NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao

Tuổi Trẻ Về Nguồn

 

 

Hồ Chí Minh: Vương cốt Khỉ Đột

Bảo Giang




Nay thì ai cũng biết, Sàigòn đã mất tên. Hơn thế, Sàigòn đã mất cả cái ý nghĩa và thành tích của nó. Sàigòn hôm nay không còn là Sàigòn của trước 1975. Nó cũng không còn là Sàigòn được gọi là Hòn Ngọc Viễn Đông, là “La perle de l'Extrême-Orient” trước đây hàng trăm năm nữa. Thay vào đó, sau 30-4-1975 nó đã bị đổi là TP/HCM. Và nay theo tựa một cuốn phim được nhà nước Việt Cộng hãnh diện và đánh bóng, nó lại được gọi là Vương cốt Khỉ Đột (tên tựa một bài viết của tác giả Nguyễn bá Chổi).
Từ xưa đến nay, trong lịch sử của loài người chưa bao giờ có bút ký thành văn nào nói đến việc Kẻ Thắng Cuộc, lại phải cúi đầu khom lưng xin ăn trước Người Bại Trận. Tuy nhiên, cái thông lệ của xã hội loài người có từ thời ăn lông ở lỗ ấy xem ra đã hoàn toàn bị đảo ngược sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc vào ngày 30-4-1975. Ở đó, kẻ bại trận là Mỹ rồi Ngụy không quỳ lạy, không cầu xin ăn kẻ thắng trận. Trái lại, thành phần bại trận này, sau vài hôm bị lăng mạ, chế nhạo, lại trở thành những người ngồi trên cao ngất ngưởng. Phận kẻ qùy lạy, sụt sùi kể lể dưới chân kia lại là những bộ mặt thật của tập đoàn lãnh đạo cộng sản Bắc Việt. Tủi thay, mới hôm nào, tập đoàn này còn khua chiêng đánh trống và tuyên bố là đã tạo nên một chiến thắng trời long đất lở. Kết quả, tất cả chỉ là một bọn bưng rổ từ Đông sang Tây! Tại sao lại có sự kiện nghịch lý đến tủi nhục này?
Để bạn có thể nhìn rõ từng khía cạnh của câu chuyện xã hội này, thiết tưởng chúng ta cũng nên nhìn lại khúc phim của những ngày tháng đã đi qua. Nhìn lại, không phải để sỉ nhục cho ai, nhưng để cho những kẻ đi xin ăn kia nhìn ra được chân tướng của chính mình trong đời sống làm người. Nhờ đó, họ may ra có thể học được bài học làm người của con người.
I. Vài nét về người bại trận
Sau một đêm dài trong thao thức, lo âu. Khi ánh nắng vừa lên vào ngày 01-5-1975, hầu như chẳng ai bảo ai, tất cả mọi người từ làng quê, phố chợ cho đến thành phố của miền Nam thuộc Việt Nam Cộng Hòa đều nơm nớp, run run, hé mở rèm cửa nhìn ra bên ngoài như đợi chờ số phận may, rủi cho mình. Lúc ấy, không một ai mường tượng ra được chuyện gì sẽ xảy ra trong những ngày tháng tới. Họ tự hỏi nhau, ở đó sẽ là máu đổ, thịt rơi, tiếng cười hay tiếng khóc nghẹn? Kết quả, tất cả chỉ là những câu hỏi và cuộc đợi chờ chưa có câu trả lời. Bởi vì, qua tầm mắt kia là những gãy đổ, lạnh lùng, và tang thương:
Ở đây là hàng hàng những áo màu xanh lá cây rừng hay màu hoa dù, một thời tạo nên nét kinh hoàng cho kẻ vừa vào phố. Nơi kia, lại là từng đống ba lô, súng đạn chồng lên nhau. Hoặc giả, nằm rải, lăn lóc trên đường là giày shaul trận, mũ sắt còn nguyên nét ngụy trang. Ấy là chưa nhắc đến những cánh tay, những cái chân còn yên vị trong đôi giày trận, hay những vũng máu bỏ lại trên đường. Xem ra, những dấu tích này vẫn còn ghi lại trong lòng người nhiều nỗi đau…
Đến khi nhìn sang phía bên kia đường thì trăm nhà như một. Tất cả đều cửa đóng, then cài. Chẳng còn ai nhắc đến chuyện phố chợ. Ngay những tiếng rao hàng lanh lảnh vào những buổi sớm mai hôm nào, nay như đã thuộc hẳn về dĩ vãng. Có chăng còn sót lại trên đường phố sáng nay là những bà mẹ quang thúng, gồng gánh trên vai với những bước đi mệt mỏi rời phố để trở về nhà sau những ngày chạy loạn. Rồi hiện lên giữa cảnh như hoang tàn, buồn thảm ấy là năm ba con chó dáo dác tìm đường chạy trốn số phận vì người lạ đang đến.

II. Hình ảnh kẻ chiến thắng
Ngược chiều với những hình ảnh trên là đoàn người được gọi là chiến thắng với dép râu, mũ cối, vai bị gạo, súng trên vai, tay cầm sợi dây dắt con heo sóng bước vào phố. Họ đi, không một lời nói. Tất cả đều lặng lẽ như những bóng ma giữa ban ngày. Nếu ai đó nhìn kỹ hơn sẽ thấy họ có một khuôn mẫu khá giống nhau. Mặt không trang điểm, miệng không nụ cười, đôi mắt trắng dã, gò má nhô cao quá khổ, trong khi tấm thân như bộ xương được gói trọn trong bộ quần áo màu xanh cứt ngựa rộng thùng thình. Nếu đem cân, tính cả người và súng đạn trên vai kia, có lẽ không mấy người qua được con số 60kg. Tuy thế, nếu chỉ tính riêng đôi mắt trắng và hàng răng bừa quá khổ kia thì có lẽ nó đã nặng đến nửa ký!
Đó là hình ảnh của những người được gọi là “kẻ chiến thắng” trong lần đầu tiên bước vào lòng phố Sàigòn sau nhiều năm dài phải chui lủi trong rừng hoang, hay ẩn mình dưới những hầm hố và có một đời sống, tưởng chừng là sẽ không bao giờ có ở trên trái đất. Ở đó, thiếu thốn từng miếng ăn, nước uống, nói chi đến việc tắm rửa. Nay bỗng bật dậy như người rừng hoang để vào thành phố và trở thành kẻ chiến thắng!
Khi thấy họ, tất cả mọi người ở miền Nam, từ những người vừa chạy thoát thân về đến, hay là chính dân thành phố đều bàng hoàng ngơ ngác. Họ không thể tìm ra được câu trả lời cho kẻ được gọi là “chiến thắng” mang ý nghĩa gì. Trong khi đó, phía bên thua cuộc cũng chẳng hiểu tại sao mình lại thua! Giữa cảnh không thể phân định ấy, duy nhất chỉ có một người của họ đã có thể đánh giá và diễn đạt được toàn bộ ý nghĩa của cuộc chiến, và cuộc chiến thắng khi thị theo đoàn quân này vào Sàigòn. Thị bàng hoàng, kinh ngạc khi nhìn thấy Sàigòn. Rồi khóc vọng giữa trời: Hỡi ơi, “đây là ngày mà man rợ đã thắng văn minh”! (Dương thu Hương).

III. Hình tượng của anh hùng
Quả là không có điều kiện cho kẻ chiến bại. Thật vậy, trong lúc người dân miền Nam còn bàng hoàng vì cuộc thua trận, thành phố Sàigòn thân yêu của họ lại cũng bị cướp mất tên. Từ đây, Nó phải mang tên xác người là Hồ Chí Minh. Cũng từ đây, cái tên ấy đã làm thay đổi hoàn toàn bộ mặt của thành phố xưa kia. Ở đó, không còn là Hòn ngọc Viễn Đông với những nét văn hóa, tình người và thanh lịch. Thay vào đó là những hình nộm giả dối và xảo trá mang tên Hồ Chí Minh. Và lịch sử của sự điêu tàn này đã được bắt đầu từ cái ngày 30-4-1975 đến nay.
Ai cũng biết, tiền lương hàng tháng của công nhân, công chức, tư chức, quân nhân ở miền Nam là mạch sống từng ngày của họ. Nhưng sau ngày 30-4-1975, tất cả mọi dịch vụ hàng quán hầu như đóng cửa. Riêng công chức, quân đội, cảnh sát tan hàng đều trắng tay, không một đồng lương trong sinh hoạt hàng ngày, trong khi nồi cơm thùng gạo, tủ lạnh mỗi ngày một cạn dần. Kết quả, tủ quần áo rồi đến những tủ lạnh, tivi, radio, đồng hồ, xe máy, xe đạp bỗng trở thành những vật buộc phải hy sinh cho cuộc sống qua từng ngày. Đó là lý do để chợ trời miền Nam mọc lên như nấm. Nó mọc nhiều đến nỗi, bước ra đường là có chợ trời. Tuy thế, khách đi mua sắm hàng chợ trời trong thời gian này hầu như chỉ có những… “anh hùng”, rồi thân nhân anh hùng từ bưng biền, từ làng thôn hay từ bờ Bắc bò vào Nam mà thôi.
Rồi theo dấu chân của họ, một nền văn hóa mới bỗng nổ tung thành phố hoa lệ Sàigòn với những tiếng lạ. Lạ chưa từng thấy. Chưa từng nghe biết hoặc xuất hiện trong ngôn ngữ Việt Nam. Nào là… điện, đài, đá, đổng, đạp… đến câu chuyện tivi, tủ lạnh ở ngoài Bắc chạy đầy đường! Nghe thế, người miền Nam liền buột miệng thành thơ vào ngày Việt Cộng đổi tiền lần thứ nhất.:
“Năm đồng đổi lấy một xu (một đồng VC trị giá bằng 500 đồng tiền Sàigòn)
Thằng khôn đi học, thằng ngu làm thầy..."
Từ đây một cảnh hoang tàn như chưa bao giờ có trong lịch sử Việt đã đang diễn ra. Nhà nhà điêu linh trong cuộc sống. Người người đổ ra đường như những kẻ đói ăn, khát uống. Và thật sự bàng hoàng về cái được gọi là Giải Phóng với những bài viết tuyên truyền thô bỉ trên các tờ báo của tập đoàn cộng sản kéo lê từ Hà Nội vào đến Sàigòn. Đáp lại những hành động có thể được coi là vô học, nếu như không muốn nói là vô giáo dục, vô đạo nghĩa của những bài báo tuyên truyền này là những bài ca “tức cảnh” của nhân dân miền Nam bùng nổ:
“Một năm hai thước vải thô,
Nếu đem may áo cụ Hồ ló ra!
May áo thì hở lá đa,
Chị em thiếu vải hóa ra lõa lồ (bác Hồ)!"
Có thể nói, từ đây Sàigòn đã bị đổi đời. Từ Hòn Ngọc Viễn Đông nay là phố của những Hồ Lá Đa! Thật là tủi cho Sàigòn và cũng tủi cho ngôn ngữ Việt! Tuy thế, từ khi Sàigòn bị mất tên, người ta vẫn không có ngôn từ, chữ nghĩa nào để diễn tả đúng đắn về bộ mặt của thành phố này. Phải chờ cho đến mấy chục năm sau khi tay đạo diễn Mỹ là Jordan Vogt-Roberts đến, thành phố này mới được xác định danh tính đúng đắn và đúng nghĩa với cái tên mà nó đang mang là: Vương cuốc Khỉ Đột! “Kong Skull Island”!
Thoạt nghe cái tên, toàn đảng rồi cả nhà nước VC vui mừng. Họ mở hội, toan tính dựng cái bảng Con Khỉ lớn ở giữa Hà Nội và Sàigòn để lưu truyền lại chứng tích của họ là con cháu của nói giống này. (Con người bởi khỉ mà ra, thuyết xã hội của Darwin). Thật ra, họ có làm như thế cũng là phải, bởi vì chính những bàn chân dép râu, mũ cối này đã truyền tụng vào các trường học, vào xã hội miền Nam "chân lý" của họ là con người bởi khỉ mà ra để nhằm đánh đổ, đối chọi với nguồn gốc và niềm tin linh thiêng của con người có tôn giáo ở miền Nam. Khi ấy, dân tình miền Nam lẳng lặng cười nửa miệng. Và nay, xem ra là hả hê mà cười. Bởi lẽ, bọn đế quốc nó rất sòng phẳng. Sàigòn ngày xưa đẹp, nhân bản thì nó gọi là Hòn ngọc Viễn Đông. Nay TP/ HCM rõ mùi man rợ thì nó bảo là Vương quốc Khỉ Đột! Câu trả lời xem ra là đơn giản quá!
Ở một diện khác, khi Việt Cộng vào Sàigòn, người miền Nam cuốn gói bỏ nước ra đi, Đồng vều, thủ tướng Việt Cộng, vều mồm lên tuyên bố, rủa xả những người ra đi là bọn: "ôm chân đế-quốc, một lũ bồi bếp, lưu-manh đĩ điếm, mê bơ thừa sữa cặn…". Nhưng chỉ mấy hôm sau là Võ văn Kiệt, thủ tướng của cái nhà nước VNDCCH ấy đã giang tay vỗ vào mặt Phạm văn Đồng khi Y hạ mình xuống cầu cạnh người đã ra đi, và xưng tụng họ bằng thứ ngôn ngữ trọng vọng, kính cẩn như “khúc ruột ngàn dặm” hay là “người Việt yêu nước” để mong họ quay về thăm gia đình, nhờ đó mà nhà nước kiếm được ít dollars! Lời công bố ấy có nghĩa là, những người ra đi khi Việt Cộng vào miền Bắc, rồi chiêm miền Nam, đều được xác nhận là những Người Việt Yêu Nước, thì những kẻ làm cho họ phải bỏ nước ra đi được coi là những kẻ phản quốc, bán nước. Rồi điều ấy cũng xác minh rằng, hàng hàng con cháu của chúng sau này kéo nhau sang Mỹ chỉ là để chầu chực bơ thừa, sữa cặn của người Việt đã thành Mỹ thải ra! Thế mới biết dòng cổ ngữ của Hi Lạp xưa quả là thâm thúy “chó sủa mặc chó, đoàn lữ hành đi vẫn đi!”
Sở dĩ người đi, hay người Việt nói chung có tư tưởng này là vì, dù họ có phải sống dưới chế độc CS, họ cũng chẳng bao giờ thuộc về cái vương quốc khỉ đột này. Trái lại, họ thuộc về nhà Việt Nam nhân bản, đạo nghĩa. Xa hơn, họ là giòng dõi của những Vương Ngô Quyền, Hai bà Trưng, Đức Lê Lợi, Quang Trung, Trần Hưng Đạo… họ không theo, không thuộc về hệ bởi khi mà ra như Hồ Chí Minh và tập đoàn cộng sản đã. Đó cũng là lý do, người Việt Nam đã phải cõng con di cư vào Nam năm 1954 và rồi 21 năm sau, họ lại phải bỏ nước ra đi. Bỏ nước ra đi đến nỗi nhà văn Duyên Anh đã phải viết “đến cây cột đèn nếu biết đi chúng cũng không muốn ở lại”.
Và nay, sau hơn 42 năm chiếm được chính quyền ở đó, thủ tướng của Vương cốt Khỉ Đột, với cái đầu không bao giờ đứng thẳng lại thay mặt tập đoàn "bởi khỉ mà ra" ấy đến Mỹ xin ăn! Hỏi xem, đây có là một vinh dự lớn cho tập đoàn CS hay không? Hay nó là một thảm kịch tang thương cho nhà Việt Nam do tập đoàn CS bao gồm những lãnh đạo thuộc diện ngu dốt và vị kỷ đã nối tiếp cơ nghiệp của HCM rồi để lại những tai họa lớn cho đất nước này?.

IV. Đường chúng ta đi
Nếu đúng cái họa là tự những tên tuổi này thì nhà Việt Nam chỉ có một cách duy nhất để thoát thân là phải trừ diệt chúng. Loại chúng ra khỏi vòng lịch sử của dân tộc. Bởi lẽ, không phải chúng chỉ là những kẻ tôn thờ chủ nghĩa cộng sản. Nhưng còn là những kẻ ti tiện, sống trong dối trá, đã nhân danh cộng sản để chiếm đoạt tài sản của đất nước và bần cùng hóa từ đời sống đến nhân bản của người Việt Nam. Chúng đã bần cùng hóa người dân ở đây đến độ nay không dám ngửa mặt lên nhìn dân Lào, Campuchia (vì phải đi làm thuê vác mướn, ở đợ cho họ), nói chi đến Thái Lan, Nam Hàn, Singapore… là những quốc gia mà hơn 40 năm về trước, họ ước ao đất nước của họ bắt kịp cuộc sống để vươn vai với Việt Nam Cộng Hòa. Hỏi xem, nay họ ở đâu và Việt Nam dưới thời cộng sản ở đâu?
Thực tế hơn, hãy nhìn lại cuộc Hoa Kỳ đón tiếp Tổng thống Ngô Đình Diệm cách đây hơn một nửa thế kỷ ra sao, và cuộc đón tiếp cũng của Hoa Kỳ dành cho những lãnh đạo Việt Cộng sau này thế nào? Câu trả lời ngắn gọn là ở đó, Tổng Thống Hoa Kỳ D. Eisenhower, một vị tướng năm sao Tư lệnh Lục quân và là Tư lệnh tối cao của các lực lượng Đồng Minh trong Thế chiến II. Người được thế giới trọng vọng và ca tụng với danh hiệu Anh hùng giải phóng Châu Âu. Tuy thế, ông đã ra tận chân máy bay để đón TT Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm và ngồi chung xe để về Tòa Bạch Cung. Chuyện không chỉ có bấy nhiêu, nhưng là dọc hai bên bên đường là hàng hàng lớp lớp người dân Mỹ với cờ hoa trong tay ra đón chào. Rồi Tổng Thống Diệm được mời đọc diễn văn trực tiếp trước lưỡng viện Quốc hội Hoa Kỳ. Ở đó, hàng hàng lớp lớp Dân biểu, Thượng nghị sĩ nhiều lần đứng bật dậy vỗ tay tán thưởng.
Nay hơn 50 năm sau, cũng một chuyến đi, nhưng ngược chiều với cuộc đón tiếp TT Diệm là ở đó, lèo tèo dăm ba cán bộ CS và nhân viên của họ, mắt trước mắt sau ra chân máy bay mà đón người của mình. Không có lấy bóng dáng một viên chức Hoa Kỳ nào ra tiếp? Đã thế, thủ tướng Việt Cộng thời nay lại cũng không biết tiếng Anh, lúc nào cũng phải kè kè viên thông dịch bên cạnh. Hỏi xem, cuộc đi nước ngoài này có là vinh dự lớn lao cho nhà cầm quyền CS tại VN không? Hay nó được diễn tả bằng những ngôn từ thực tiễn đại khái như câu chuyện bạn tôi kể tếu như sau:
“TT Mỹ hờ hững, không một hứng khởi ngay trong cái bắt tay đầu tiên:
- Hôm nay ông thủ tướng Việt Cộng đến Hoa Kỳ xin điều gì?
Thủ tướng Việt Cộng líu lưỡi:
- Bẩm ngài Tổng Thống…
- Tôi nghe báo là các ông đã mua nhà bên Mỹ cả rồi. Ông được cấp sổ đỏ chưa?
- Thưa Ngài chuyện ấy thì…!
- Thì cứ nói thật ra đi, dối trá làm gì? Như tôi đây khi ứng cử Tổng Thống cũng phải khai báo với quốc dân toàn bộ tài sản mà tôi đã có… Chẳng lẽ các ông thuộc diện vô sản chẳng có cái gì để khai ư? Mà tại sao các ông cán bộ nhớn ở Việt Nam lại đi mua nhà và đưa con cháu sang du học ở bên đế quốc Mỹ vậy?
- Dạ… dạ…
- Ông có bao giờ tính là, nếu quy thu tất cả tài sản của các quan chức Việt Cộng giấu ở nước ngoài lại thì có thể xây dựng lại đất nước bằng mười năm xưa không? Tôi nghĩ là quá dư đấy. Rồi mỗi năm tiền của những người mà thủ tướng của các ông đánh giá là “bọn trộm cướp đĩ điếm theo chân đế quốc…” nay đã nhập tịch Mỹ gởi về Việt Nam không dưới 10 tỷ mỹ Kim một năm, các ông làm gì?
- Xin ngài thương… là…
- Thương thì ai chả thương! Nhưng các ông làm lãnh đạo thì cũng nên có lấy một chút thành thực. Có thì bảo có, không thì bảo không. Tại sao các ông lại dối trá mãi thế? Có phải cộng sản là một tập đoàn dối trá nên các ông không biết nói thật? Chẳng lẽ bà Thủ tướng Đức người gốc bên đông lại nói oan cho CS ư?..."
Xem ra câu chuyện này không xa sự thật là mấy. Tuy nhiên, sau cuộc gặp gỡ, thủ tướng Việt Cộng về nước, báo chí Việt Cộng sẽ vẽ vời ra, trong đó lại thay nhau chùi bóng như: “Thủ tướng nước ta đến thăm Hoa Kỳ và ra tận chân máy bay đón TT là các viên chức cao cấp nhất của chính phủ Hoa Kỳ và đông đảo đồng bào Việt kiều với cờ và biểu ngữ ra tận phi trường đón để đón chào”.
Thử hỏi xem, với loại ngôn ngữ mãi lừa bịp, dối trá này thì bao giờ tập đoàn cộng sản Việt Nam mới bỏ bú và lớn lên đây? Hay chúng mãi mãi là một tập đoàn lừa dối, bịp bợm và đi xin ăn?
Xem ra câu trả lời sẽ là: Chúng chẳng bao giờ lớn lên và mãi mãi tìm sống trong sự gian dối và lừa bịp. Hơn thế, chúng còn gian dối cho đến chết.
31-5-2017
Bảo Giang (Danlambao)




Các Số Báo Trước:


Kho lịch sử Việt Nam thời thuộc địa trong Lưu trữ Quốc gia Hải ngoại PhápThu Hằng
Quốc Hiệu Việt Nam theo dòng lịch sử (2879 TCN - 2017 SCN)Nguyễn Lộc Yên
Không đòi ai trả núi sông ta? Huỳnh Quốc Bình
Bến Hải vẫn còn đó Phạm Minh-Tâm
Hỡi người trẻ Việt NamĐiệp Mỹ Linh
Quá trình đấu tranh của trí thức và giới trẻ Việt Nam Cành Nam
Xin đừng tránh xa chính trịIris Vinh Hayes, Ph.D.
Tản mạn 30 tháng 4Nguyễn Văn Tâm
Tiếng Việt Cũ-Phương Pháp Mới Hà Vũ
Lê Trung Nghĩa (1904 - 1947)Nguyễn Lộc Yên
Lý Đông A (1920 -1946?)Nguyễn Lộc Yên
Hành trang Việt ngữ: Sổ Tay Chính Tả và bộ Việt Sử Bằng TranhTrangđài Glassey-Trầnguyễn
Hình bóng phố phường Hà Thành qua nhà cổ 87 Mã MâyThu Hằng
Khi về đã lạnh vườn xưaTrần Vũ
Động Đình Hồ - Cội nguồn của tộc ViệtTrần Thị Vĩnh Tường
Những bản dịch Thơ ngụ ngôn La Fontaine sang tiếng ViệtThu Hằng
Nhà thờ Đức Bà, đặc trưng kiến trúc Pháp giữa lòng Sàigònx…
Tự điển tiếng Việt đổi đờiĐào Văn Bình
Phong cách "kiến trúc Đông Dương" tại Việt Nam đầu thế kỷ XX x…
Ông Già Bến Ngự Trần Thảo
Giới trẻ tìm về lịch sử qua những ca khúc nhạc vàngCát Linh
Diễn tiến tư tưởng Phan Châu Trinh Trần Gia Phụng
I và Y Nguyễn Đắc Dõng
Diện tích nước Việt cổ lớn gấp 10 lần ngày nay Trần Hưng
Lừng danh sử Việt: Đội quân duy nhất thế giới từ vua đến tướng đều là phụ nữ Trần Hưng
Sinh nhật thứ 426 năm cha đẻ chữ Quốc ngữ: Xứ sở này nợ ông ấy lời tri ânLS Đặng Đình Mạnh
Bản thân chữ Quốc ngữ “có tội” với Dân tộc Việt Nam không? Nguyễn Văn Nghệ
Những phụ nữ với dòng máu Hai Bà Trưng và các thái thú thời đại ngày hôm nay Đồ Hiếm
Trò chuyện với nhà nghiên cứu sử học Trần Gia Phụng về chiến thắng năm Kỷ Dậu 1789 Hồng Phúc
Nên hiểu “khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh” của nhà cách mạng Phan Châu Trinh như thế nào?Phan Thành Khương
Vài suy nghĩ nhân lễ giỗ Ngô Quyền Huỳnh Khánh Hòa
Thống lĩnh 100 nghìn quân bắc phạt, Lý Thường Kiệt đã khiến cả Trung Quốc chấn động như thế nào?Bảo Nguyên
Xuân Đinh Dậu nhớ xuân Kỷ Dậu: Trận Đống Đa dưới ngòi bút của Nguyễn Văn TốChu Nguyễn
Những truyện cổ tích thời Hùng VươngNguyễn Lộc Yên
Mơ thành người Quang TrungLữ Thị Tường Uyên
Đánh tan quân phương Bắc & Sinh nhật vua Trần Nhân TôngCô Tư SàiGòn
Chính Khí ViệtTrần Trung Đạo
Chữ, Nghĩa và sự trong sáng của tiếng Việt Giang Phúc Đông Sơn
Hà Nội và tiếng leng keng tầu điện xưax…
Lục Vân Tiên có tranh minh họa, 120 năm bị bỏ quên tại Phápx…
Phạm Mê Linh với CD Học Tiếng Việt qua bài hátThanh Trúc
Nguyễn Hữu Liêm đưa ra Một Triết Học Về Lịch Sử Việt Lê Giang Trần
Việt Nam: một dân tộc đang đứng trước họa diệt vong Nguyễn Lương Tuyền
Một số anh thư thời đại LS Đào Tăng Dực
Tuổi Trẻ Việt Nam & Tinh thần Quang Trung Ts. Mai Thanh Truyết
Tại sao phải giết Tổng thống Ngô Đình Diệm?Mặc Lâm
Giá trị tinh thần lập hiến Việt Nam Cộng HòaNguyễn Quang Duy
Trọng Thủy thời nayĐỗ Văn Phúc
Dân tộc Việt Nam sẽ bị diệt chủng khi toàn dân bị ác cộng bắt làm nô lệ!LM Nguyễn Văn Lý
Những điều Mẹ không dạy cho con…LS Đặng Đình Mạnh
“Con thành người Việt Nam”Nguyệt Quỳnh
Sống lại khí thế Bạch Đằng, Đống ĐaĐỗ Văn Phúc
Ngày Giỗ Hưng Đạo Đại Vương, Bình Định Vương Lê Lợi và Trung Liệt Hầu Lê LaiLS Đào Tăng Dực
Tiến trình Bắc thuộc lần thứ 5 của Trung Cộng Mai Thanh Truyết
Chúc thư chính trị của một danh tướng Trần Gia Phụng
Nhân 145 năm ngày mất danh nhân Nguyễn Trường Tộ (1871-2016) - Nguyễn Trường Tộ hiến kế dùng Tây chặn Tàu để bảo vệ biển Đông Việt Nam Nguyễn Thanh Giang
Father's day nhớ về Cha tôiJo. Vĩnh SA
Mừng ngày Hiền phụ với chương trình TV The VoiceAutumn Huỳnh
Nguồn gốc điạ danh SàigònBình-nguyên Lộc
Đặt lại vấn đề nguồn gốc dân tộc và văn minh Việt NamNguyễn Văn Tuấn
Nền tảng văn hoá Việt NamPhạm Hy Sơn
Nền tảng văn hoá Việt NamPhạm Hy Sơn
Biên giới Việt Nam và Trung Quốc qua các triều đại quân chủ Việt Nam Giáo sư Phạm Cao Dương
Trang phục bình dân của người Việt vào cuối thế kỷ XIXThu Hằng
Suy nghĩ bên đèn đỏ ở Nara Trần Trung Đạo
Nghề thủ công Việt Nam qua nhãn quan của toàn quyền Pháp De Lanessanx…
Danh tướng Lý Thường Kiệt và Nam Quốc Sơn HàNguyễn Châu
"Sự im lặng của cha tôi": Một nhà báo Pháp gốc Việt tìm về nguồn cộix…
Tạp ghi văn nghệ: Ngày Từ Phụ, đọc thư gửi cho con của một tổng thốngNguyễn Mạnh Trinh
Từ Hà Nội đến Sàigòn: Từ di cư 1954 đến di tản 1975 trốn chạy cộng sảnLữ Tuấn
Đất nước tôiTrần Thành Mỹ
Một nét đẹp trong tiếng Việt, chữ NướcTrần Thành Mỹ
Tiếng Việt ba miền - Tiếng nào là ‘chuẩn’?Ts. Lê Thiện Phúc
Lá gan người NamTrương Đình Phượng
Từ Hà Nội đến Sàigòn: Từ di cư 1954 đến di tản 1975 trốn chạy cộng sảnLữ Tuấn
Một vài nét về văn hoá Việt NamTs. Lê Thiện Phúc
Nền tảng của thể chế chính trị Việt Nam Cộng HoàNguyễn Thanh Bạch
Hiệp định Genève 1954, nước Việt Nam chia haiNguyên Anh
Tục lệ cổ truyền Việt Nam, phải có lá trầu, trái cau và sáp vôi trong đám cướiNguyễn Huy Hùng
Việt Nam chống lại Hốt Tất Liệt Lauren Hilgers
Nhân Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, Tưởng nhớ Sư Bà Thiều Hoa cầm quân chống giặc Hánx…
Lễ Hai Bà Trưng và truyền thống anh hùng chống ngoại xâm của phụ nữ Việt NamPhạm hy Sơn
Giai thoại Trạng TrìnhNguyễn Quý Đại
Đọc lại một số thi phẩm của Phan Châu Trinh (1872-1926)Phan Thành Khương
Ngô Vương: Ngô Quyền (897- 944)Nguyễn Lộc Yên
Vua Lý Nhân Tông Việt Thái
Tết Nguyên ĐánNguyễn Lộc Yên
Khỉ gió… con bú dù!Nguyễn Dư
TrầuSong Thao
Tai sao Tết Việt Nam phải có bánh chưng bánh dày?Nguyễn Huy Hùng
Bản thông điệp cho ngày maiGiao Chỉ, SJ
Bản thông điệp cho ngày maiGiao Chỉ, SJ
Theo Phan Bội Châu: Chống tham nhũng - Chống áp bức Ngô Nhân Dụng
Cô giáo của tôi và lòng yêu nước Ts. Nguyễn Đình Thắng
Không thể xóa tên Sàigòn!Nguyễn Ngọc Huy
Lịch Sử và Dân Tộc Bảo Giang
Nguyễn Văn Vĩnh và tờ Đăng-cổ tùng-báoThu Hằng
Đòn ngoại giao của người Việt xưa và nayNguyễn Tường Thụy
Tiểu sử và sự nghiệp của cố Tổng Thống Ngô Đình DiệmNguyễn Ngọc Cường
23-10 là ngày trưng cầu dân ýTrần Gia Phụng
Nhớ về vị Tổng Thống kính yêu của Việt Nam Yên Tánh
Như Phan Chu Trinh, mới xứng với câu “tìm đường cứu nước”x…
Ngô Thì Nhậm (1746 -1803)Nguyễn Lộc Yên
Từ Nguyễn Trường Tộ tới bộ ngũ: “Vĩnh-Quỳnh-Tốn-Tố-Khôi”- Bài 1 Nguyễn Ngọc Lanh
Từ Nguyễn Trường Tộ tới bộ ngũ: “Vĩnh-Quỳnh-Tốn-Tố-Khôi”- Bài 2 Nguyễn Ngọc Lanh
Từ Nguyễn Trường Tộ tới bộ ngũ: “Vĩnh-Quỳnh-Tốn-Tố-Khôi” - Bài 3 Nguyễn Ngọc Lanh
Từ Nguyễn Trường Tộ tới bộ ngũ: “Vĩnh-Quỳnh-Tốn-Tố-Khôi” - Bài 4 Nguyễn Ngọc Lanh
Từ Nguyễn Trường Tộ tới bộ ngũ: “Vĩnh-Quỳnh-Tốn-Tố-Khôi” - Bài 5 Nguyễn Ngọc Lanh
Ngày giỗ Đức Hưng Đạo Đại Vương, các Đức Lê Lai và Lê Lợix…
Ngày giỗ Đức Hưng Đạo Đại Vương, các Đức Lê Lai và Lê Lợix…
Giới trẻ Lasan với cội nguồn và di sản văn hóa ViệtThanh Trúc
Giới trẻ Lasan với cội nguồn và di sản văn hóa ViệtThanh Trúc
Tạp ghi văn nghệ: Tracy Võ và hồi ký Small BambooNguyễn Mạnh Trinh
Vua Cảnh Thịnh: Nguyễn Quang Toản (1783 -1802)Nguyễn Lộc Yên
Tạp ghi văn nghệ: Tracy Võ và hồi ký Small BambooNguyễn Mạnh Trinh
Vua Cảnh Thịnh: Nguyễn Quang Toản (1783 -1802)Nguyễn Lộc Yên
Vua Quang Trung: Nguyễn Huệ (1753 - 1792)Nguyễn Lộc Yên
Vu Lan - Ngày Lễ Cha Mẹ của Người Việt GS Trần Thủy Tiên, M.S.
Trang Sử Việt: Thái Đức Hoàng Đế: Nguyễn Nhạc (? - 1793)Nguyễn Lộc Yên
"We Are Here" - Tự truyện của thế hệ tị nạn thứ haiThanh Trúc
Lý Thường Kiệt - Nhà quân sự, chính trị kiệt xuấtDuy Long
Hành Trang và Lý Tưởng Teresa Trần Kiều Ngọc
Tản mạn về huyền sử Hạ Miên Trường
"Nông-cổ mín-đàm", tờ báo kinh tế đầu tiên của Việt NamThu Hằng, RFI
Những nhà báo tiên phong cho báo chí tiếng ViệtĐỗ Ngọc Yên
Nam Kỳ, cái nôi của nền báo chí Việt Nam (giai đoạn cuối thế kỷ XIX)Thu Hằng, RFI
Những thế hệ người Việt đầu tiên định cư trên đất Thái lan (phần 1)Anh Vũ
Những thế hệ người Việt đầu tiên định cư trên đất Thái lan (phần 2)Anh Vũ
Phim "Gạo đắng", số phận nông dân Việt Nam ở vùng CamargueThu Hằng
85 năm Ngày Tang Yên Bái: Không ai trong số họ đã hô “Việt Nam Quốc Dân Đảng muôn năm”Trần Trung Đạo
Chuyện một người mang tên Nguyễn Thị Di Tản Hoàng Thị Tố Lang
Chuyện một người mang tên Nguyễn Thị Di Tản Hoàng Thị Tố Lang
Hãy làm người Quang Trung, hỡi tuổi trẻ Việt Nam x…
Mother’s day: Những lời Hát Ru của MẹCát Linh
Quốc Hận 30/4, tâm bút tuổi trẻ Hải Ngoại Lanney Tran
Mother's Day - Viết về MẹJo. Vĩnh SA
Trương Vĩnh Ký: Chiếc cầu nối Đông-TâyPétrus Ký
Nhân ngày báo chí VN, tản mạn về báo chí cộng sảnHuỳnh Ngọc Chênh
Mẹ tôi và lá cờ vàng ba sọc đỏNguyễn Kiến
Kỷ niệm 400 năm chữ quốc ngữ ra đời (1615-2015)Nữ tu Bùi Thị Minh Thùy
Quê hương đất tổTrần Thành Mỹ
Anh hùng dân tộcĐối Diện Quân Thù
Cờ Vàng trên phố Bolsa thách đố những bàn tay đenGiáo Già
Đã 13 lân dân Việt đại thắng giặc phương Bắc xâm lăngNguyễn Thanh Đức
Mùa xuân trong truyền thuyết Hùng Vương Vũ Anh Phong
Vua Quang Trung và chiến thắng Đống ĐaViệt Thái
Rợp bóng cờNguyễn Nhân Trí
Vua Hàm Nghi: Cuộc đời nghệ sĩRFI
Nước Việt mến yêuNguyễn Nhơn
Chiến thuật hạ thành Ngọc Hồi của quân Sơn TâyNguyễn Văn Nghệ
Đầu Xuân tâm tình chuyên đạo hiếuNguyễn Văn Nghệ
Trận Hoàng Sa, biểu tượng hội tụ lòng yêu nước Trần Gia Phụng
Học đánh cần chữ MJo. Vĩnh
Trận Hoàng Sa, biểu tượng hội tụ lòng yêu nước Trần Gia Phụng
Học đánh cần chữ MJo. Vĩnh
Lá cờ, màu cờ và hồn nước Bảo Giang
Những năm tháng lưu đày của vua Hàm Nghi ở AlgerRFI, 31/12/2014
Những câu nói bất hủSơn Nghị
Hiểm họa Bắc thuộc xưa và nay - Bài học nào cho Việt NamMai Hương@S
Tại sao chúng ta cần phải trở về văn hoá dân tộcTriết gia Kim-Định
Hịch Bình Ngô của thời đại chúng taTrưng Vương Saigon
Lý Thường Kiệt phạt TốngNguồn: http://vi.wikipedia.org
Tư duy về Dân Trí Phan Châu Thành
Xem xét nước Tàu tại sao gọi rằng “Trung Quốc”Nguyễn Lộc Yên
Cao đẳng quốc dânPhan Bội Châu
Thác Bản Giốc - Những bằng chứng lịch sử Mai Thái Lĩnh
Lẩy bẩy như Cao Biền dậy nonNguyễn Đổng Chi
700 Năm cuộc tình Huyền Trân Công ChúaTrúc Giang MN
Đính chính sai lầm về "Nam Hải"Phạm Cao Dương
Mái tóc người vợ Truyện kể Khải Nguyên
Ải Chi LăngTrần Công Nhung
Chuyện thần tiên nước Văn LangTừ Vũ
Cây cô độcNguyễn Thị Khánh Minh
Phỏng vấn ông Bố Việt ở Úc Châu Nhân ngày Hiền Phụ - Father’s DayJovi Nguyễn
Chỗ đứng của tiếng Việt trong thế giớiNguyễn Hy Vọng
Chuyện cổ tích “Trầu Cau”Ngành Mai
Ngược xuôi “Những nẻo đường tiếng Việt”Lê Hữu
Bác sĩ Nguyễn Hy Vọng ra mắt hai tác phẩm "Từ điển nguồn gốc tiếng Việt" và Những nẻo đường tiếng Việt"Hoàng Thụy Văn
Tâm sự Nguyễn Trãi khi đất nước bị giặc Minh chiếm đóng (trước khi gặp Lê Lợi)Phạm Thảo Nguyên
Số phận Lê Chiêu Thống và đoàn tòng vong trên đất Trung QuốcĐào Tiến Thi
Tinh thần và trách nhiệm khi Tổ Quốc lâm nguyNguyễn Lộc Yên
Rước voi về dày mả tổNguyễn Gia Kiểng
Hai chữ Việt Nam Phạm Minh-Tâm
Những tấm gương bất tử Trần Quốc Việt
Khóc với dòng sông hay “Món nợ tuổi hai mươi”Trần Trung Đạo
Kỷ niệm 84 năm ngày mất của nhà ái quốc Nguyễn Thái HọcTrần Trung Đạo
Nữ anh hùng Cô Giang đã "Tủi thân không được chết vinh dưới cờ" Trần Quốc Việt
Suy tư nhân ngày mất của anh hùng Nguyễn Thái Học - Đảng trưởng Việt Nam Quốc Dân Đảng Nguyễn Chí Đức
"Tuổi trẻ Việt Nam với cội nguồn dân tộc" Thanh Sơn
Người Hoa ở Việt NamNguyễn Văn Khậy
Bãi cọc Bạch Đằng GiangViên Linh
Tàu Cộng xâm lược xin chớ hung hăngBichthuy Ly
Từ ải Nam Quan đến mũi Cà MauTiến Sĩ Nguyễn Thanh Liêm
Ải Nam QuanChu Tất Tiến
Bắc thuộc lần thứ nămTs Mai Thanh Truyết
Mối lo phương BắcVương Văn Bắc
Xin hỏi các anh là ai? Sao lại bắn, giết chúng tôi khi chống Tàu xâm lăng VNMường Giang
Muôn đời dân tộc Việt vẫn nhớ ơn Quốc tổ Hùng VươngMường Giang
Văn Tế Quốc Tổ Và Anh Linh Tử SĩNguyễn Lộc Yên
Truyền thống dân tộc Việt và ý nghĩa ngày Giỗ Tổ Hùng VươngNC_Lê Hoàng Thanh
Giỗ Tổ Hùng Vương 10-3 Âm lịchPhạm Trần Quốc Việt
Sát thát và sát đất Đi Tới
Tuổi trẻ Việt Nam ý thức & con tim Việt tộcNgô Quốc Sĩ
Lịch sử ngàn năm Bắc Thuộc - Hai Bà Trưng khởi nghĩa dựng nền độc lập Phạm Hy Sơn
Tư tưởng Phan Châu Trinh và hiện tình Việt NamLS. Đỗ Thái Nhiên
Đọc lại “Hãy cảnh giác với Bắc Triều” của Lê Chí QuangLê Nguyên
Sứ mạng Thanh Niên và các tầng lớp Trí Thức trước Lịch Sử & Dân TộcTrúc Giang/Cao Gia
Nhân ngày 17/2: nhắc lại những bí mật trong cuộc chiến Việt - Trung năm 1979Huỳnh Tâm
19-1 Ngày Hoàng Sa: Tiếp nối những trang sử Việt chống Tàu đỏ xâm lượcMường Giang
Chiến Thắng Đống Đa, 1789Lê Đình Thọ
Tiếng Việt mình và thế hệ cháu tôiĐỗ Xuân Tê
Tiếng Việt mình và thế hệ cháu tôiĐỗ Xuân Tê
Chú tiểu chùa Cổ PhápNgô Viết Trọng
Người Việt đầu tiên đặt chân đến Hoa Kỳx…
Vì sao đội khăn tang trong tang lễ?JoVinh SA Sưu tầm
Giữ tiếng Việt, vững nước ViệtTrangđài Glassey-TrầnNguyễn
Trần Thủ Độ: Đời luận anh hùng x…
Đã 13 lần dân Việt đại thắng giặc phương Bắc xân lăngNguyễn Thanh Đức
Sứ mạng thanh niên trước lịch sửTrúc Giang/Cao Gia
Nối giòngTrần Thành Mỹ
Giặc phương Bắc kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt NamPhạm Hoàng Tùng