HOME
Tin Thế Giới
 
Mỹ muốn TQ nỗ lực hơn vào việc chống khủng bố
 
(RFA): Hoa kỳ muốn Trung Quốc tham gia nhiều hơn vào cuộc chiến toàn cầu chống chủ nghĩa khủng bố và các nỗ lực đánh bại Nhà nước Hồi giáo cả ở Iraq. Giới chức Ngoại giao Hoa Kỳ cho biết tin này hôm 19 tháng 6.
Bà Susan Thornton, quyền trợ lý Ngoại trưởng phụ trách Đông Á của Hoa Kỳ, nói với báo giới rằng Trung Quốc cho đến giờ chỉ mới có một vai trò rất giới hạn trong nỗ lực chống khủng bố và Hoa Kỳ muốn Trung Quốc nhận lãnh thêm trách nhiệm. Bà Thornton cũng nói Trung Quốc có nhiều quyền lợi ví dụ như ở Iraq chẳng hạn và Hoa Kỳ muốn Trung Quốc đóng góp hơn nữa cho nỗ lực của liên minh quốc tế chống Nhà nước Hồi Giáo.
Theo bà Thornton, Trung Quốc hiện đang phải chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa khủng bố ngày một tăng, ví dụ như vụ hai công dân Trung quốc bị giết hại gần đây ở Pakistan. Bà cho biết Bắc Kinh gần đây cũng đã gửi ra các tín hiệu muốn can dự sâu thêm vào nỗ lực chống khủng bố.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc, Cảnh Sảng nói tại buổi họp báo thường kỳ ở Bắc Kinh hôm 20 tháng 6 rằng cả Mỹ và Trung Quốc đều là nạn nhân của chủ nghĩa khủng bố và việc hợp tác giữa hai bên là vì lợi ích của cả hai nước.
RFA, 20/6/2017



--------------------
Philippines: Quân đội tổng tấn công mong tái chiếm Marawi

 



Các thành viên của lực lượng hành động đặc biệt của cảnh sát Philippines trên chiếc xe tải quân đội Marie, đảo Mindanao, miền nam vào ngày 19 tháng 6 năm 2017. AFP photo

(RFA): Quân đội Philippines vừa tiến hành một cuộc tấn công mới nhắm vào phiến quân Hồi giáo ở thành phố Marawi, miền Nam Philippines hy vọng có thể giải phóng khu vực này trước lễ kết thúc tháng Ramadan của người Hồi Giáo vào cuối tuần này. Người phát ngôn quân đội Philippines, tướng Restituto Padilla, cho biết như vậy vào hôm 20 tháng 6.
Cuộc tổng tấn công diễn ra giữa lúc có những lo ngại là quân tiếp viện của phiến quân Hồi Giáo sẽ đến thành phố ngay sau dịp lễ vừa nêu.
Người phát ngôn quân đội Philippines cho báo chí biết quân đội có tính đến sự phức tạp trên chiến trường nhưng ông cho biết quân đội Philippines sẽ cố hết sức để đẩy nhanh việc giải phóng thành phố trong thời gian sớm nhất.
Cuộc chiến ở Marawi đã diễn ra 5 tuần qua và khiến 350 người thiệt mạng, theo thống kê của chính phủ. Người dân chạy loạn cho biết họ thấy hàng chục xác chết trong các đống đổ nát của các căn nhà bị ném bom và chịu đạn pháo từ hai bên.
Trong khi đó, cảnh sát Philippines hôm 20 tháng 6 cho biết họ đang kiểm tra thông tin cho biết các phiến quân Hồi giáo đang lên kế hoạch đánh bom thủ đô Manila nhưng cho đến giờ cảnh sát vẫn chưa thể xác định được thông tin này. Cảnh sát Philippines vì vậy cho biết người dân không nên quá lo lắng về thông tin này.
Cảnh sát ở thủ đô Manila được đặt trong tình trạng báo động cao kể từ khi giao tranh ở thành phố Marawi bắt đầu.
Người đại diện cảnh sát Philippines, Oscar Albayalde nói trên truyền hình ANC của Philippines hôm 20 tháng 6 rằng báo cáo rò rỉ về một cuộc tấn công là có thật nhưng báo cáo này có những thông tin còn ở dạng thô cần được cảnh sát kiểm tra và xác định.
Một thông tin nội bộ của cảnh sát Philippines hôm 16 tháng 6 cho biết cảnh sát đã nhận được thông tin rằng các thành viên của nhóm Maute (một nhóm có liên quan đến Nhà nước Hồi Giáo đang giao tranh với quân chính phủ ở Marawi) đang lên kế hoạch đánh bom ở thủ đô.
Cảnh sát Philippines cho biết hiện cảnh sát vẫn đang kiểm soát được tình hình và người dân không nên quá lo lắng.
RFA, 20/6/2017

--------------------
Ai trong Toà Bạch ốc sẽ phản lại Donald Trump?

 
Thèm khát ưu thế và ước ao nghe lời khen trong cá tính của Donald Trump không có đáy, đó là một cơn đói không bao giờ thỏa mãn được. Tuần trước, Tổng thống Mỹ tập họp nội các của ông cho một cuộc họp không có mục đích nào khác ngoài việc ca ngợi ông, để nói rằng được phục vụ một người như ông là “danh dự” và “có phước” tuyệt trần.
Trump gật đầu thoả mãn, đón nhận một loạt những lời kinh tin kính Chúa tỉ như đó là quyền ông được hưởng mỗi ngày. Nhưng ngay cả khi quần thần tuyên bố lòng biết ơn và trung thành đời đời với Lãnh tụ Vĩ đại, kiểu Bình Nhưỡng, thì nó cũng chỉ là một màn kịch ngốc nghếch bày đặt tỏ lòng trung thành, chỉ cho thấy sự thật không bền vững của nó.

Trong chính phủ đầy công chức đã tìm ra cách để phản đối hành động của Tổng thống Trump. Liệu đám cận thần sẽ làm theo? Ảnh: Jabin Botsford / The Washington Post / Getty

Lý do nhân viên của Toà Bạch ốc này rò rỉ tin quá nhiều, và sẵn sàng bầy tỏ trong riêng tư sự lo lắng và xem thường, ngay cả khi đảnh lễ trước ống kính, chính là sự bất lực của Tổng thống Mỹ trong việc tạo được sự thận trong hay sự kính trọng. Trump đã làm cho mọi người thấy rõ ràng rằng ông có thể nổi cơn thịnh nộ lung tung với bất kỳ ai trong đám cận thần của ông vào bất cứ lúc nào. Trong một tweet vào sáng thứ Sáu, Trump khẳng định rằng ông đang bị điều tra vì đã sa thải Giám đốc F.B.I. James Comey, nhưng lại đổ lỗi cho Thứ trưởng Tư pháp, Rod Rosenstein, đã gây ra tình trạng rắc rối pháp lý, thực sự do chính Trump tạo ra. Tổng thống đã đuổi vài phụ tá; ông cũng đã làm cho mọi người biết thái độ khinh thị và sự thất vọng của ông với nhiều người khác, và ông, chẳng nghi ngờ gì, sẽ sa thải thêm một số nhân viên khác nữa. Steve Bannon, Kellyanne Conway, Jared Kushner, Jeff Sessions, Sean Spicer - ai là người chưa bao giờ nhận lãnh những trận đòn đau?
Sự tự cao tự đại của Trump, và nhu cầu có quần thần trung thành (một chiều), và sự không chịu nhận trách nhiệm về những điều không thật và sai lầm của chính mình, người viết tiểu sử của ông đã nói trắng ra là nếp ứng xử của ông trong kinh doanh đúng là mô hình cung cách khi ông là Tổng thống.
Những ký giả kỳ cựu ở Washington nói với tôi rằng họ chưa bao giờ thấy sự lo lắng, hối tiếc và cảm giác sắp tiêu tùng ở mức độ như những nhân viên Toà Bạch ốc hiện nay. Những phụ tá Toà Bạch ốc bồn chồn nghĩ rằng họ có thể tự cứu mình bằng cách bán đứng những người xung quanh và bằng rò rỉ thông tin nặc danh họ sẽ được yên ổn lương tâm sau khi đã phục vụ một Tổng thống, rõ ràng cách rời với sự thật và thực tế.
Tôi nghĩ đến Trump và những phụ tá và cố vấn của ông khi đọc cuốn “Nhân viên cuối cùng của Tổng thống” [“The Last of the President’s Men”] cuốn sách của Bob Woodward, phát hành năm 2015 viết về Alexander Butterfield, một sĩ quan Không quân chuyên nghiệp xin làm phụ tá cho Richard Nixon. Ông đã chuyển vào chính trường, không phải vì ý thức hệ, mà vì tham vọng khao khát được “ở trung tâm của quyền lực” nơi đưa ra những quyết định quan trọng.

Alexander Butterfield, người đã tiết lộ sự hiệ hữu của những băng ghi âm ở Toà Bạch ốc của Nixontrong cuộc điều tra vụ Watergate. Nguồn hình: Nikki Kahn / The Washington Post.

Khi còn ở đại học, tại U.C.L.A. Butterfield quen với H. R. Haldeman và John Ehrlichman, và sau khi phục vụ tại Việt Nam và đồn trú tại Úc, ông đã gọi cho Haldeman khi đó là phụ tá quan trọng nhất của Nixon. Haldeman nhận Butterfield làm phụ tá cho ông. Butterfield có được điều mà mỗi công chức ở DC mong muốn nhất - lối vào gần Tổng thống. Ông được xếp đặt lịch trình của Nixon, thứ tự báo cáo đến Tổng thống, sự đi lại của Nixom; ông góp lời khuyên, nhận bất kỳ mệnh lệnh nào của Nixon, dù quái lạ hay nhất thời. Thời đó, Butterfield không thể gần trung tâm quyền lực hơn nữa. Ông chóng nhận ra rằng Nixon là một người kỳ quái và cô độc - thô bạo, vô tâm, sôi sục oán hờn giới tinh hoa phương Đông không hiểu sao đã xúc phạm đến ông, có thể chỉ trong trí tưởng tượng hoặc trong thực tế. Butterfield đã phải chăm lo về mối quan hệ của Nixon với tất cả mọi người từ các thành viên nội các cho đến vợ của ông, Pat; bà không sống chung với Tổng thống Nixon trong mỗi kỳ nghỉ hè. Butterfield đã thi hành hầu hết những khẩu lệnh kỳ quặc của Nixon, đó có thể là chặn một cố vấn kinh tế cao cấp không cho tham dự một buổi lễ tôn giáo ở Tòa Bạch Ốc, hay không để cho Henry Kissinger ngồi bên cạnh người phụ nữ hấp dẫn nhất trong bữa quốc yến. (Hầu như không ai không nhìn thấy Nixon đề cập đến, chưa nói chuyện đụng vào vợ ông ở nơi công cộng, oán giận vì hình ảnh của Kissinger trước quần chúng là một người có văn hoá và là biểu tượng đàn ông khoẻ đẹp của Washington.)
Butterfield đã thấy những gì tất cả phụ tá Tổng thống đều đã thấy, nếu họ được tiếp xúc thân cận thường xuyên với Nixon; Butterfield đã chứng kiến những ứng xử không e dè, những hành vi tồi tệ nhất của một người đầy quyền lực. Biết bao vụ việc đã lặp đi lặp lại cho thấy sự chán ghét của Nixon đối với con người; ông phân biệt chủng tộc và chống Do Thái, những ngờ vực cá nhân một cách áp đảo của ông, và nỗi buồn sâu kín của mình. Nixon, nhân vật chống lại xã hội nhất, cần một bản ghi nhớ cuộc tường trình chỉ để thông qua bữa tiệc sinh nhật của một nhân viên. Butterfield kể lại với Woodward, trong một buổi tối ông ngồi đối diện với Nixon trên một chuyến bay đêm từ Trại David trở về Toà Bạch ốc bằng Marine One, và ông đã chứng kiến Nixon ở một trong những đoạn của văn chương về hành vi tính dục bất xứng làm ai cũng phái chưng hửng, Nixon cứ vỗ vào chân trần của cô thư ký Beverly Kaye:
“Và ông ấy cứ nói chuyện phiếm, nhưng tiếp tục vỗ chân cô thư ký. Bởi vì nay tôi có thể thấy, Nixon là Nixon, ông hoàn toàn không biết làm sao dừng lại. Ông biết đấy, ngừng lại là một hành động. Vì vậy, ông ấy cứ vỗ, vỗ, và vỗ vào chân cô thư ký. Và nhìn cô ấy. Và cảm thấy - Tôi có thể thấy bây ông ấy cũng cảm thấy đau buồn hơn lúc nào hết về tình thế mà ông đã tự gây ra. Vì vậy, ông ấy cố gắng tiếp tục câu chuyện phiếm, và tôi có thể nhìn thấy ông ấy nói [cho mignh nghe], Tôi sẽ phải là gì khi câu chuyện phiếm chấm dứt?... Cô thư ký ngồi sượng trân như đá. Cô ấy chưa bao giờ ở trong hoàn cảnh như thế trước đó. Tổng thống của Hoa Kỳ vỗ chân trần của cô.
Woodward hỏi, “Trong bao lâu?”
“Nó dường như dài như cả nửa đoạn đường về Washington, ý tôi nói một thời gian dài, vài phút.”
Khi mới phát hành, cuốn “The Last of the President’s Men” không được sự chú ý như những tác phẩm điều tra trước đây của Woodward, nhưng sự mật thiết và kỳ lạ của nó đáng để người ta trở về với thời đại của Trump - đặc biệt nếu bạn là những người “có phước” được phục vụ dưới trướng của Tổng thống hiện tại. Cuốn sách đó có những bài học.

Nguồn: Simon & Schuster; Ấn bản đầu tiên (October 13, 2015)

Butterfield, bây giờ chín mươi mốt tuổi - đã làm việc với Woodward hàng chục giờ, kể lại kinh nghiệm của ông khi làm việc gần gũi với một Tổng thống, về căn bản, đã điều khiển một hoạt động tội phạm từ Toà Bạch ốc; sau cuộc kể chuyện, Butterfielf xem ra là một người có nhiều động cơ phức tạp. Khi những vụ bê bối mới xảy ra, hầu như ông không hề nói đến những gì ông biết. Sau khi Nixon tái đắc cử, Butterfield rời Toà Bạch ốc đi lãnh đạo Cục Hàng không Liên bang. Dù cố gắng đến đâu để nuốt nỗi nhục nhằn hay nhận chìm kiến thức của ông về những “danh sách kẻ thù” và những che dấu tội phạm xẩy ra quanh ông thời Watergate, dù đã cố gắng hết mức để hợp lý hóa tính dễ bị hối lộ của Nixon bằng những thành tựu của ông ấy, đặc biệt là việc thiết lập bang giao với Trung Quốc, Butterfield cuối cùng đã đến một khoảnh khắc phán xét không tránh được.
Vào tháng Hai năm 1971, Nixon nẩy ra ý nghĩ đặt một hệ thống ghi âm tự động khi có tiếng nói trong những phòng làm việc của ông. Butterfield Được giao nhiệm vụ cài đặt. Haldeman nói với Butterfield rằng Nixon muốn hệ thống được cài ở máy điện thoại của ông và tại Phòng Bầu dục, văn phòng của ông tại Tòa nhà Chính phủ, Phòng họp nội các, phòng Lincoln. Không để cho Kissinger biết; và ngay cả thư ký cấp cao nhất của ông, bà Rose Mary Woods, cũng không được biết. Chỉ có một vài phụ tá và Tổng thốngbiết rằng không có cuộc đàm thoại nào là bí mật. Những lỗ nhỏ khoan trên mặt bàn của Tổng thống để đặt máy vi âm. Một loạt máy ghi âm Sony 800B đã được đặt ở tầng hầm Toà Bạch ốc.
Nixon nói, tất cả những việc đó vì lợi ích của “lịch sử”. Kennedy và Johnson đã ghi âm, nhưng có lựa chọn, nhưng Nixon muốn ghi âm tất cả làm tài liệu của riêng mình - nhưng không ai được biết. Nixon nói với Butterfield “Không ai được biết chuyện này. Im lặng là chính.”
Cuối cùng, tất nhiên, những cuộn băng đã kết thúc sự nghiệp của Nixon. Vào tháng Bảy năm 1973, khi các nhà điều tra Watergate của Thượng viện hỏi thẳng thừng Butterfield là Toà Bạch ốc có ghi âm những cuộc nói chuyện hay không, Butterfield quyết định là lòng trung thành của ông không phải với “hầm phân” của Toà Bạch ốc của Nixon mà là với sự thật. Xác nhận những gì ít người biết - rằng có băng của Nixon và cận thần của ông thảo luận về Watergate và sự che dấu nó - Butterfield đã giúp chấm dứt một nhiệm kỳ Tổng thống.
Ngày nay Donald Trump tại phải đối phó với một cuộc điều tra do Robert Mueller đứng đầu, sau vụ đuổi Giám đốc của F.B.I., và nó có thể kéo dài nhiều tháng. Hầu như không có bất kỳ sự bảo đảm nào là chính phủ sẽ bị kết tội thông đồng với Nga, hoặc với người Nga, về bất kỳ điều gì; tiên đoán là nhẩy vội qua những bằng chứng cụ thể hiện có. Cũng không có bất kỳ sự bảo đảm nào, bất chấp những lời khai của Comey, và lời khai của những nhân vật an ninh quốc gia hàng đầu khác, là sẽ có sự buộc tội cản trở công lý. Đây là vấn đề chắc chắn sẽ mất một thời gian.
Nhưng, trong khi cá tính của Trump khác biêt so với Nixon, có rất ít bằng chứng màn bày tỏ trung thành giả tạo trình diễn vào cuối tuần trước có bất kỳ cơ sở nào trong đời sống thực. Bannon, Spicer, Conway, Sessions, Kushner, và nhiều người khác đã bị Trump vùi dập bằng cách này hay cách khác sẽ ở lại làm cố vấn Tống thống hay không? Tất cả bọn họ sẽ hy sinh tương lai của họ để bảo vệ một người chỉ chú tâm đến chính mình, mặc kệ tấ cả những người khác hay không? Có thể không ai trong số họ sẽ kết luận rằng họ đang làm việc cho một Tổng thống mà sự lương thiện của ông ấy ngang tầm với lòng trung thành của ông dành ho người khác hay không? Trong chính phủ đã có đầy công chức đã tìm ra cách để phản đối hành động của vị Tổng thống này và kể lại cho các điều tra viên và phóng viên. Đám phụ tá thân cận sẽ làm theo chăng? Hay họ đã làm như thế?
Ngày này qua ngày khác, Alexander Butterfield đã nghe Nixon nói, “Chúng tôi sẽ tiêu diệt những thằng chó đẻ đó.” Ông ta cũng nghe những lời nói dối; Ông đã nhìn tận mắt Tổng thống cố đè bẹp đối thủ của ông bằng những cách theo dõi và thủ đoạn bẩn thỉu. Nó làm ông phẫn nộ, nhưng Butterfield đã giả định rằng nhiệm kỳ Tổng tống sẽ chịu được; nó là một cơ chế quá mạnh để sụp đổ. Nhưng sau đó động lượng hướng tới sự thật bắt đầu thành “một con sóng”, theo chữ dùng của Butterfield. Suốt thời gian ở Toà Bạch ốc, ông bị giắng xé giữa lòng trung thành với Tổng thống hay, hay ít nhất, với ý tưởng của một nhiệm kỳ Tổng thống và ước mong muốn làm điều đúng. Tuy nhiên, khi đến đúng lúc ông Butterfield đã cung khai.
David Remnick là biên tập viên của tờ The New Yorker từ năm 1998 và một phóng viên từ năm 1992. Ông là tác giả của cuốn “The Bridge: The Life and Rise of Barack Obama.”
Posted on June 18, 2017
David Remnick | Trà Mi
http://www.dcvonline.net

--------------------
Helmut Kohl, công dân châu Âu vĩ đại

 

Thủ tướng Đức Helmut Kohl (G) bên cạnh đồng nhiệm Anh Margaret Thatcher và tổng thống Pháp François Mitterrand trong hội nghị thượng đỉnh châu Âu ở Hannova năm 1988.REUTERS/Michael Urban/File Photo

(RFI): Trong bài xã luận mang tựa đề «Bài học châu Âu của ông Helmut Kohl», cựu thủ tướng Đức vừa qua đời vào cuối tuần trước, Le Monde nhận xét, cái chết đôi khi mang lại công lý cho một vĩ nhân.
Trong những năm cuối đời, ông Helmut Kohl chỉ còn là cái bóng của chính mình. Người Đức đã có thói quen nhìn thấy nơi ông Kohl một ông già sức khỏe sa sút, ngồi xe lăn, và báo chí chỉ nhắc đến cùng với vụ kiện tụng nhà báo đã giúp ông viết hồi ký. Cựu thủ tướng cáo buộc nhà báo này đã công bố các cuộc đối thoại mà ông muốn giữ bí mật, về các cuộc đấu đá với nhiều nhân vật trong đó có bà Angela Merkel.
Sự kiện ông từ trần hôm thứ Sáu 16/6 ở tuổi 87, đã đặt lại mọi việc vào đúng chỗ của nó. Đã hẳn là Helmut Kohl rời chính trường Đức một cách không mấy vinh quang, sau khi thất bại trong cuộc bầu cử Quốc Hội năm 1998 và vài tháng sau thì uy tín bị sút giảm trong vụ quỹ đen của đảng Liên minh Dân chủ Thiên chúa giáo (CDU) mà ông lãnh đạo suốt 25 năm. Nhưng lịch sử đã lưu lại hình ảnh một Helmut Kohl khác.

Chính khách lớn của nước Đức, công dân châu Âu
Khi người tiền nhiệm qua đời, bà Angela Merkel đã vinh danh «một người Đức vĩ đại và là một người châu Âu vĩ đại». Câu này có vẻ công thức, nhưng mang nặng ý nghĩa.
«Một người Đức vĩ đại». Ông Helmut Kohl đúng là một chính khách lớn, một người công giáo bảo thủ của bang Rheinland-Pfanz, không hề nghĩ rằng định mệnh sẽ khiến ông lãnh đạo việc thống nhất một quốc gia đã bị chia đôi, sau khi thất trận trong Đệ nhị Thế chiến. Việc thống nhất nước Đức ngày nay tỏ ra logic, tuy nhiên vào thời đó lại đầy rủi ro chính trị, và cái giá phải trả về kinh tế quy mô đến nỗi chỉ có một vị nguyên thủ mang tầm vóc lớn mới có thể lãnh đạo được.
Khi lao vào công cuộc thống nhất Đức quốc, ông Helmut Kohl có thể quay lưng lại với châu Âu. Bây giờ thì người ta đã quên, nhưng vào thời điểm đó nhiều người lo sợ chủ nghĩa dân tộc Đức lại trỗi dậy. Tuy nhiên thủ tướng Helmut Kohl - khi công nhận sự bất khả xâm phạm của đường biên giới Oder-Neiße với Ba Lan, được ấn định bởi hiệp ước «2+4» sau Đệ nhị Thế chiến (1990), và áp đặt lên người dân Đức việc từ bỏ đồng Deutsche Mark, thay vào đó là đồng euro thông qua hiệp ước Maastricht (1992) - đã đi vào lịch sử khi thực hiện thành tích: làm nên một nước Đức thống nhất mà không khiến châu Âu tan rã.
Nhận định rằng có thể bảo vệ tầm vóc của nước Đức mà vẫn tôn trọng lợi ích châu Âu, và cả hai mục tiêu này chỉ có thể đạt được qua quan hệ đặt trọn lòng tin với Pháp: chính niềm tin ấy của Helmut Kohl đã mang lại âm hưởng đặc biệt khi ông từ trần.
Vào lúc mà các cuộc thương lượng Brexit đang tiến hành, nước Pháp vừa bầu lên một tổng thống hứa hẹn gầy dựng lại châu Âu, và thủ tướng Merkel cổ vũ cựu lục địa «tự nắm lấy định mệnh của mình» - vì không thể trông cậy vào một nước Mỹ dưới quyền lãnh đạo của ông Donald Trump, Le Monde cho rằng sự qua đời của Helmut Kohl đã đưa chúng ta quay lại một thời kỳ mà ta cần rút tỉa các bài học. Một thời kỳ mà những biến đổi to lớn về địa chính trị, đồng thời có thể là những cơ hội lịch sử cho tương lai châu Âu.

Cha đẻ của nước Đức thống nhất
Trong bài «Helmut Kohl, người thống nhất nước Đức», Les Echos nhắc lại, người giữ kỷ lục làm thủ tướng Đức lâu nhất sau thế chiến, cũng là người có viễn kiến về một nước Đức thống nhất và gắn bó với Liên Hiệp Châu Âu.
Cuộc hẹn hò với lịch sử diễn ra vào ngày 09/11/1989, khi «Bức tường ô nhục» chia cắt thành phố Berlin, nước Đức và châu Âu suốt 28 năm trời đã sụp đổ. Helmut Kohl chủ động nắm lấy tiến trình, mạnh tay áp đặt một liên minh tiền tệ và chính trị mà sau này chính ông thú nhận: «Chúng tôi phiêu lưu vào một miền đất lạ».
Bất chấp những ý kiến phản đối trong Quốc Hội, Helmut Kohl có quyết định nổi tiếng «một đổi một» - một đồng mác Đông Đức được đổi ngang với đồng Deutsche Mark hùng mạnh của Tây Đức. Và buộc được điện Kremlin chấp nhận nước Đức thống nhất là thành viên của NATO.
Ngày 01/10/1990, vừa 330 ngày sau khi Bức tường Berlin sụp đổ, một đám đông khổng lồ tập trung trước Reichstag (Quốc Hội liên bang), mừng sự khai sinh một cường quốc 80 triệu dân. Một quốc gia thống nhất đã nhìn nhận trách nhiệm trong việc diệt chủng người Do Thái, và tìm lại thủ đô lịch sử là Berlin.

Ái quốc, nhưng không dân tộc chủ nghĩa
Helmut Kohl bước lên đỉnh vinh quang - tờ Vanity Fair gọi ông là «King Kohl», «nhân vật đã đóng vai trò quan trọng nhất trong việc thành lập một hệ thống chính trị mới và đưa đến thành công».
Tiến trình hội nhập năm bang Đông Đức, một công trình to lớn, liên hệ chặt chẽ với việc xây dựng châu Âu. Theo thủ tướng Đức, đây chỉ là «hai mặt của cùng một tấm mề-đay». Helmut Kohl là người ái quốc, nhưng không dân tộc chủ nghĩa. Ông đóng góp rất nhiều vào việc dựng lên «ngôi nhà châu Âu», với thị trường chung và hiệp ước Maastricht. Theo ông: «Châu Âu là vấn đề chiến tranh và hòa bình trong thế kỷ 20. Chúng ta, những người Đức, còn cần đến châu Âu hơn hẳn những nước khác, để không lại bị rơi vào một định mệnh khắc nghiệt».
Vị thủ tướng hiểu rõ những gì mình nói. Một người cậu của Helmut Kohl tử trận trong Đệ nhất Thế chiến, còn người anh của ông ngã xuống trong Đệ nhị Thế chiến. Bản thân ông bị buộc phải thề trung thành với chế độ quốc xã ở tuổi 15, rồi sau đó phải lang thang trong một đất nước bị tàn phá vì bom đạn để tìm lại cha mẹ. Trải nghiệm về «cái chết và sự hủy diệt» đã thúc đẩy ông gắn bó với cựu thù là nước Pháp, làm nên cặp đôi cột trụ của châu lục.
«Sự nghiệp độc đáo, vinh danh đặc biệt». Le Figaro cho biết, chủ tịch Ủy Ban Châu Âu Jean-Claude Juncker đã đề nghị vinh danh cố thủ tướng Đức ở cấp độ châu Âu chứ không chỉ trong phạm vi nước Đức vì sinh thời ông đã là công dân danh dự châu Âu. Từ tối thứ Sáu, những lá cờ được treo rủ tại các công sở Đức, và cả tại Quốc hội châu Âu ở Strasbourg - đây là lần đầu tiên.
Thụy My 19-06-2017



--------------------
«Làn sóng Macron» từ Dinh Tổng thống tràn sang Quốc hội

 
(RFI): Chiến thắng đã được báo trước trong vòng hai cuộc bầu cử Quốc Hội Pháp của đảng Cộng Hòa Tiến Bước (LREM), do tân tổng thống Emmanuel Macron thành lập chỉ mới một năm, chiếm trang nhất của tất cả các báo Paris ra hôm nay.
Nhật báo cánh hữu Le Figaro chạy tựa: «Sau điện Elysée lại đến Quốc Hội». Trang bìa tờ Libération thiên tả là một hình bán nguyệt với tỉ lệ ghế của các đảng trong Quốc Hội, trong đó màu vàng của LREM áp đảo, chơi chữ «L’Emprise du Milieu» (tạm dịch «Dấu ấn cánh trung», gợi nhớ đến «L’Empire du Milieu», cụm từ thường dùng để chỉ Trung Quốc). Cũng với biểu đồ này, Les Echos đánh giá Macron đã «Thắng được thử thách», còn theo La Croix thì đây là một «Thành công bị tỉ lệ vắng mặt làm mờ nhòa». Le Monde ra từ cuối tuần nói về những gì đang chờ đợi tại một Quốc Hội mà đa số thuộc phe tổng thống.
Libération tóm lược kết quả cuộc bầu cử Quốc Hội: Với 310 ghế, ông Emmanuel Macron có được đa số tuyệt đối. Đảng Những Người Cộng Hòa (LR) giữ được thể diện, trong khi đảng Xã Hội (PS) đếm trên đầu ngón tay số người sống sót. Và với không đầy chục dân biểu, đảng Mặt Trận Quốc Gia (FN) chuẩn bị đối đầu với một cuộc nội chiến.
Libération nhận định, cách đây một năm, Emmanuel Macron hầu như chẳng có gì trong tay, bây giờ ông có tất cả. Quyền lực tập trung? Độc tài cánh trung? Tờ báo cho rằng cần tỉnh táo: Hiến Pháp vẫn nguyên vẹn, các quyền tự do được tôn trọng, đối lập vẫn giữ được các thành phố lớn và các vùng, một sự hiện diện khiêm tốn nhưng có thực tại Quốc Hội. Điều đáng lo là phe đối lập thiếu cân bằng trong Quốc Hội mới.
Cánh hữu bị giảm sút, nhưng cánh tả thì chỉ còn hiện diện tối thiểu. Phe Macron có xu hướng hữu khuynh để vô hiệu hóa các đối lập chủ chốt, bằng chứng là ba hồ sơ tình trạng khẩn cấp, luật lao động và giáo dục. Việc này có nguy cơ làm cho tân chính phủ tách rời khỏi cử tri cánh tả. Từ khẩu hiệu «không tả không hữu» trong vận động tranh cử, chính phủ của ông Macron có thể chuyển thành «phi cánh tả» - một sự bội ước.

Đa số tuyệt đối, trách nhiệm tối đa
Trong bài xã luận mang tựa đề «Đa số tuyệt đối, trách nhiệm tối đa», Le Figaro nhận định cuộc cách mạng «Tiến Bước» ào đến như một trận sóng thần. Cánh tả, cánh hữu, cực tả, cực hữu, tất cả những đảng truyền thống trong đời sống chính trị nước Pháp, nếu không bị chìm ngập thì cũng bị rung chuyển. Trên đống gạch vụn của «thế giới cũ xưa» này, một thế hệ mới đã nổi lên nắm lấy quyền lực của ngành lập pháp hôm nay, như đã nắm được chính quyền hôm qua. Đây là sự kiện chưa từng thấy từ năm 1958 đến nay. Tuy đã từng có tình trạng đa số tuyệt đối trong Quốc Hội, nhưng đó là nhờ sự liên minh của các đảng chính trị, chứ một đảng nắm độc quyền thì chưa có tiền lệ.
Tổng thống Emmanuel Macron nay chẳng cần đến ai khác để lập đa số, kể cả đảng cánh trung MODEM đang liên kết. Đảng LREM chưa hề hiện hữu trước đó, và các dân biểu của đảng này được bầu lên nhờ gắn với tên ông. Chưa bao giờ một tổng thống được toàn quyền hành động như thế.
Tuy nhiên Le Figaro nhắc nhở, với tỉ lệ cử tri vắng mặt cao trong kỳ bầu cử tổng thống lẫn Quốc Hội, chưa bao giờ một tổng thống có quyền lực như thế lại dựa trên một cơ sở bó hẹp đến vậy. Nếu một nước Pháp hầu hết là thị dân, có thu nhập khá sẵn sàng ủng hộ những cải cách của ông Macron, thì còn có một nước Pháp khác là dân ngoại ô có cuộc sống khiêm tốn, (66% công nhân và 61% nhân viên không đi bầu vòng một Quốc Hội), đứng bên ngoài sự hồ hởi của giới tinh hoa.
Họ không chống đối ông, nhưng thất vọng với cả cánh tả lẫn cánh hữu, họ chờ đợi. Và các cử tri này sẵn sàng nhảy sang khuynh hướng cực đoan, một khi không có dịp bày tỏ chính kiến bằng lá phiếu (hai năm nữa mới có kỳ bầu cử mới), họ có thể sử dụng những hình thức chống đối khó kiểm soát hơn.
Nhắc lại những kết thúc đáng buồn của các đa số tuyệt đối từ thời vua Louis 18 cho đến Jacques Chirac năm 1987, tờ báo cho rằng Emmanuel Macron đang trên đà thắng lợi, khó thể lắng nghe những lời cảnh báo. Nhưng từ nay ông cần biết rằng việc nắm trọn quyền hành có cái giá của nó.
Thụy My 19-06-2017



--------------------
Donald Trump thu nhập 600 triệu đô la trong năm qua

 
(RFI): Tờ Le Figaro cho biết «Việc làm ăn của tổng thống Trump rất khấm khá». Nhà tỉ phú đã thu được ít nhất 600 triệu đô la trong khoảng năm 2016 đến tháng Tư 2017, qua nhiều hoạt động kinh doanh khác nhau.
Theo một tài liệu 98 trang được cơ quan phụ trách về mặt đạo đức chính phủ công bố hôm thứ Sáu, ông Trump có thu nhập ít nhất 594 triệu đô la. Số tài sản này thực ra còn lớn hơn trên thực tế. Chỉ riêng câu lạc bộ Mar-a-Lago tại Florida, mà phí đăng ký đã được tăng gấp đôi, ông Trump đã thu được 37 triệu đô la với «Toà Bạch Ốc mùa đông» này. Sân gôn ở Scotland thu nhập trên 50 triệu đô la, cuốn sách «The Art of the Deal» (Nghệ thuật thương lượng) mang về 5 triệu đô la, và cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ giúp ông bỏ túi 11 triệu đô la. Tuy nhiên làm ăn lớn thì nợ lớn, Donald Trump có số nợ gần 316 triệu đô la.
Thụy My 19-06-2017

--------------------
Tin Đọc Nhanh

 


(AFP) - Philippines trả tự do cho 19 cảnh sát bị cáo buộc giết người tùy tiện trong chiến dịch chống ma túy.
Phát ngôn viên ngành cảnh sát Philippines Ronald dela Rosa ngày 19/06/2016 cho biết 19 người này nói trên được trả tự do hôm 16/06/2017, sau khi nộp tiền thế chân. Những người này, hồi tháng 3/2017 bị quy tối giết người. Theo các thống kê chính thức của Manila, trong 11 tháng đầu nhiệm kỳ tổng thống của ông Duterte, đã có hơn 3.000 người bị nhân viên an ninh Philippines giết hại trong các chiến dịch chống ma túy, 5.700 trường hợp bị tử hình qua xét xử.

(AFP) - Sáu quân nhân Thái Lan thiệt mạng ở Pattani sát biên giới với Malaysia.

Theo các nguồn tin cảnh sát Thái Lan vụ tấn công diễn ra vào sáng ngày 19/06/2017. Một chiếc xe của quân đội Thái tuần tra khu vực bị trúng bom. Đây là vụ nổ bom thứ nhì trong vùng, xảy ra từ đầu năm 2017. Cảnh sát đang điều tra và cho rằng thủ phạm là các phần tử theo đạo Hồi đòi ly khai. Bạo động dấy lên trong khu vực từ năm 2004, làm gần 6.800 người thiệt mạng. Xung đột ở miền nam Thái Lan bị cộng đồng quốc tế lãng quên. Tập đoàn quân sự Thái đến nay từ chối đàm phán với phe nổi dậy theo đạo Hồi, mang tên tổ chức Barisan Revolusi Nasional (BRN).

(AFP) - Liên Hiệp Châu Âu triển hạn thêm một năm lệnh cấm vận trừng phạt nước Nga thôn tính bán đảo Crimée của Ukraina.

Một nguồn tin ngoại giao châu Âu ngày 19/06/2017 cho biết như trên. Quyết định này sẽ được chính thức ban hành nhân thượng đỉnh tại Bruxelles, mở ra trong hai ngày 22 và 23 tháng 6/2017.

(AFP) - Hỏa hoạn cháy rừng tại Bồ Đào Nha, một công dân Pháp thiệt mạng trong số hơn 60 người tử vong.
Hơn một ngàn lính cứu hỏa vẫn được huy động để dập tắn cơn hỏa hoạn. Trời nắng nóng với nhiệt độ hơn 38 độ C và hạn hán, gió to là trở ngại lớn. Lisboa cầu viện các đối tác châu Âu tiếp tay dập tắt nạn cháy rừng.

(AFP) - Hải quân Nga -Trung chuẩn bị tập trận tại biển Baltic.

AFP dẫn lại nguồn tin từ Tân Hoa xã Hôm nay 19/06/2017, cho hay, hải quân Nga và Trung Quốc sẽ tiến hành các cuộc tập trận trong vùng biển Baltic vào cuối tháng Bảy tới. Hãng tin chính thức Trung Quốc hôm qua cho biết một khu trục hạm được áp tải bởi hai chiến hạm khác đang trên đường tới vùng biển Baltic. Từ năm 2012 Nga và Trung Quốc vẫn luân phiên tổ chức các cuộc diễn tập hàng năm trong vùng biển của mỗi nước. Trong quá khứ, các cuộc tập trận hải quân Nga - Trung đã diễn ra ở các vùng biển nhạy cảm, như năm ngoái diễn ra tại Biển Đông, khu vực đang có nHững tranh chấp chủ quyền giữa Bắc Kinh và các nước trong khu vực.

(AFP) - Năm 2016, di dân vì xung đột đạt con số kỷ lục.
Theo báo cáo của Cao Ủy Liên Hiệp Quốc về người tị nạn HCR, số người phải rời bỏ nhà cửa và chạy tị nạn chiến tranh xung đột trên thế giới trong năm 2016 đã lên tới 65,6 triệu người. Như vậy trung bình cứ 113 người dân trên thế giới có 1 người phải rời bỏ quên hương bản quán chạy lánh nạn chiến tranh. Syria, Iraq, Colombia và Nam Soudan và là những điểm xuất phát chính của dòng người di cư bất đắc dĩ này. Trong dòng người chạy nạn trên có tới hơn 22 triệu trẻ em.
RFI 19-06-2017

--------------------
Anh Quốc: Xe tải lao vào đám đông gần một đền thờ Hồi Giáo tại Luân Đôn

 

Chiếc xe tải nhỏ đâm vào đám đông, đêm 18/06, ở Luân Đôn, Anh Quốc. REUTERS/Neil Hall

(RFI): Hầu hết các nạn nhân là người theo đạo Hồi. Cảnh sát Anh vào sáng ngày 19/06/2017 cho biết hung thủ là một người đàn ông 48 tuổi đã bị bắt giữ. Thủ tướng Theresa May triệu tập nội các trong một cuộc họp khẩn cấp và không loại trừ khả năng đây là một vụ "tấn công khủng bố".
Thông tín viên Muriel Delcroix từ Luân Đôn cho biết thêm: "Trong đêm Chủ Nhật, rạng sáng ngày Thứ Hai, một chiếc xe tải nhỏ lao vào toán người đi bộ. Những người này vừa rời khỏi đền thờ Hồi giáo ở Finsbury Park, sau bữa ăn tối trong mùa lễ Ramadan. Một người chết tại chỗ, 11 người bị thương, 8 trong số đó phải nhập viện. Hung thủ là một người đàn ông da trắng, 48 tuổi, lao ra khỏi chiếc xe tải và hô to: Tôi muốn giết người Hồi Giáo và tôi đã làm xong phần việc của mình. Lập tức, kẻ này bị đám đông vô hiệu hóa cho tới khi cảnh sát đến hiện trường. Trước mắt, giới điều tra không tìm thấy vũ khí và cũng không tiến hành công cuộc truy lùng các tòng phạm. Thủ tướng Anh, Theresa May cho biết hồ sơ nay được xử lý như một vụ tấn công 'có thể mang tính chất khủng bố'. Ngay sáng nay bà triệu tập một cuộc họp khẩn cấp mang tên Cobra - Hổ Mang.
Phía Hội Đồng Hồi Giáo tại Anh Quốc xem vụ tấn công đêm hôm qua mang tính bài đạo Hồi và yêu cầu chính quyền tăng cường an ninh gần các đền thờ Hồi Giáo.
Đô trưởng Luân Đôn, Sadiq Khan bày tỏ nỗi buồn trước một vụ tấn công nhắm vào những người dân vô tội ở thủ đô Anh Quốc. Theo ông, tương tự như ở Manchester, Westminster hay trên cầu LondonBridge, vụ tấn công này dường như nhắm vào một cộng đồng cụ thể và nhắm vào những giá trị chung của tất cả chúng ta như là lòng vị tha, quyền tự do và sự tôn trọng lẫn nhau. Đô trưởng Luân Đôn thông báo tăng cường lực lượng bảo đảm an ninh cho các cộng đồng tôn giáo khác nhau tại thủ đô nước Anh".
Thanh Hà 19-06-2017

--------------------
Iran nã hoả tiễn vào thành trì của Daech tại Syria

 

Truyền hình Nhà nước Iran phát hình ảnh hoả tiễn được phóng đi nhắm vào các cơ sở của Daech tại vùng Deir Ezzor, Syria, ngày 18/06/2017. IRIB TV / AFP

(RFI): Vệ Binh Cách Mạng Hồi giáo Iran, ngày 18/06/2017 thông báo đã bắn một loạt hoả tiễn vào thành trì của tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo Daech tại Syria và đã thành công. Đây là đợt can thiệp quân sự đầu tiên của lực lượng quân sự tinh nhuệ Iran ngoài lãnh thổ từ khi kết thúc chiến tranh Iran-Iraq.
Thông tín viên Siavosh Ghazi từ thủ đô Teheran cho biết thêm: "Theo truyền thông Iran, tổng cộng 6 hỏa tiễn Zolfaqar được bắn đi, nhắm vào một căn cứ chỉ huy và tập trung quân của tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo trong vùng Deir Ezzor, miền đông Syria. Những hoả tiễn này được phóng đi từ một trung tâm đặt ở phía Tây lãnh thổ Iran. Đài truyền hình Nhà nước cho thấy hình ảnh hoả tiễn bay ngang qua lãnh thổ Iraq, trên hành trình 650 cây số.
Lực lượng Vệ Binh Cộng Hòa khẳng định chiến dịch này nhằm đáp trả hai vụ tấn công khủng bố ngày 07/06 nhắm vào Nghị viện Iran và lăng giáo chủ Khomeiny ngay tại thủ đô Iran, làm 17 người chết. Tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo nhận là tác giả hai vụ tấn công nói trên.
Cho tới nay, Iran luôn yểm trợ chính quyền Damas qua việc gửi cố vấn quân sự và quân tình nguyện sang Syria để chiến đấu chống quân nổi dậy và quân thánh chiến Hồi Giáo. Nhưng đây là lần đầu tiên chính quyền nước này bắn hoả tiễn từ lãnh thổ Iran sang Syria. Sự kiện này diễn ra trong bối cảnh căng thẳng gia tăng giữa Iran và Ả Rập Xê Út và chỉ hai ngày sau khi Thượng Viện Mỹ thông qua các biện pháp trừng phạt mới nhắm vào chương trình hạt nhân của Iran cũng như chính sách của Teheran trong khu vực, đặc biệt là đối với Iraq và Syria."

Không quân Hoa Kỳ bắn rơi một phi cơ của quân đội Syria

Theo AFP, ngày 18/06/2017, một chiến đấu cơ của Hoa Kỳ thuộc liên quân quốc tế chống Daech tại Syria và Iraq đã bắn hạ một phi cơ của quân đội Damas trong khu vực miền bắc Syria. Thông tin trên do quân đội Syria loan báo và đã được Washington xác nhận. Thông cáo của sở chỉ huy liên quân quốc tế chống Daech cho biết chi tiết: «Vào hồi 18h43, giờ địa phương (17 giờ 43 GMT), một máy bay của quân đội Syria loại SU-22 đã ném bom gần khu vực của Lực Lượng Dân Chủ Syria (FDS) ở phía Nam Tabqa. Căn cứ theo các cam kết của chúng tôi, và quyền tự vệ chính đáng của liên quân (chống Daech), phi cơ nói trên đã bị chiến đấu cơ Mỹ, F/A-18 E Super Hornet bắn hạ ngay lập tức».
Vẫn theo liên quân quốc tế chống Daech, hai giờ trước đó, các lực lượng của chính phủ Bachar al-Assad đã tấn công các chiến binh của FDS ở phía Nam Tabqa và đã gây tổn thất đáng kể cho Lực Lượng Dân Chủ Syria, liên quân Ả Rập - Kurdistan, được Hoa Kỳ và đồng minh vùng Vịnh yểm trợ. Tuy nhiên, liên quân khẳng định không tìm cách tấn công chế độ Syria, quân đội Nga hay các lực lượng thân chế độ Damas, nhưng họ không ngần ngại tự vệ cũng như bảo vệ những đối tác trước các đe dọa.
Matxcơva hôm nay thông qua lời thứ trưởng Ngoại Giao Nga, Serguei Riabkov, được hãng tin Nga Tass trích dẫn, đã lên án vụ không quân Mỹ bắn hạ chiến đấu cơ Syria là «hành động xâm lược» và tố cáo Washington «đang hỗ trợ khủng bố» tại Syria.
Thanh Hà, Anh Vũ 19-06-2017

--------------------
Trump tấn công vào quân đội Cuba, đang nắm huyết mạch kinh tế đảo quốc

 

Du khách chụp ảnh kỷ niệm bên ngoài khách sạn Nacional ở La Habana, 22/05/2017.REUTERS/Stringer

(RFI): Khi thông báo cấm các giao dịch với những định chế do quân đội Cuba kiểm soát, tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhắm vào trái tim của chế độ Raul Castro, vốn đã giao phó cho quân đội hầu như toàn bộ nền kinh tế đảo quốc.
Hôm 16/06/2017, ông Trump ra lệnh cấm các công ty Mỹ giao thương với Tập đoàn Quản trị Doanh nghiệp (GAESA), định chế hùng mạnh của quân đội, đặc biệt là kiểm soát phần lớn kỹ nghệ du lịch đang trên đà tăng trưởng. Tập đoàn này hoạt động trên rất nhiều lãnh vực kinh tế, đã bắt rễ từ thập niên 90.
Vào thời đó, sự sụp đổ của ông anh cả Liên Xô đã khiến Cuba mất đi nguồn tài trợ, cần khẩn cấp tiền mặt. Anh em nhà Castro đã nhờ cậy vào lòng trung thành của quân đội, giao phó cho những lãnh vực chủ chốt của nền kinh tế. Vương quốc này khởi đầu với sự thành lập Liên hiệp các doanh nghiệp quân đội (UEM) để bảo trì và sản xuất vũ khí trong nước. Rồi đến tập đoàn du lịch Gaviota, được lập ra để điều phối và kiểm soát việc mở cửa trong lãnh vực du lịch, trước khi cho lập các tập đoàn du lịch tư nhân như Cubanacan hay Gran Caribe.
Trước đó, bộ Nội Vụ đã lập ra CIMEX. Tập đoàn này tập hợp vài chục công ty chuyên thành lập các doanh nghiệp bình phong để né các biện pháp cấm vận kinh tế do Mỹ áp đặt từ năm 1962. Là đơn vị thử nghiệm nhằm làm tăng hiệu suất, UEM nhanh chóng chuyển đổi thành GAESA. Tập đoàn này sau đó bao trùm luôn cả Gaviota và tập đoàn phân phối TRD, cơ quan quản lý cảng container đại quy mô Mariel (Tây La Habana) và tập đoàn tài chính Rafin, đồng sở hữu công ty viễn thông độc quyền Etecsa.
Là lá cờ đầu của GAESA, Gaviota có đến trên 50 khách sạn (chiếm 40% trên toàn quốc), năm hệ thống resort & khu vui chơi, trên 25 nhà hàng, một công ty hàng không, nhiều công ty taxi và cho thuê xe. Dưới quyền lãnh đạo của Raul Castro, mới đây GAESA còn được giao thêm CIMEX, Ngân hàng Tài chính Quốc tế và Habaguanex - chủ sở hữu nhiều nhà hàng, khách sạn ở khu phố cổ La Habana.
Tập đoàn này khá bí ẩn, và không có sổ sách chính thức nào tập hợp tất cả những công ty mà GAESA kiểm soát ở Cuba. Một chi tiết đáng chú ý là tòa nhà trụ sở công ty mẹ tại phía Tây La Habana không hề có bảng hiệu nào.
Người lãnh đạo GAESA là tướng Luiz Rodriguez Lopez-Callejas, ủy viên trung ương đảng và là con rể của ông Raul Castro. Đa số người dân Cuba không biết đến nhân vật thích đứng trong bóng tối này. «Nếu không có bảng hiệu cho thấy các doanh nghiệp nào có liên hệ với FAR (Lực lượng vũ trang Cuba), thì các công ty Mỹ khó thể biết được mình có vi phạm các biện pháp của ông Donald Trump hay không». Sergio Gomez, một lãnh đạo của nhật báo chính thức Granma, Cuba hôm 16/06/2017 đã mỉa mai như trên.
Về phía ông Jorge Duany, giám đốc Viện nghiên cứu Cuba của trường đại học Florida nhận xét: «Với sự hiện diện của các quân nhân Cuba trong nhiều lãnh vực sản xuất, khó thể hình dung được là quan hệ thương mại giữa hai nước có thể mở rộng». Ông tiết lộ rằng đã nghe tin chính phủ Mỹ soạn thảo một danh sách các công ty Cuba lệ thuộc vào quân đội, trước khi áp dụng các biện pháp sẽ có hiệu lực trong những tháng tới.
Nhưng nhà kinh tế Cuba Pavel Vidal thuộc trường đại học Javeriana ở Cali nhấn mạnh đến tầm mức khó khăn của nhiệm vụ này, và cho rằng cần phải chờ đợi «xem các biện pháp mới sẽ được áp dụng như thế nào để có thể đánh giá hiệu quả». Theo ông Vidal, các hạn chế của Donald Trump về lâu về dài sẽ buộc chính quyền Cuba «tìm kiếm một phương cách thực dụng ngay lập tức» để tránh sự hiện diện cùng khắp của quân đội trong nền kinh tế, vốn «cần phải được chỉnh đốn vào lúc này hay lúc khác».
Các chuyên gia đưa ra hai khả năng chính: hoặc giải thể GAESA và đặt dưới sự kiểm soát dân sự, hoặc chuyển đổi thành một tập đoàn dân sự. Nhưng giải pháp thứ hai buộc tập đoàn này phải chứng tỏ tính minh bạch nhiều hơn nữa.
Thụy My 19-06-2017

--------------------
Luân Đôn và Bruxelles bước vào đàm phán chính thức về Brexit

 

Trưởng đoàn đại diện Liên Hiệp Châu Âu, Michael Barnier (P) tiếp bộ trưởng Anh phụ trách Brexit David Davis tại Ủy Ban Châu Âu chuẩn bị đàm phán Brexit, Bruxelles, 19/06/2017. REUTERS/Eric Vidal

(RFI): Một năm sau cuộc trưng cầu dân ý (23/06/2016) dẫn tới việc Anh Quốc rời khỏi Liên Hiệp Châu Âu (EU), hôm 19/06/2017, Luân Đôn chính thức bước vào vòng đàm phán đầu tiên với Bruxelles về các điều kiện Brexit trong một bối cảnh đầy khó khăn. Ở trong nước, thủ tướng Theresa May phải rất vất vả mới thành lập được một chính phủ liên minh sau thất bại ở bầu cử Quốc Hội trước thời hạn. Đến với các cuộc đàm phán chia tay với Liên Hiệp Châu Âu trong thế yếu rõ rệt, Vương Quốc Anh khó có thể đạt được các điều kiện Brexit như mong đợi.

Mô hình "xe bay" do hãng AeroMobil chế tạo, có thể đạt đến độ cao 3.048m tại Triển Lãm Hàng Không Quốc Tế Le Bourget, ngày 19/06/2017. REUTERS/Pascal Rossignol

Thông tín viên Quentin Dickinson tại Bruxelles: "Không thể nói người Anh đến Bruxelles đàm phán với thế mạnh, ngoài câu khẩu hiệu sáo mòn của chiến dịch tranh cử Quốc Hội, mục tiêu của họ vẫn mù mờ mâu thuẫn nhau và không thể đạt được nguyên như dự kiến vì còn nhiều ràng buộc pháp lý. Ví dụ như tái lập kiểm soát di cư của kiều dân các nước trong Liên Hiệp Châu Âu, một chủ đề trọng tâm của những người ủng hộ Brexit, sẽ không bao giờ tương thích với việc Vương Quốc Anh vẫn nằm trong thị trường chung châu Âu. Tương tự, một mục tiêu đàm phán của Anh là việc phủ nhận thẩm quyền của Tòa Án Tư Pháp của Liên Hiệp Châu Âu tại Luxembourg sẽ cản trở phân xử các trường hợp xung đột lợi ích hay diễn giải luật, đặc biệt giữa các công ty của Anh với các doanh nghiệp châu Âu.
Cuối cùng là khả năng Anh có thể ký kết các thỏa thuận song phương với bên thứ 3, điều mà bà Theresa May cho là bàn đạp tuyệt vời để kinh tế Anh bứt phá, sẽ đi ngược lại tất cả các quy định thuế quan của Liên Hiệp Châu Âu. Tại Bruxelles, người ta đã nghe được những tuyên bố của bộ trưởng Anh phụ trách Brexit, ông David Davis, khẳng định sắp có được một thỏa thuận tuyệt vời.
Thực tế nghiệt ngã hơn nhiều. Luân Đôn đang phải đối mặt với các nhà đàm phán kỳ cựu, được 27 nước thành viên ủng hộ và là những người làm việc có phương pháp và biết làm chủ thời gian".
Anh Vũ 19-06-2017