NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao

Truyện Dài

Đường Quê Lạc Lối (Tiểu thuyết luận đề) Vĩnh An

Đường Quê Lạc Lối

Giới thiệu về tác giả: Nhà văn Vĩnh An tên thật Nguyễn Văn Sơn, sinh năm 1948 tại Sàigòn; học sinh trường TH. Hồ Ngọc Cẩn và Pétrus Ký; sinh viên Đại Học Văn Khoa Sàigòn và Đà Lạt (1967-1971) ban triết và văn chương. Dạy học tại TH Phan Bội Châu Phan Thiết (1972-1975). Sau 1975 buôn bán nhỏ và dịch sách báo. Hiện sống tại quận Gò Vấp Sài gòn.

*Nhà văn Vĩnh An
Quá khứ không chỉ dai dẳng mà nó vẫn còn ở tại chỗ! 
Le passé non seulement n’est pas fugace, il reste sur place
(Marcel PROUST)
Chương 1: Tâm sự người cha miền Bắc
Chương 2: Cuộc sống ngọt ngào
Chương 3: Cô bạn thân si tình
Chương 4: Anh em xung khắc
Chương 5: Người thiếu nữ ngoan hiền
Chương 6: Đường vào đại học
Chương 7: Thầy tu làm hành giả
Chương 8: Đạo Đất, Đạo Người hay Đạo Trời
Chương 9: Hoạ sĩ điên
Chương 10: Tình yêu và cơn mê
Chương 11: Ngã rẽ cuộc đời
Chương 12: Hôn sự
Chương 13: Trong lửa đỏ
Chương 14: Em gái Điêu Thuyền
Chương 15: Người tình cũ
Chương 16: Con ngựa gỗ Thành Troie
  
  
Dòng sông oan nghiệt (Tiểu thuyết luận đề) Vĩnh An

Dòng sông oan nghiệt

Giới thiệu về tác giả: Nhà văn Vĩnh An tên thật Nguyễn Văn Sơn, sinh năm 1948 tại Sàigòn; học sinh trường TH. Hồ Ngọc Cẩn và Pétrus Ký; sinh viên Đại Học Văn Khoa Sàigòn và Đà Lạt (1967-1971) ban triết và văn chương. Dạy học tại TH Phan Bội Châu Phan Thiết (1972-1975). Sau 1975 buôn bán nhỏ và dịch sách báo. Hiện sống tại quận Gò Vấp Sài gòn.

*Nhà văn Vĩnh An
1. Làng Rí
2. Cưới hỏi
3. Những ngọn cờ đỏ
4. Ngã rẽ cuộc đời
5. Điểu táng
6. Góc tối và góc sáng
7. Đạo - đời lem luốc
8. Chú út Nghĩa và bạn
9. Cơn bão lửa ngày xuân
10. Lương tâm không thể chết
  
  


Hoa dâm bụt đỏ (Tiểu thuyết luận đề) Vĩnh An

Hoa dâm bụt đỏ

Giới thiệu về tác giả: Nhà văn Vĩnh An tên thật Nguyễn Văn Sơn, sinh năm 1948 tại Sàigòn; học sinh trường TH. Hồ Ngọc Cẩn và Pétrus Ký; sinh viên Đại Học Văn Khoa Sàigòn và Đà Lạt (1967-1971) ban triết và văn chương. Dạy học tại TH Phan Bội Châu Phan Thiết (1972-1975). Sau 1975 buôn bán nhỏ và dịch sách báo. Hiện sống tại quận Gò Vấp Sài gòn. Sau đây mời qúy độc giả theo dõi truyện dài "Hoa dâm dụt đỏ" của anh.

*Nhà văn Vĩnh An
Nhập truyện:
Chương 1: Thi hỏng
Chương 2: Chùa Linh Thứu
Chương 3: Ngã rẽ đạo đời
Chương 4: Đường chiến đấu
Chương 5: Người khách lạ
Chương 6: Người tình cũ
Chương 7: Hồng nhan bạc mệnh
Chương 8: Giáo Lộc
Chương 9: Hóa Thân
Chương 10: Vào nơi khúc hiểm
Chương 11: Quả phụ đương xuân
Chương 12: Giữa lòng đô thị
Chương 13: Ngang trái
Kết từ: Tất cả đều là ân sủng
NHẬT KÝ THANH QUYÊN
  
  
Mối tình nghiệt ngã (Tiểu thuyết luận đề) Hồ Đình Ba
Danh vọng thần quyền (Tiểu thuyết luận đề) Hồ Đình Ba
Trăng Huyết (trường thiên tiểu thuyết) Nguyễn Ước

Trăng Huyết

Tác giả: ANTHONY GREY & NGUYỄN ƯỚC

*Nguyễn Ước

 

NXB INTERNET
CANADA – HOA KỲ – 2007
Những gì quá khứ mới chỉ là khúc dạo đầu.
• l Shakespeare
Tôi cảm thấy rằng được sống sót là mắc nợ người đã chết điều gì đó. Đó là nỗi ám ảnh phải nhớ đến họ, và ai không nhớ đến người đã chết là thêm lần nữa phản bội họ.
• l Elie Wiesel, nhà văn
Giải Nobel Hòa bình 1986


*Anthony Grey






NỘI DUNG
Lời nói đầu của Anthony Grey
Lời Giới Thiệu của Nguyễn Minh Diễm
Nội Dung
Bài Thơ Cảm Đề của Nguyễn Ước


TẬP MỘT

Phần I. Đời Thuộc Địa Là Thế !: 1925
Phần II. Hận Thù Của Triệu Cu-li: 1929-1930

TẬP HAI

Phần III. Sông Hương: 1936
Phần IV. Chiến Tranh Và Nạn Đói: 1941-1945

TẬP BA

Phần V. Điện Biên Phủ: 1954
Phần VI. Thái Bình Kiểu Mỹ: 1963

TẬP BỐN

Phần VII. Chúng Tôi Tranh Đấu Đã Ngàn Năm: 1968-1969
Phần VIII. Chiến Thắng Và Chiến Bại: 1972-1975

Tái Bút
Thay lời bạt của Hoàng Khởi Phong
Phụ lục:
Tiểu Sử Tác Giả
Phỏng vấn của Đài Á châu Tự do
Nguyên văn Lời Mở đầu của A. Grey


Cảm Đề
TRĂNG HUYẾT

Năm mươi năm cát bụi lầm,
Nghe bần bật máu tiếng thầm lời thiêng.
Bầy chim Lạc thuở trời nghiêng,
Quạt đôi cánh giữa oan khiên chập chờn.
Bay qua bão lửa mưa nguồn,
Đau cơn mộng dữ thiên đường âm u.
Thì thôi rũ áo hận thù,
Hương lòng bát ngát, phù du sắc đời.
Ai về gối đất làm ngôi,
Ta đêm chấm mực khóc người truân chuyên.

N.Ư

****************


Lời Nói Đầu - Anthony Grey
Lời Giới Thiệu của Nguyễn Minh Diễm
TẬP I
TẬP II
TẬP III
TẬP IV
TÁI BÚT
THAY LỜI BẠT
PHỤ LỤC
  
  


Bên này ảo vọng (Tiểu thuyết luận đề) Hồ Đình Ba
Bình Rượu Quỷ (Tiểu thuyết luận đề) Vĩnh An

Bình Rượu Quỷ

Tác giả: Vĩnh An

* Để tưởng nhớ song thân chúng tôi.
 * Để tưởng nhớ các nhà văn Tự Lực Văn Đoàn
 * Để tặng các bạn nhóm Triết Văn, cựu sinh viên văn khoa Saigon & Đà lạt

Suy nghĩ về truyện Bình Rượu Quỷ
Như chúng ta đều biết, truyện cổ Lưu Bình Dương Lễ (LBDL) là một câu chuyện đạo đức Nho giáo đề cao tình bạn, một trong ngũ luân: vua tôi, thầy trò, cha con, vợ chồng, bạn hữu. Cái nền văn hóa của câu chuyện là Nho giáo đang thống lãnh xã hội như hiện nay văn hóa duy vật Mác-xít đang muốn trở thành độc tôn tại VN.
Trong nền văn hóa ấy dĩ nhiên có nhân tố Phật giáo thường được coi là đồng hành với Nho giáo. Nhưng trong hai định hướng văn hóa ấy, Nho giáo luôn là thủ lãnh, giống như ở Châu Âu thời Trung Cổ, thần học và triết học đi song đôi với nhau nhưng triết học chỉ là cô tớ gái của ông chủ thần học. Cũng thế Nho giáo là chủ còn Phật giáo là khách nếu không nói là cô tớ gái. Có lúc khách được chủ trọng đãi, có lúc khách bị chủ coi thường. Điều đó cũng hợp lý vì Nho giáo chủ trương nhập thế hành đạo, còn Phật giáo chủ trương xuất thế tu hành thoát khổ thế nên Phật giáo có thể trở thành một tư tưởng cá nhân rất tốt, nhưng không thể trở thành tư-tưởng-nhà-nước vì thiếu hẳn chiều kích tương quan xã hội. Và trong đời thường một Phật tử cũng phải sống theo luân lý Nho giáo trừ một vài kiêng kị. Một nhà sư tốt vẫn phải trung với vua, tôn kính thầy dạy và có hiếu với thân sinh.
Khi đặt truyện cổ LBDL vào một bối cảnh văn hóa khác có một nhân tố lạ đối chứng là Ki-tô giáo đang cố gắng truyền giáo, và cùng với tôn giáo mới này xuất hiện những giá trị mới thì những điều tưởng đương nhiên là đúng bị đặt trước những thách đố lớn lao. Một bài kệ với cách giải thích truyền thống bị nghi ngờ về cách giải thích này. Nhưng đó chỉ là chuyện nhỏ. Chuyện lớn là khi phản ứng quá khích độc đoán và cực đoan đối với một nhân tố mới, những người của văn hóa truyền thống lại bộc lộ những nhược điểm vốn có của mình mà trước đây mình che đậy, cũng có khi mình không biết. Lúc đó từ một quan văn Dương Lý trở thành quan võ (không phải để diệt giặc ngoại xâm) mà để áp bức dân lành. Bản chất bạo lực vốn có trong phòng the của Dương Lý trở thành một hành vi đàn áp người dân. Cả một giai cấp thống trị Nho gia đã quên mất chữ “Nhân” mà Khổng tử đã dạy: “Nhân giả ái nhân”. Ý chí quyền lực và lòng tham lam chi phối mọi hành động của kẻ có chức có quyền. Các nhà sư trong tinh thần “ngu trung” cũng hành động tương tự. Chỉ trong bối cảnh văn hóa Nho giáo bị khủng hoảng như thế thì sự phản kháng của Châu Linh mới có dịp bộc phát. Từ thân phận một thứ thiếp, một phương tiện để chồng trả ơn còn được vinh danh, cô tìm gặp một tình yêu tuy ngắn ngủi, lén lút nhưng chân thành, nồng nhiệt và nhất là bình đẳng. Vả lại bình đẳng - và nếu có thể hơn người - là khát vọng thầm kín của người VN qua tiếng chửi thề của họ.
Cảnh cuối cùng với việc hai thanh niên đi ra nước ngoài vào chủng viện nói lên sự thất bại của giải pháp bạo lực của triều đình và giai cấp nho sĩ khi mà tôn giáo mới đã bén rễ trong một bộ phận dân tộc và hứa hẹn có đầy sức sống. Nó như hạt cải nhỏ bé hứa hẹn sẽ trở thành một cây to chim trời có thể đến đậu.
Như thế từ một truyện viết về tình bạn trong khuôn phép Nho giáo, tôi cải biên thành một truyện về văn hóa để từ đó những người có thẩm quyền và mỗi người chúng ta biết hành xử thế nào cho đúng trước sự giao thoa văn hóa, nhất là trong thời đại toàn cầu hóa hôm nay.
Vĩnh An

Chương 1: Đêm nguyên tiêu
Chương 2: kẻ si tình
Chương 3: chuyện nhà
Chương 4: Sĩ tử
Chương 5: Vượt biển
Chương 6: Bản Mường
Chương 7: Cái bang
Chương 8: Kịch bản
Chương 9: Kết thúc có hậu?
Chương 10: Lá rụng về cội
Chương 11: Gia biến
Chương 12: Hoàng hôn của một lịch sử
Chương 13: Tình yêu không biết chết
Chương 14: Bước qua đêm tối
  
  


.  

.