HOME
Tin Thế Giới
 
Trung Quốc cần trung lập trong vấn đề Bắc Hàn
 



Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump trong cuộc họp về vấn đề an ninh tại Câu lạc bộ Gôn Quốc gia Bedminster ở New Jersey hôm 10/8/2017. AFP photo

(RFA): Trung Quốc nên giữ vị trí trung lập trong trường hợp Bắc Hàn tấn công Hoa Kỳ bằng hoả tiễn đạn đạo và Hoa Kỳ đáp trả, nhưng Bắc Kinh lại phải ngăn chận nếu Washington cùng Nam Hàn mở cuộc tấn công quân sự hoặc tìm cách lật đổ chế độ Bắc Hàn.
Đó là nội dung bài bình luận được đăng tải trên tờ Hoàn Cầu Thời Báo xuất bản bằng Anh ngữ ở Bắc Kinh sáng ngày 11 tháng 8.
Bài bình luận được phổ biến giữa lúc căng thẳng giữa Bắc Hàn và Hoa Kỳ mỗi lúc một tăng cao hơn, vì cuộc đấu khẩu chính trị giữa Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump và nhà cầm quyền Bình Nhưỡng.
Vài ngày trước đây, Tổng Thống Trump cảnh báo Bắc Hàn không nên tính đến chuyện tấn công Hoa Kỳ bằng hoả tiễn đạn đạo, nói rõ Washington sẽ đáp trả bằng lửa và sự phẫn nộ mà thế giới chưa từng thấy.
Hôm 10 tháng 8, trước khi bước vào phiên họp an ninh quốc phòng, Tổng Thống Hoa Kỳ cũng nhắc lại điều này, đồng thời bảo thêm rằng lời cảnh báo của ông chưa đủ mạnh so với những gì ông sẽ làm nếu Bắc Hàn vẫn giữ ý định sẽ tấn công nước Mỹ.
Tổng Thống Trump còn nói thêm với đại ý là xưa nay Bình Nhưỡng thường hay lên tiếng coi thường nước Mỹ, nhấn mạnh đã đến lúc Bắc Hàn phải thay đổi quan điểm, ý muốn nói ông không để yên cho Bắc Hàn, không áp dụng chính sách mềm dẻo mà các vị tổng thống Hoa Kỳ tiền nhiệm đã làm.
Chừng 2 giờ trước đây, Tổng Thống Trump dùng trang mạng xã hội Twitter để cho biết quân đội Hoa Kỳ đã sẵn sàng dáp trả mọi hành động mà ông gọi là thiếu khôn ngoan của Bình Nhưỡng.
Trước đó, một cố vấn cao cấp của Tổng Thống Trump nói với báo chí rằng ông Trump là người nếu đã nói thì sẽ làm, bảo thêm Tổng Thống Hoa Kỳ sẽ có phản ứng mạnh mẽ để bảo vệ an ninh cho nước Mỹ, cho người dân Mỹ và cho các quốc gia đồng minh.
Về lời đe dọa của Bắc Hàn là giữa tháng này họ sẽ bắn 4 hoả tiễn đạn đạo qua không phận Nhật Bản và rơi ở vùng biển cách đảo Guam của Hoa Kỳ chừng 30 cây số, các chuyên viên quân sự quốc tế tin rằng Hoa Kỳ có khả năng bắn hạ những hoả tiễn này ngay sau khi rời dàn phóng.
Cũng cần nói thêm lời đe dọa của Bắc Hàn và việc Bắc Hàn tiếp tục theo đổi chương trình võ khí hạt nhân đã tạo cơ hội cho dân chúng Nam Hàn nói đến việc chính quốc gia của họ cũng nên có võ khí hạt nhân, để đề phòng hiểm họa từ chính quốc gia thù nghịch anh em miền Bắc.
Ý kiến này được nêu ra trong bài xã luận đăng tải ngày hôm nay trên tờ Nam Hàn Thời Báo, viết rằng trước nguy cơ có thể bị Bắc Hàn tấn công, đã đến lúc nên duyệt xét lại xem miền Nam nên hay không nên có võ khí hạt nhân.
Cũng cần nhắc lại mục tiêu của quốc tế là bán đảo Triều Tiên phải là vùng phi nguyên tử, do đó Hoa Kỳ từng nhiều lần không ủng hộ ý kiến Nam Hàn hay Nhật bản có võ khí hạt nhân, nói rõ rằng Washington không muốn thấy cuộc chạy đua võ trang hạt nhân xảy ra.
RFA, 11/8/2017

--------------------
TQ nói Biển Nhật Bản không thuộc chủ quyền của Tokyo

 



Một máy bay quân sự Trung Quốc được phát hiện trên vùng biển Nhật Bản tháng 2/2016. Dantri

(RFA): Biển Nhật Bản không thuộc chủ quyền của Tokyo. Vị chỉ huy Không Quân Trung Quốc, tướng Mã Hiểu Thiên, nói như vậy sau khi Nhật Bản công bố Sách Trắng quốc phòng hàng năm cảnh báo về việc Trung Quốc tăng cường hoạt động quân sự tại vùng Biển Nhật Bản.
Sách Trắng quốc phòng Nhật Bản được công bố hôm 8/8, trong đó Nhật Bản cho biết số lầm máy bay chiến đấu của Tokyo phải xuất kích để nghênh cản máy bay Trung Quốc đạt kỷ lục của năm tính đến tháng 3 năm 2017.
Sách Trắng cũng nêu rõ rằng các hoạt động hải quân và không quân của Trung Quốc ở Biển Nhật Bản có thể sẽ gia tăng.
Tướng Mã Hiểu Thiên phản bác Sách Trắng của Nhật, nói rằng Hoa Lục cần phải tiến hành tập trận trên biển, không quân của Bắc Kinh không chỉ đơn thuần làm nhiệm vụ trên đất liền mà còn phải tiến ra xa hơn.
Ông Mã cũng lên án chính quyền Tokyo đã thổi phồng thực tế trong Sách Trắng quốc phòng vì theo ông hoạt động của Trung Quốc ở vùng biển Nhật Bản cũng có nhưng không nhiều đến vậy.
RFA, 11/8/2017

--------------------
Trung Quốc phản đối Mỹ cho tàu chiến đi sát Bãi đá Vành Khăn ở Trường Sa

 



Khu trục hạm USS McCain tuần tra sát bãi đá Vành Khăn hôm 10 tháng Tám. AFP

(RFA): Trung Quốc rất thất vọng vì hành động của Mỹ khi cho tàu chiến đi ngang qua khu vực 12 hải lý Đá Vành Khăn, trong quần đảo Trường Sa vào hôm 10 tháng 8 vừa qua.
Đó là phát biểu của ông Cảnh Sảng, phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Trung Quốc vào chiều tối ngày thứ Năm, ông nói thêm rằng bằng hành động đó, Mỹ đã xâm phạm chủ quyền và an ninh của Trung Quốc.
Hôm thứ Năm 10 tháng 8 khu trục hạm USS John S. McCain đã thực hiện một chuyến tuần tra áp sát Đá Vành Khăn, một trong 7 bãi mà Trung Quốc bồi đắp thành đảo nhân tạo trong thời gian qua.
Một viên chức của Hải quân Mỹ nói với hãng thông tấn AP rằng Mỹ có quyền cho tàu hay máy bay của mình đến bất cứ nơi nào mà luật pháp quốc tế cho phép.
Ông Cảnh Sảng nói rằng với hành động của Mỹ, Trung Quốc sẽ gia tăng tiềm lực để bảo vệ chủ quyền của mình.
Trung Quốc là nước tuyên bố chủ quyền lên đến 90% diện tích biển Đông, nhưng vào tháng Bảy năm ngoái Tòa Trọng tài Thường trực quốc tế ở Hà Lan tuyên rằng đòi hỏi đó không có giá trị, và vùng biển xung quanh những bãi đá, đảo nhỏ trên biển Đông, dù bất cứ ai làm chủ cũng là vùng biển quốc tế.
Những chuyến tuần tra trên biển Đông mà Mỹ gọi là Chiến dịch tự do hàng hải đã được bắt đầu dưới thời Tổng thống Obama, và lần tuần tra này là lần thứ ba dưới thời Tổng thống Trump.
RFA, 11/8/2017

--------------------
Tại sao có thể xảy ra chiến tranh với Bắc Hàn?

 

Hình ảnh Bắc Hàn phóng hoả tiễn được truyền hình tại Tokyo, Nhật Bản, ngày 10/08/2017. REUTERS/Toru Hanai

(RFI): Tạp chí Anh The Economist (ngày 05/08/2017) đăng trên trang bìa hình ảnh biếm họa “cây nấm” hạt nhân nổ tung trên trời, từ đó lộ ra một bên là khuôn mặt của lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong Un, còn bên kia là tổng thống Mỹ Donald Trump đang gườm gườm quan sát nhau. Phía dưới là ba từ nhỏ: “It could happen” (Điều này có thể xảy ra).
Theo Pierre Haski, tác giả bài viết “Tại sao có thể xảy ra chiến tranh với Bắc Hàn?” trên trang l’Obs (07/08/2017), hình ảnh biếm họa đó tóm tắt tuyệt vời tính chất phức tạp của hồ sơ hạt nhân Bắc Hàn. Theo ông, trong mọi rủi ro trên trái đất, nguy cơ xảy ra một cuộc chiến xung quanh và vì vấn đề hạt nhân Bắc Hàn đang ở mức cao nhất, dù trước đó, ông luôn đồng tình với ý kiến, mỗi lần Bình Nhưỡng thử hạt nhân hay bắn hoả tiễn, thì một cuộc xung đột vẫn là điều không thể, ngay cả khi nhiều người đưa ra giả thuyết Thế Chiến thứ ba.

Nếu xảy ra chiến tranh, “tất cả đều thua cuộc”

Thời thế đã thay đổi, trước hết là Donald Trump được bầu làm tổng thống Mỹ. Tân chủ nhân Toà Bạch Ốc là người vừa “dốt đặc” về địa chính trị, vừa bốc đồng và khó lường. Tiếp theo là thế lực đang lên như diều gặp gió của Tập Cận Bình, lãnh đạo Trung Quốc quyền lực nhất trong vòng 30 năm gần đây. Trở thành nhân vật số một của đảng Cộng Sản từ năm 2012, ông đang chuẩn bị tiếp tục thêm một nhiệm kỳ 5 năm vào kỳ đại hội diễn ra vào tháng 09/2017.
Tạp chí The Economist cũng dựng nên một kịch bản chiến tranh dựa trên sự giao thoa giữa hành động khiêu khích của Kim Jong Un và thái độ hống hách bốc đồng của Donald Trump. Thế nhưng, theo Pierre Haski, kịch bản của The Economist kết thúc chẳng tốt đẹp gì, vì một cuộc tấn công mang tính trừng phạt của Mỹ nhắm vào những khu vực quân sự của Bắc Hàn sẽ khiến Bình Nhưỡng trả đũa bằng hạt nhân vào Nam Hàn. Nếu Mỹ cũng đáp trả Bắc Hàn bằng hạt nhân, thì không chỉ Kim Jong Un chết, mà hàng trăm nghìn người dân miền Bắc cũng thiệt mạng. Và như tạp chí Anh nhấn mạnh, “tất cả các bên đều thua cuộc!”
Thảm kịch này sẽ là hậu quả của việc lần đầu tiên nguyên tử được sử dụng vì mục đích quân sự kể từ năm 1945 sau hai thảm họa Hiroshima và Nagasaki và sự buông lỏng loại vũ khí răn đe từ thời điểm đó. Thảm kịch này có vẻ thái quá, nhưng không phải hoàn toàn phi thực tế. Trước hết, vì Bắc Hàn đã đạt được những tiến bộ thật sự, không chỉ về quá trình làm chủ vũ khí nguyên tử, mà còn về công nghệ vũ khí đạn đạo. Tiếp theo, là vì, trong hồ sơ này, chỉ có những giải pháp xấu, nên có nguy cơ lựa chọn giải pháp xấu nhất.

“Người bạn mới” Tập Cận Bình phớt lờ yêu cầu của Trump

Hoa Kỳ có thể cảm thấy bị đe dọa bởi một quốc gia suốt ngày rao giảng lòng căm thù đối với Mỹ. Hơn nữa, Bắc Hàn đang gần đến lúc làm chủ khả năng gắn đầu đạn hạt nhân lên một hoả tiễn có thể tấn công tới bờ Tây của Hoa Kỳ. Bình Nhưỡng đã có thể, hoặc sắp có thể, tấn công được những mục tiêu gần như Nam Hàn, Nhật Bản và các căn cứ quân sự của Mỹ trong vùng, thậm chí xa hơn là lãnh thổ Hawaï của Mỹ.
Đầu năm 2017, sau vụ thử hoả tiễn đầu tiên của Bắc Hàn trong nhiệm kỳ của tân chủ nhân Toà Bạch Ốc, Donald Trump viết trên Twitter: “Điều này sẽ không xảy ra nữa”. Lời khẳng định mà đến bây giờ vẫn khó biến thành hành động, thêm vào đó là những từ ngữ hung hăng trên một dòng tweet càng khiêu khích Kim Jong Un muốn tiếp tục vì chắc rằng thu hút được sự chú ý của người được cho là quyền lực nhất thế giới.
Lúc đầu, Donald Trump cho rằng đã tìm được một giải pháp đơn giản với Trung Quốc về vấn đề hạt nhân Bắc Hàn vì tưởng đã thuyết phục được "người bạn mới" Tập Cận Bình vào tháng 04/2017 tại Mar-a-Lago, bang Florida, giữa miếng pho-mát và trái lê, và nhất là thông báo bắn 59 hoả tiễn Tomahawk vào Syria trong lúc ăn tráng miệng với đồng nhiệm Trung Quốc.
Sau vài tin tweet có vẻ khích lệ, Donald Trump lại viết tweet thể hiện thái độ bực mình khi thấy Trung Quốc từ chối sử dụng thực sự ảnh hưởng để thuyết phục Bình Nhưỡng, dù Bắc Kinh và Washington cùng thông qua những biện pháp trừng phạt mới đối với Bắc Hàn tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc.

Bắc Hàn trong chiến lược châu Á của Trung Quốc

Điều mà Donald Trump thấy khó hiểu, đó là Trung Quốc đặt Bắc Hàn vào chiến lược chung về châu Á, mà không phải là một vấn đề tách biệt. Điều này giải thích tại sao, dù có lợi thế là điểm trung chuyển chất đốt và tiếp viện cho Bắc Hàn, Bắc Kinh vẫn từ chối khóa tay một nước mà từ lâu không còn được coi là một "đồng minh" nữa, cho dù giữa hai nước vẫn tồn tại thỏa thuận hữu nghị, hợp tác và tương trợ, được ký vào năm 1961, dưới thời Mao Trạch Đông. Cần nhắc lại là Mao đã mất một người con trai trong chiến tranh Triều Tiên (1950-1953), trong đó có khoảng một triệu lính "tình nguyện" Trung Quốc tham chiến.
Hiện tại, Trung Quốc cảm thấy đủ mạnh để đòi lại vai trò cường quốc thống trị ở châu Á, vai trò bị Mỹ chiếm từ năm 1945. Với Trung Quốc, đây chỉ là vấn đề lập lại trật tự của mọi việc, chấm dứt một thế kỷ rưỡi từ khi tiếp xúc với phương Tây mà kết quả là đã đánh bật sự thống trị của Trung Quốc tại châu Á.
Trong nhãn quan của Trung Quốc, phải tránh để Hoa Kỳ tận dụng sự kiện chế độ Bình Nhưỡng có thể sụp đổ, tiếp theo là hai miền Triều Tiên thống nhất dưới sự chỉ đạo của Nam Hàn, mạnh hơn về kinh tế, để giúp Washington mở rộng ảnh hưởng trên toàn bán đảo. Đây chính là cơn ác mộng đối với Bắc Kinh và buộc Bắc Kinh phải triển khai lực lượng quân sự hùng mạnh tại phía nam tới biên giới.

Hành động đơn phương hay ngoại giao

Ở thành phố Đan Đông (Dandong) của Trung Quốc, cách thành phố Sinuiju của Bắc Hàn bằng con sông Áp Lục (Yalu), điểm trung chuyển chính giữa hai nước, người Trung Quốc vẫn giữ kỷ niệm sâu cay về bộ khung cây cầu thép bị bom Mỹ phá hủy trong cuộc chiến Triều Tiên. Một cây cầu hiện đại được xây bên cạnh nhưng cây cầu cũ trở thành một di vật mang ý nghĩa chính trị rõ ràng.
Nhà báo Pierre Haski, dẫn lời một chuyên gia hiểu rõ tâm trạng của các nhà lãnh đạo Trung Quốc, cho rằng trong trường hợp Mỹ tấn công chế độ Bình Nhưỡng, Bắc Kinh sẽ cho triển khai quân trên lãnh thổ Bắc Hàn, có thể đến tận vĩ tuyến 28 chia cắt hai miền Nam-Bắc sau thỏa thuận đình chiến năm 1953, để tránh chế độ của Kim Jong Un sụp đổ, dẫu rằng vẫn có cái nhìn coi thường đối với tầng lớp lãnh đạo Bắc Hàn.
Vậy Donald Trump có thể làm được gì? Nguyên thủ Mỹ có thể phớt lờ tất cả các yếu tố này và vẫn cho rằng Trung Quốc sẽ chấp nhận “việc đã rồi” về chủ thuyết đơn phương hành động của Mỹ như đã từng làm trong quá khứ… Tính toán này có nhiều rủi ro. Khả năng này bị các tướng lĩnh và ngoại trưởng Rex Tillerson phản đối rõ ràng, nhưng lại có vẻ “cám dỗ” tổng thống Mỹ, đang thất bại trên nhiều “mặt trận” khác, để đạt được một thành công mà ông cho là “dễ dàng” ở miền đất chẳng khiến ông quan tâm.
Hoặc cũng có thể ông đi theo con đường ngoại giao đã từng thử nghiệm trong quá khứ, dù cũng thất bại, song vẫn là cách tốt nhất để giải quyết một vấn đề kiểu này. Như trong hồ sơ nguyên tử với Iran, các nhà đàm phán của nhóm 5+1 (gồm 5 nước thành viên thường trực Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc: Pháp, Anh, Mỹ, Nga, Trung Quốc cùng với Đức) cũng phải mất nhiều năm để đạt được thỏa thuận với Teheran, dù đúng là Donald Trump đang muốn phá thành quả của người tiền nhiệm Obama.
Khác với Iran, Bắc Hàn đã có vũ khí hạt nhân và một thỏa thuận chắc chỉ để xác nhận điều này, đưa vấn đề vào khuôn khổ và vô hiệu hoá vũ khí hạt nhân của Bình Nhưỡng chừng nào còn có thể.

Kỷ nguyên “hậu Mỹ”

Từ Bill Clinton, mỗi đời tổng thống Mỹ đều tìm cách đàm phán với chính quyền Bắc Hàn. Cựu ngoại trưởng Mỹ Madeleine Albright thậm chí được chào mừng tại một sân vận động ở Bình Nhưỡng vào lúc đàm phán được cho là tiến triển. Nhưng Bắc Hàn chưa bao giờ tôn trọng các cam kết ngừng phát triển vũ khí nguyên tử, vì nghi ngờ phía Mỹ không từ bỏ ý định “thay đổi chế độ” nhằm lật đổ dòng họ Kim ở Bình Nhưỡng.
Có rất nhiều khúc mắc cần được giải quyết, trong đó một số mang tính chính trị và pháp luật, như chính thức chấm dứt tình trạng chiến tranh từ năm 1953, vì giữa hai miền không có một hiệp định hòa bình nào mà chỉ là một thỏa thuận hưu chiến. Một số vấn đề khác mang tính địa chính trị như vị trí tương ứng của Mỹ và Trung Quốc tại châu Á. Cuối cùng, những lo lắng khác mang tính tâm lý, như việc hiểu rõ được các ý định xấu của nhau.
Vấn đề ở chỗ, như một nhà phân tích Úc từng nhấn mạnh, là “Trump không có chính sách về châu Á và chắc hẳn sẽ không có”. Và đây chính là một trở ngại lớn. Nhà phân tích Michael Wesley, thuộc đại học quốc gia Úc, nhấn mạnh rằng “Trump quan sát châu Á khác với các tổng thống Mỹ từ thời Theodore Roosevelt. Các nhà tiền nhiệm xem châu Á là điểm cốt yếu cho sự thịnh vượng của Hoa Kỳ, Trump thì lại nghĩ rằng châu Á phát triển nhờ khai thác tính hào phóng của Mỹ”. Vẫn theo ông Wesley, cách nhìn này, hay đúng hơn là thiếu tầm nhìn, đưa châu Á vào kỷ nguyên “hậu Hoa Kỳ”, và đẩy các nước châu Á tỏ ra dễ dãi hơn trước sức mạnh Trung Hoa đang trỗi dậy.
Ngoài tính khí kỳ quặc của Kim Jong Un và mối nguy hiểm thực sự của nguyên tử Bắc Hàn, điều cốt yếu là những gì đang diễn ra đằng sau cuộc đọ sức với Donald Trump. Đó là điều biến cuộc xung đột tiềm tàng này trở thành nguy hiểm nhất trên thế giới hiện nay, và biến lời tiên tri trên trang bìa tạp chí The Economist trở nên đáng tin, đồng thời vẫn hy vọng lời tiên tri sẽ không thành hiện thực.
RFI 10-08-2017

--------------------
Bắc Hàn công bố kế hoạch tấn công hoả tiễn vào Guam Hoa Kỳ

 

Người dân Bắc Hàn tập trung ngày 09/08/2017 trên quảng trường Kim Nhật Thành ở Bình Nhưỡng để ủng hộ chính phủ. Ảnh do KCNA cung cấp.REUTERS/KCNA

(RFI): Khẩu chiến hay chiến tranh cân não giữa Bắc Hàn và Hoa Kỳ tiếp tục. Ngày 10/08/2017, Bình Nhưỡng công bố dự án chi tiết tấn công một loạt bốn quả hoả tiễn vào Guam, ở Thái Bình Dương. Đồng thời, Bắc Hàn mỉa mai Donald Trump là một «kẻ mất lý trí».
Theo AFP, Bắc Hàn tuyên bố rằng kế hoạch này nhắm vào một tiền đồn chiến lược của Hoa Kỳ trên tuyến đường thông thương sang châu Á và theo Bình Nhưỡng, đây là «một lời cảnh cáo nghiêm trọng đối với Hoa Kỳ».
Bắc Hàn đã có phản ứng mạnh mẽ sau khi Donald Trump, trên mạng xã hội Twitter, đã có những lời lẽ đe dọa Bình Nhưỡng và khẳng định Hoa Kỳ có hệ thống vũ khí nguyên tử hùng mạnh nhất thế giới.
Từ Seoul, thông tín viên Louis Palligiano cho biết thêm thông tin:
«Donald Trump ngày càng tỏ thái độ hung hăng đối với Bình Nhưỡng. Sau khi đe dọa là sẽ dội khói lửa và giận dữ xuống đầu Bắc Hàn, tổng thống Hoa Kỳ lại khoe khoang hệ thống vũ khí nguyên tử của Mỹ, cho rằng hơn bao giờ hết, đó là hệ thống vũ khí lớn và mạnh nhất thế giới.
Theo hãng thông tấn chính thức của Bắc Hàn KCNA, chỉ vài giờ sau đó, tướng Kim Rak Gyom dường như đã đáp trả rằng chủ nhân Toà Bạch Ốc là kẻ mất lý trí và chỉ có sức mạnh mới thuyết phục được nguyên thủ Hoa Kỳ.
Chỉ huy lực lượng chiến lược quân đội Bắc Hàn cũng tuyên bố rằng Bình Nhưỡng đang xem xét một cách tỉ mỉ khả năng bắn đồng loạt bốn hoả tiễn đan đạo tầm trung tới gần đảo Guam của Mỹ, ở Thái Bình Dương và rằng kế hoạch tấn công này sẽ được hoàn tất vào giữa tháng Tám.
Sáng nay (10/08), các chỉ huy thuộc bộ tổng tham mưu liên quân Nam Hàn đã cảnh cáo chế độ Kim Jung Un rằng Bình Nhưỡng sẽ phải trả giá đắt nếu tấn công Nam Hàn hoặc đồng minh Hoa Kỳ. Đây là một lời cảnh cáo không bình thường của quân đội Nam Hàn, sau những lời tuyên bố đe dọa của Bình Nhưỡng. Căng thẳng dường như lại gia tăng trên bán đảo Triều Tiên».
Minh Anh 10-08-2017

--------------------
Biển Đông: Chiến hạm Mỹ lại tuần tra vùng 12 dặm quanh Đá Vành Khăn

 

Khu trục hạm Mỹ USS John S. McCain tại Subic Bay tham gia cuộc tập trận CARAT với Philippines 2014.U.S Navy photo by Mass Communication Specialist 1st Class Jay C.

(RFI): Trong một động thái thách thức Trung Quốc, Hải Quân Mỹ ngày 10/08/2017 lại cho một tàu chiến tiến vào tuần tra bên trong vùng 12 hải lý quanh một hòn đảo nhân tạo mà Trung Quốc đã bồi đắp tại vùng quần đảo Trường Sa.
Theo tiết lộ của một số quan chức Mỹ xin giấu tên với hãng tin Anh Reuters, khu trục hạm Mỹ USS John S. McCain đã đi vào tuần tra gần Đá Vành Khăn (Mischief Reef), một trong bảy rạn san hô ở Trường Sa do Trung Quốc chiếm đóng và đã được bồi đắp thành đảo nhân tạo, trong khuôn khổ một chiến dịch bảo vệ quyền tự do hàng hải, gọi theo tiếng Anh là FONOP.
Đây là chiến dịch bảo vệ tự do hàng hải thứ ba được Mỹ tiến hành trên Biển Đông từ ngày ông Donald Trump lên nhậm chức tổng thống Mỹ đến nay, lần đầu tiên cũng quanh Đá Vành Khăn ở Trường Sa, và lần thứ hai gần đảo Tri Tôn ở Hoàng Sa.
Chính quyền Trump từng cam kết là sẽ có những hành động mạnh mẽ hơn tại Biển Đông trong bối cảnh chính quyền Obama tiền nhiệm bị chỉ trích là chỉ cho tiến hành những chuyến tuần tra hình thức, dựa theo thủ tục đi qua vô hại (innocent passage), sử dụng khi một chiến hạm nước này đi qua lãnh hải của nước khác. Cách làm đó bị cho là mặc nhiên công nhận quyền của Trung Quốc trên vùng biển có liên quan.
Bắc Kinh đòi chủ quyền trên hầu như toàn bộ Biển Đông, một vùng biển chiến lược, bất chấp các tuyên bố chủ quyền của các láng giềng Đông Nam Á, Việt Nam, Philippines, Malaysia và Brunei. Bắc Kinh đã cho bồi đắp 7 thực thể mà họ chiếm đóng ở vùng Trường Sa, biến các nơi này thành tiền đồn trên biển, điều đã bị Washington và nhiều nước khác quan ngại về nguy cơ quyền tự do hàng hải bị hạn chế.
Hoạt động cho chiến hạm tiến vào khu vực 12 hải lý quanh Đá Vành Khăn ngày 10/08/2017 là động thái mới nhất chống lại điều mà Mỹ cho là Trung Quốc hạn chế quyền tự do hàng hải ở Biển Đông.
Trọng Nghĩa 10-08-2017

--------------------
Nhật Bản tưởng niệm 72 năm thảm họa bom nguyên tử tại Nagasaki

 

Lễ tưởng niệm 72 năm ngày Mỹ thả quả bom nguyên tử xuống thành phố Nagasaki, công viên Hòa bình Nagasaki, ngày 09/08/2017.Kyodo/via REUTERS

(RFI): Tại lễ tưởng niệm 72 năm ngày Mỹ thả quả bom nguyên tử xuống thành phố Nagasaki vào 09/08/1945, thị trưởng Tomihisa Taue bày tỏ mong ước thế giới từ bỏ vũ khí hạt nhân.
Buổi lễ được tổ chức tại Công Viên Hòa Bình Nagasaki, vào ngày hôm qua, 09/08/2017, với hàng ngàn người tham dự, bao gồm cả những người sống sót từ năm 1945, và người thân của các nạn nhân. Phút mặc niệm đầu vào đúng 11 giờ 02 phút sáng, giây phút quả bom hạt nhân cướp đi tính mạng của 74.000 người Nhật vào 72 năm trước.
Trong bài phát biểu, được AFP trích dẫn, thị trưởng Tomihisa Taue tuyên bố: "Cả thế giới đang quan ngại viễn cảnh vũ khí nguyên tử lại được sử dụng trong một tương lai không xa" và ông nhấn mạnh: "Nagasaki phải là nơi cuối cùng hứng chịu nỗi đau này".
Nhiều người dân Nhật cho rằng hành động thả bom nguyên từ của Mỹ trong Thế Chiến Thứ Hai là một tội ác chiến tranh, do mục tiêu của quả bom là chỉ dân thường. Nhưng người Mỹ lại tin rằng việc dùng bom nguyên tử tàn phá Nhật Bản, giúp chấm dứt chiến tranh, và biện hộ rằng việc thả bom là đúng.
Gia Hưng 10-08-2017

--------------------
Trung Quốc rao bán pháo phản lực cho Malaysia

 

Giàn phóng pháo phản lực AR-3 của Trung Quốc, tại một triển lãm quân sự. Ảnh chụp từ màn hình của Defence-Blog.com.RFI / Tiếng Việt

(RFI): Trung Quốc đề nghị bán chịu cho Malaysia một số giàn phóng pháo phản lực tiên tiến và một hệ thống radar để triển khai ở khu vực miền nam Malaysia. Hãng tin Anh Reuters, ngày 10/08/2017, trích dẫn báo chí khu vực cho biết như trên, đồng thời cho rằng sự kiện này có thể khiến láng giềng của Malaysia là Singapore lo ngại.
Theo cổng thông tin The Malaysian Insight, đề nghị bán vũ khí được cho là do một phái đoàn Trung Quốc công du Malaysia đưa ra hôm 09/08. Phái đoàn này đến Kuala Lumpur để khởi động một dự án đường sắt tại Malaysia trị giá 13 tỷ đô la do Trung Quốc xây dựng.
Một nguồn thạo tin đã cho The Malaysian Insight biết là có đến 12 hệ thống pháo phản lực AR3 được rao bán, với một chương trình cho vay rất dài hạn, trả trong vòng 50 năm. Giá bán cũng như trị giá khoản cho vay không được tiết lộ.
Pháo phản lực AR3 do Trung Quốc sản xuất chuyên để xuất khẩu. Loại pháo này lần đầu tiên được sử dụng vào năm 2011, và được xem là một trong những hệ thống pháo phản lực hạng nặng (MLRS) mạnh nhất hiện nay.
Theo hãng Reuters, nhật báo The Straits Times của Singapore cũng đưa tin về đề nghị chào hàng của Trung Quốc, với một nguồn tin cao cấp trong chính quyền Malaysia tiết lộ rằng vụ mua bán đã được đề cập «sơ qua» trong cuộc nói chuyện giữa thủ tướng Malaysia Najib Razak với Ủy Viên Quốc Vụ Viện Trung Quốc Vương Dũng (Wang Yong) nhân lễ động thổ dự án đường sắt.
Theo tờ báo Singapore, phía Malaysia sẽ đưa ra quyết định tối hậu về đề nghị bán vũ khí trong chuyến công du được dự trù của chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đến Malaysia vào cuối năm 2017.
Cả hai chính quyền Bắc Kinh và Kuala Lumpur đều im lặng hoặc phủ nhận thông tin trên. Trả lời câu hỏi của Reuters, bộ trưởng Tài Chính Malaysia tỏ vẻ ngạc nhiên: «Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy chuyện này». Phía Quân Đội Malaysia cũng phủ nhận hoàn toàn vụ việc.
Về phần Trung Quốc, bộ Ngoại Giao chuyển đề nghị bình luận qua bộ Quốc Phòng, và bộ này cho biết là về nguyên tắc không đề cập đến vấn đề mua bán vũ khí.
Bắc Kinh đang ngày càng khuyến khích các nước trong vùng Đông Nam Á mua vũ khí của Trung Quốc. Malaysia đã ký thỏa thuận mua bốn tàu tuần tra duyên hải của Trung Quốc vào năm ngoái.
Ngoài Malaysia, Trung Quốc cũng đã cung cấp vũ khí cho Philippines, bán xe tăng, và có thể là cả tàu ngầm, cho Thái Lan. Indonesia cũng là một thị trường của vũ khí Trung Quốc.
Trọng Nghĩa 10-08-2017

--------------------
Châu Á đang giành vị trí trung tâm thế giới của châu Âu?

 

Một trong những bức ảnh nổi tiếng nhất thế giới: người đàn ông đối mặt với đoàn xe tăng trên quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh, trong cuộc thảm sát đêm 03 sáng 04/06/1989.Crédits: Bettmann / Contributeur

(RFI): Trong «Hiểm họa da vàng», phần l của loạt bài «Châu Á đang giành vị trí trung tâm thế giới của châu Âu?», RFI giới thiệu phân tích của ba nhà sử học Pháp Philip Golub, Pierre Glossier và Hugues Tertrais vì sao Viễn Đông «mờ nhạt» trong lịch sử thế giới từ thế kỷ 19 đến gần cuối thế kỷ 20 thì bật dậy. Hoa Kỳ và Nhật Bản, hai động cơ chính, không ngờ bị Trung Quốc bắt kịp và chen vào giữa làm cường quốc kinh tế thứ hai trên thế giới.
Phần ll: Từ Thiên An Môn đến bức tường Berlin
Đứng đầu ở châu Á, Trung Quốc đã học hỏi kinh nghiệm gì từ những kẻ thù như Nhật Bản để hội nhập vào thế giới tư bản? Và khi phong trào dân chủ bùng dậy ở Trung Quốc và Đông Âu, vì sao Bắc Kinh đàn áp đẫm máu thay vì theo giải pháp cởi mở dung hòa của lãnh đạo Cộng sản Liên Xô trong giai đoạn «dầu sôi lửa bỏng»?
Trong phần ll «Từ Thiên An Môn đến bức tường Berlin», ba sử gia Pháp sẽ trả lời các câu hỏi này.
Vào năm 1968, chỉ 23 năm sau khi bại trận và lãnh hai quả bom nguyên tử ngày 06/08/1945 ở Hiroshima và ngày 09/08/1945ở Nagasaki, Nhật Bản vươn lên hàng cường quốc kinh tế thứ hai thế giới, sau Hoa Kỳ.
Vào thời điểm đó, Trung Quốc của Mao Trạch Đông chưa khắc phục được sai lầm của chính sách «Đại nhảy vọt» làm cho 45 triệu người tử vong, thì lao vào cuộc «Cách mạng Văn hóa» cũng do họ Mao phát động. Hàng hàng lớp lớp trí thức, văn nhân, nghệ sĩ, cán bộ bị sỉ nhục, người bị cải tạo lao động, kẻ bị tử hình.
Đó là toàn cảnh của hai quốc gia mạnh nhất châu Á thời bấy giờ trong thời chiến tranh lạnh tại châu Âu. Trong khi đó, tuy sa lầy tại Đông Dương, Hoa Kỳ viện trợ và mở cửa thị trường cho các nước và vùng lãnh thổ châu Á khác được trở thành tiểu long như Singapore, Nam Hàn, Đài Loan và Hồng Kông.
Theo sử gia Philip Golub, từ năm 1968, khi thấy Nhật Bản thành công, Trung Quốc dò dẫm «hội nhập» vào trào lưu châu Á mà không bắt chước mô hình châu Âu. Bắc Kinh đã chọn đúng thời cơ. Thu nhập bình quân của người Trung Quốc từ 250 đô la mỗi năm vào năm 1968 đã tăng lên 15.000 đô la trong năm 2016, tuy chỉ bằng một phần ba thu nhập của dân Đài Loan, nhưng nhân với số đông dân cư, Trung Quốc đoạt vị thế đại cường thứ hai của Nhật Bản.
Nhà sử học Pierre Glossier phân tích biến chuyển chiến lược này:
«Khúc quanh lịch sử là kể từ 1990 khi xuất khẩu của Nhật Bản bắt đầu chuyển hướng về châu Á nhiều hơn là bán hàng sang Mỹ. Nhiều báo cáo trong thập niên 1990 nhấn mạnh đến hiện tượng «tập trung vào châu Á», có nghĩa là phần lớn trao đổi mậu dịch ở châu Á là do các nước trong vùng buôn bán với nhau.
Cho dù Hoa Kỳ vẫn bị nhập siêu khá lớn với châu Á nhưng thâm thủng thương mại không gia tăng một cách nghiêm trọng. Hoa Kỳ tiếp tục là động lực, là đầu máy thúc đẩy tăng trưởng kinh tế Á châu. Câu hỏi đặt ra giờ đây là liệu Trung Quốc có sẽ trở thành một động cơ tăng trưởng của khu vực giúp cho kinh tế Á châu lẫn kinh tế của Trung Quốc phát triển hay không?»

Công nghệ học và kinh nghiệm Nhật Bản

Cùng nhận định, giáo sư Hugues Tertrais cho biết vì lý do gì mà Bắc Kinh noi gương Tokyo? Yếu tố chiến tranh lạnh phân chia chiến tuyến ý thức hệ không ngờ là một động sơ thuận lợi cho tâm lý muốn ganh đua tại châu Á:
«Điều tôi muốn nhấn mạnh là trong suốt thời kỳ đó, xuất hiện một yếu tố đặc thù của châu Á: đó là có sự ganh đua giữa một bên là các nước tư bản rất hung hãn như Nhật Bản, Singapore, Đài Loan, Nam Hàn và phe bên kia là cộng sản như Trung Quốc, cũng hung hăng không thua gì, tuy mỗi phe hung hăng một kiểu.
Xung khắc giữa hai bên diễn ra trong vùng châu Á-Thái Bình Dương. Tình trạng cạnh tranh này đã khuyến khích, đã phát sinh một mô hình phát triển theo kiểu Nhật Bản: Nhà nước đóng vai trò chỉ đạo, lập kế hoạch kèm theo một chính sách bảo hộ mậu dịch với một dạng chạy đua tăng trưởng như mũi tên lúc nào cũng đi lên. Mô hình này hấp dẫn đến mức các chế độ cộng sản trong vùng như Trung Quốc cuối cùng phải bắt chước và lĩnh hội».
Phải lưu ý là vào buổi đầu đổi mới ở Trung Quốc với chính sách tư bản Nhà nước, các nhà lãnh đạo Bắc Kinh có mối quan hệ thường xuyên và chặt chẽ với các chuyên gia và kỹ nghệ gia Nhật Bản những người đóng vai trò kiểu mẫu cho Trung Quốc noi gương, theo Philip Golub.
Còn theo sử gia Pierre Glossier, Trung Quốc không chỉ «bắt chước» mà còn «theo dấu chân khai phá» của Nhật. Cụ thể, trong hai năm 1978, 1979, sau khi dẹp được nhóm «tứ nhân bang», Đặng Tiểu Bình trở lại chính quyền, Trung Quốc cũng tìm hiểu, học hỏi và ngưỡng mộ các chuyên gia kinh tế Hungary. Trung Quốc đưa các nhà kinh tế của họ đi khắp thế giới quan sát, học hỏi các mô hình có thể mang về áp dụng một cách hiệu quả nhất. Trước Trung Quốc, từ thập niên 1960, Nhật Bản cũng đã áp dụng phương thức này, cho nhân tài đi khắp thế giới để học tập cái hay, cái giỏi của xứ người đem về thực hiện canh tân đất nước.

Công thức Singapore

Đường lối mà Đặng Tiểu Bình đặt tên là «kinh tế thị trường theo kiểu Trung Quốc» trên thực tế là bản sao của Singapore, theo sử gia Hugues Tertrais. Mô hình phối hợp «hiệu quả kinh tế với ổn định chính trị» là công thức của ông Lý Quang Diệu mà ông Đặng Tiểu Bình rất ngưỡng mộ và trao đổi thường xuyên. Trung Quốc nhờ đến kỹ thuật, công nghệ học của Nhật nhưng không theo chế độ dân chủ của Nhật.
Đến năm 1989 thì xã hội Trung Quốc bế tắc. Các chế độ cộng sản Đông Âu từ Liên Xô, Ba Lan cho đến Đông Đức cũng bị khủng hoảng. Khi phong trào công nhân, sinh viên tranh đấu đòi quyền sống và dân chủ bùng lên tại Trung Quốc thì Đặng Tiểu Bình và phe bảo thủ chọn biện pháp bảo vệ Đảng thay vì hoà hợp cùng khát vọng tự do của người dân và nhất là tương lai của thế hệ trẻ. Những nhà lãnh đạo được sinh viên mến mộ như Hồ Diệu Bang bị thất sủng, Triệu Tử Dương bị cách chức và quản thúc.

Phương pháp Đặng Tiểu Bình

Vì sao Trung Quốc tắm máu mà Đông Âu hoà bình? So sánh vụ thảm sát ở quảng trường Thiên An Môn vào mùa xuân 1989 với biến cố bức tường Berlin vào mùa đông cùng năm, sử gia Pierre Glossier phân tích:
«Về vai trò của châu Á và yếu tố Á châu khi chiến tranh lạnh kết thúc, chúng ta có thể bàn về khía cạnh cơ cấu của châu lục này.
Vào năm 1989, trước khi xảy ra biến cố Đông Âu, khi được hỏi đâu là những hiểm họa lớn nhất đe dọa Tây phương thì Hoa Kỳ không cho đó là Liên Xô. Trái lại, Nhật Bản bị Mỹ xem là đối tượng đáng gờm nhất.
Cho đến khi xảy ra phong trào Mùa Xuân Bắc Kinh dẫn đến cuộc thảm sát không chỉ diễn ra quảng trường Thiên An Môn mà còn xảy ra trên khắp lãnh thổ Trung Quốc, thì lúc đó Tây phương mới sững sờ. Tuy số nạn nhân không nhiều so với cuộc Cách mạng Văn hóa của Mao Trạch Đông, nhưng Thiên An Môn đã gây ấn tượng mạnh cho giới lãnh đạo cộng sản Đông Âu và Tây phương.
Hoa Kỳ lúc đó không muốn đổ thêm dầu vào lửa, thổi luồng gió mạnh vào đám than hồng dân chủ đang âm ỉ chống các chế độ Cộng sản tại Đông Âu. Lý do thứ nhất là Mỹ sợ tái diễn kịch bản Budapest năm 1956, khi phong trào dân chủ nổi dậy tại Hungary, kéo dài một thời gian, là bị Liên Xô xua quân đàn áp trong biển máu. Lý do thứ hai là sợ cũng như trường hợp Thiên An Môn, Liên Xô sẽ đàn áp ngay tức khắc trong biển máu. Do vậy, tổng thống Mỹ lúc bấy giờ là George H. Bush tỏ ra rất thận trọng.
Mặt khác, giới lãnh đạo Đông Âu cũng như các nhà hoạt động dân chủ đều bị phong trào Mùa Xuân Bắc Kinh gây ấn tượng. Một số chế độ thuộc loại «cứng» như Đông Đức chưa bao giờ lại có nhiều trao đổi «thường trực» với chính quyền Trung Quốc như thế. Do vậy, khi huy động cuộc xuống đường đòi dân chủ tại Leipzig, ban tổ chức đã hết sức thận trọng trước trách nhiệm vô cùng to lớn vì họ sợ bị đàn áp như ở Thiên An Môn. Đó là lý do vì sao người dân Đông Đức xuống đường rất cẩn trọng, thể hiện tính chất bất bạo động, tính chất ôn hoà của phong trào dân chủ tại Đông Âu trong năm 1989 vì không ai muốn khiêu khích để dẫn đến đàn áp kiểu Thiên An Môn.
Mikhail Gorbachev cũng bị Thiên An Môn mê hoặc, ghi dấu ấn qua chuyến viếng thăm của ông tại Bắc Kinh, đúng vào thời điểm xảy ra phong trào Mùa Xuân Bắc Kinh và do vậy chương trình công du của ông phải rút ngắn. Sinh viên Trung Quốc tới vấn ý nhà lãnh đạo Liên Xô, hỏi làm cách nào để cải cách, canh tân Trung Quốc như Liên Xô với chính sách Perestroika và Glasnos.
Khi cách mạng Đông Âu nổi lên, Mikhail Gorbachev không bật đèn xanh cho các chế độ Cộng sản đàn áp cũng vì lãnh đạo Liên Xô thiên về giải pháp đối thoại, đàm phán ôn hoà. Điều cần chú ý là sau khi Liên Xô sụp đổ, giới lãnh đạo Trung Quốc tự khen là họ đã chọn phương án tốt nhất, biện pháp đàn áp để bảo vệ chế độ: Trung Quốc ổn định, kinh tế phát triển trong khi Liên Xô và sau này, từ năm 1991, là Liên Bang Nga, bị chao đảo».
Theo sử gia Hugues Tertrais, lý do cốt lõi thúc đẩy phe bảo thủ tại Trung Quốc đưa binh sĩ từ Nội Mông về trấn áp sinh viên Bắc Kinh là vì họ sợ ảnh hưởng của phong trào Đoàn Kết và chủ trương hoà giải dân tộc tại Ba Lan lây lan làm sụp đổ chế độ:
«Nói chung thì Trung Quốc và Liên Xô có cùng một vấn nạn nhưng cách giải quyết khác nhau. Liệu hai biến cố có tương quan nhân quả với nhau hay không? Đó là câu hỏi lớn.
Theo tôi, vào năm 1989, giới lãnh đạo Trung Quốc đã quyết định đàn áp trong khi tại Đông Âu, Ba Lan tổ chức bầu cử dân chủ. Bởi vậy Bắc Kinh e rằng phong trào dân chủ sẽ lây lan. Biết đâu Trung Quốc đã đi theo mô hình chính trị Ba Lan và làm thay đổi lịch sử Trung Quốc.
Cùng là một vấn nạn nhưng cách giải quyết khác nhau. Châu Á chọn con đường đàn áp, bạo lực trong khi châu Âu thiên về dân chủ cho dù ở Liên bang Nga, phải chờ nhiều năm nữa mới có thể phán xét hiệu quả».
Câu hỏi đặt ra ở đây là liệu một đại cường được xem là «ổn định» theo kiểu Trung Quốc có cơ may thay thế Hoa Kỳ hay không?
Tú Anh, 10-8-2017

--------------------
Tin Đọc Nhanh

 


(AFP) - Phát hiện quả bom từ Thế Chiến thứ Hai tại nhà máy hạt nhân Fukushima
.
Ngày 10/08/2017, một vật thể có chiều dài 85cm được cho là bom chưa nổ từ Thế Chiến Thứ Hai đã được phát hiện tại công trường nhà máy điện hạt nhân Fukushima. Công ty Điện Lực Tokyo lập tức liên lạc các cơ quan chức năng, tạm hoãn quá trình thi công tại đây, và phong tỏa hoạt động xây dựng trong bán kính 1km. Tuy vậy, hoạt động xử lý khu vực nhiễm xạ tại lò phản ứng điện hạt nhân không bị ảnh hưởng.

(AFP) - Bắc Hàn thả một mục sư Canada
.
Thủ tướng Canada, Justin Trudeau ngày 10/08/2017, cho biết dưới sự trợ giúp của Thụy Điển, mục sư Hyeon Soo Lim, sau hai năm rưỡi bị giam cầm, đã được Bình Nhưỡng trả tự do ngày 09/08 và đang trên đường về nước. Người này đã bị Bắc Hàn kết án tù chung thân khổ sai, vì bị cáo buộc có âm mưu lật đổ chế độ. Đợt trả tự do này diễn ra vào đúng thời điểm căng thẳng đang gia tăng giữa chính quyền Bình Nhưỡng và Donald Trump.

(AFP) - Đạt Lai Lạt Ma kêu gọi đối thoại Ấn-Trung
.
Thông điệp này của lãnh đạo tinh thần Tây Tạng được đưa ra trong cuộc trao đổi với hãng thông tấn Press Trust of India ngày 09/08/2017. Giải Nobel Hòa Bình nói rằng «Trong thời đại mới, tất cả các nước phải sống dựa vào nhau... Giết láng giềng là giết bản thân… Trung Quốc và Ấn Độ phải sống bên nhau». Từ tháng 06/2017, quân đội Trung Quốc và Ấn Độ đối mặt tại một khu vực có tranh chấp, trên cao nguyên Doklam, Himalaya, gần biên giới chung giữa Trung Quốc, Ấn Độ và Bhutan.

(AFP) - Cam Bốt mở chương trình tuyển người giúp việc cho Hồng Kông
.
Bất chấp các tai tiếng đối xử tệ người giúp việc tại Hồng Kông, chính phủ Cam Bốt vẫn thông báo tuyển dụng hàng trăm lao động đến giúp việc nhà cho khu đặc chính này. Ngày 09/08/2017, trong buổi ra mắt thỏa thuận ký kết giữa Phnom Penh và Hồng Kông, bộ trưởng Lao Động Cam Bốt đã hoan nghênh dự án này là «một cơ hội mới cho dân tộc».

(AFP) - Một người Malaysia có nguy cơ lãnh án 12.000 năm tù
.
Theo cáo buộc của các thẩm phán ngày 10/08/2017, người đàn ông 30 tuổi này đã gần 630 lần hãm hiếp cô con gái 15 tuổi. Đơn xin tại ngoại hầu tra của bị cáo cũng đã bị chánh án bác bỏ vì e sợ nghi can đào thoát và có hành vi đe dọa nạn nhân.

(Reuters) - Qatar miễn thị thực nhập cảnh cho 80 quốc gia
.
Biện pháp này được đưa ra là nhằm thu hút khách du lịch trong bối cảnh Qatar bị các nước láng giềng trong vùng Vịnh cô lập. Danh sách các nước được miễn thị thực bao gồm nhiều quốc gia Châu Âu, Hoa Kỳ và còn có cả Ấn Độ, Nam Phi hay Liban. Theo giải thích của lãnh đạo Sở Du Lịch ngày 09/08/2017, công dân những nước này chỉ cần trình một passport vẫn còn hiệu lực khi nhập cảnh.

(AFP) - Thổ Nhĩ Kỳ phát lệnh truy nã 35 cộng tác viên truyền thông
.
Lệnh này được Viện Công Tố Istanbul đưa ra ngày 10/08/2017 trong khuôn khổ cuộc điều tra về mối liên hệ giữa giới truyền thông và các mạng lưới của giáo sĩ Fethullah Gulen. Ankara cáo buộc người này đã xúi giục cuộc đảo chính hụt hồi tháng 7/2016. Theo hãng thông tấn Anadolu thân chính phủ, đã có 9 người, đang và đã từng là cộng tác viên cho các báo đài trong nước đã bị bắt trong ngày 10/08.
RFI 10-08-2017

--------------------
Putin và tham vọng “trị vì” nước Nga hơn 18 năm

 

Tổng thống Nga Vladimir Putin tại Saint-Pétersbourg, ngày 30/07/2017.REUTERS/Alexander Zemlianichenko

(RFI): Ngày 09/08/2017 là ngày tròn 18 năm Vladimir Putin lên nắm quyền lãnh đạo nước Nga, nhưng không hề có lễ kỷ niệm nào được tổ chức. Theo nhận xét của Le Figaro, đó là vì tổng thống Nga Vladimir Putin và các nhân vật thân cận còn đang mải mê, bận bịu lật ngược thế cờ trên chính trường quốc tế, tức là thoát khỏi sức ép mà phương Tây gây ra cho chế độ Putin và để có thể kiểm soát được dư luận trong nước.
Trong bài viết có tiêu đề «Putin muốn vượt qua ngưỡng 18 năm trị vì», Le Figaro nhận xét con đường của Putin đã được vạch sẵn vào năm 2012, khi Putin tái đắc cử tổng thống Nga. Đừng hy vọng vào việc Putin sẽ đổi hướng, không ai có thể làm được điều đó, kể cả các cố vấn thân cận của tổng thống Nga hay các nhà phê bình chính trị !
Chuyến thăm nước Cộng hòa Abkhazia của tổng thống Nga hôm thứ Ba 08/08 để kỷ niệm 9 năm chiến thắng của Nga trong cuộc chiến tranh tại Gruzia vào năm 2008 càng cho công chúng thấy rõ đặc điểm của Putin vốn đã được nhiều người biết tới: Putin là người «hợp nhất các vùng đất của Nga». Vladimir Putin cũng là người thể hiện quyền lực với người Mỹ và không ngần ngại «tịch thu, sáp nhập» một phần lãnh thổ của các quốc gia thành viên của Liên Xô như Ukraina, Moldova và Georgia. Có lẽ cũng không phải ngẫu nhiên mà ngày bầu cử tổng thống Nga 2018 lại được rời sang đúng ngày kỷ niệm bốn năm Nga sáp nhập bán đảo Crimée của Ukraina.
Ông Putin vẫn chưa chính thức công bố sẽ ra tái tranh cử tổng thống vào năm 2018, nhưng chắc chắn Putin vẫn muốn là chủ nhân điện Kremlin tới năm 2024. Khi đó, Putin mới 72 tuổi, tức là còn kém Staline 1 tuổi và kém Brejnev 3 tuổi tính theo thời điểm những nhân vật trên qua đời khi đang lãnh đạo đất nước. Theo một chuyên gia, như vậy là rất có thể Putin sẽ lãnh đạo nước Nga tổng cộng 30-35 năm. Càng ngày Putin sẽ càng dày dặn kinh nghiệm, tự tin, mạnh mẽ và sẽ dễ đẩy nhanh sự phát triển của đất nước.
Chuyên gia chính trị Konstantin Kalatchev, thân điện Kremlin, đánh giá ngày bầu tổng thống Nga 18/03/2018 sẽ «ghi danh Putin trong lịch sử». Với những nỗ lực trên trường quốc tế, với việc sáp nhập Crimée, chắc chắn Putin sẽ tái đắc cử và với số phiếu cao tương tự như năm 2012 (63,6% ở vòng 1). Điều này sẽ củng cố quyền lực vốn đã không thể phủ nhận của Putin.
Nhà chính trị học Alexandre Golts coi việc Putin mới đây phô trương cơ bắp, cũng giống như ông đã hai lần thể hiện hồi năm 2007 và 2009, là một dấu hiệu cho thấy Putin «từ chối tìm kiếm sự mới mẻ». Chuyên gia Golts mỉa mai tương lai của nước Nga, chính là có «một Putin bất tử».
Về chính sách đối ngoại, Le Figaro dẫn lời chuyên gia Andrei Kolesnikov thuộc trung tâm Carnegie tại Matxcơva cho biết sẽ không có chuyện ngược đời: Putin sẽ không trả lại bán đảo Crimée cho Ukraina. Quan hệ với phương Tây vẫn sẽ căng thẳng. Rất có thể sẽ bớt căng thẳng hơn bây giờ, nhưng sẽ không được như trong giai đoạn 2012-2014.
Thùy Dương 10-08-2017