trắng
Hai cái xác trong đêmTopa
Hai cái xác trong đêmTopa
3 nốt ruồi trên xác người yêuNgười Khăn Trắng
Hồn trăngNgười Khăn Trắng
Miếu hai côNgười Khăn Trắng
Miếu hai côNgười Khăn Trắng
Tình ma duyên tụcNgười Khăn Trắng
Ma chung tìnhx...
Bộ bà ba và chiếc khăn quấn đầu màu đenTopa
Nợ từ kiếp trướcNgười Kể Chuyện Ma
Ma xó si tìnhNgười Kể Chuyện Ma
Ma xó si tìnhNgười Kể Chuyện Ma
Ma xó si tìnhNgười Kể Chuyện Ma
Luật đời vay trảNgười Kể Chuyện Ma
Đêm định mệnhNgười Kể Chuyện Ma
Tìm phòng trọNgười Kể Chuyện Ma
Người vợ hoá khỉ Người Khăn Trắng
Cặp tình nhân “đầu thai” làm anh em song sinhLai Giang
Định MệnhNgô Minh Hằng
Nước mắt Ba CôNgười Khăn Trắng
Mười ba oan hồnNgười Kể Chuyện Ma
Mười ba oan hồnNgười Kể Chuyện Ma
Gò đất ma trong vườn cà-phêTopa
Nàng Hai báo oánNgười Khăn Trắng
Người cứu hộ bí hiểm Người Khăn Trắng
Người cứu hộ bí hiểm Người Khăn Trắng
Huyền thoại về tượng Thương Tiếc Trần Công Nhung
Huyền thoại về tượng Thương Tiếc Trần Công Nhung
Cô bé nhớ rõ chuyện từ ba kiếp trước gây xôn xao miền TâyTheo giadinh.net
Những bằng chứng về luân hồiTheo Trí thức trẻ
Cô bé nhớ rõ chuyện từ ba kiếp trước gây xôn xao miền TâyTheo giadinh.net
Những bằng chứng về luân hồiTheo Trí thức trẻ
Đi tìm lời giải về "ngôi chùa thề độc" của người MườngNguồn: Dân Việt
Người chết bám theo vạch mặt kẻ giết mìnhTheo Gia Đình & Cuộc Sống
Oan tình Út Liễu Người Khăn Trắng
Oan tình Út Liễu Người Khăn Trắng
Chú là người thứ mười baTopa
Chú là người thứ mười baTopa
Cảnh giới bên kia cửa tửNguyên Ngọc
Hồn thiêng sông núiDương hiếu Nghĩa
Bí ẩn tượng thần biết uống sữaTheo ANTĐ
Bí ẩn về những hồn ma dưới nướcMysterious Universe/Cao Anh Lâm